Bùi Khải không biết dùng từ gì để tả lại cảnh tượng ấy. Rõ ràng chỉ là một gương mặt thanh tú, nhưng đặt giữa tuyết trắng hồng mai lại rực rỡ đến thế, đặc biệt là đôi mắt ấy, như thể chẳng bận tâm đến điều gì, lại như thể mọi thứ đều thu gọn trong đáy mắt nàng.
Hắn không kìm được, hít hà mùi hương ấy rồi hỏi tên nàng.
Thôi Phục Linh, Thôi Phục Linh, lần này hắn không bao giờ quên nữa.
Đêm đó, Quý phi sai người chuẩn bị nước nóng. Hắn vốn không để tâm, chẳng ngờ người bước vào lại chính là nàng.
Hắn phóng túng để Quý phi phát ra tiếng động, nhưng đôi mắt lại dán c.h.ặ.t vào bóng lưng kia. Nàng thậm chí không hề do dự, tỉ mỉ làm việc của mình. Điều này thật khác biệt. Rõ ràng tất cả mọi người đều phải nịnh bợ hắn, người này cũng không ngoại lệ, giờ đây làm ra vẻ thế này chắc cũng chỉ là lạt mềm buộc c.h.ặ.t mà thôi.
Hắn nghĩ, hắn là bậc cửu ngũ chí tôn, là chủ nhân của Đại Thịnh, không thể nào cứ mãi yêu một nữ nhân được. Huống hồ, dẫu là món ăn ngon nhất, ăn mãi cũng phải chán.
Chút tâm trạng bực bội này dường như cũng bị Quý phi nhận ra. Nhưng nữ nhân này rất thông minh, nàng ta vờ như không biết, thường xuyên lôi người kia đến trước mặt Bùi Khải mà tùy ý sỉ nhục.
Nàng ta bắt hắn nhìn Thôi Phục Linh mài mực trong gió lạnh, nhìn Thôi Phục Linh vì nhặt xương cá mà đôi tay đầy m.á.u, lại nhìn Thôi Phục Linh quỳ trước mặt nàng ta mà rửa chân.
Nàng ta tưởng rằng làm vậy Bùi Khải sẽ chán ghét Thôi Phục Linh, nàng ta cũng đắc ý khi sỉ nhục một ả tỳ nữ không biết trời cao đất dày. Nhưng nàng ta đâu biết, mỗi khi nhìn thấy những cảnh tượng ấy, trong lòng Bùi Khải chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Tại sao nàng còn chưa đến cầu xin ta?
4.
Hắn dường như chìm đắm trong mùi hương ấy, càng không có được lại càng muốn có.
Huống hồ, Quý phi bây giờ đã khiến hắn thấy có phần nhàm chán.
Giống như trước đây khi rảnh rỗi hắn luôn chạy đến cung điện của nàng ta, giờ đây đứng giữa rừng mai hóng gió lại thấy tự tại hơn nhiều.
Sự nhàm chán này đạt đến đỉnh điểm khi hắn nhìn thấy Thôi Phục Linh.
Thôi được rồi, không cần nàng cầu xin nữa, hắn cho nàng một cơ hội là được chứ gì.
Nhưng Thôi Phục Linh không nguyện ý.
Thật là đồ không biết điều!
Nàng thật sự tưởng hậu cung này chỉ có mình nàng sao? Gương mặt nhạt nhẽo như thế, sao hắn có thể để mắt tới!
Hắn không thèm để ý đến bóng dáng ấy nữa, vẫn cùng Quý phi vui đùa hưởng lạc như ngày thường.
Cho đến đêm trừ tịch, sau khi say rượu, hắn nhận nhầm người nọ là Quý phi. Có một khoảnh khắc thanh tỉnh, nhưng nhìn thấy gương mặt không còn vẻ điềm nhiên mà đầy kinh hoàng kia, hắn nghĩ: Nhận nhầm thì cứ nhận nhầm đi.
Thôi Phục Linh, Thôi Phục Linh, rốt cuộc ngươi đã hạ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì vậy?
5.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn hắn nghĩ, Thôi Phục Linh đã trở thành tần phi của hắn. Thế nhưng nàng không hay cười, phần lớn thời gian đều tỏ ra hờ hững, lặng lẽ nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Mỗi khi như vậy, Bùi Khải đều nảy sinh một ảo giác. Dường như người trước mắt này cũng giống như bông tuyết kia, có thể tan chảy và biến mất khỏi tầm mắt hắn bất cứ lúc nào.
Khi người đang xuất thần ấy nhận ra hắn, nàng sẽ theo bản năng mà nở một nụ cười cực nhạt.
Trạm Én Đêm
Hắn không thể kìm lòng thêm được nữa, liền ôm chầm lấy nàng vào lòng. Không thể nào, trong cõi Đại Thịnh này, hết thảy đều là của hắn, Thôi Phục Linh còn có thể đi đâu được? Sao có thể biến mất cho được?
Hắn rất hài lòng với vị Dung tần mới phong này.
Bởi lẽ nàng không hề vì việc hắn ghé qua cung phi tần nào mà sinh lòng ghen tuông vô lối, nàng chỉ yên lặng ở trong cung điện của mình, hắn đến thì nàng đón, hắn đi nàng cũng chẳng hề quấy rầy vương vấn.
Nhưng sự hài lòng ấy cũng chỉ là thuở ban đầu.
Đặc biệt là khi nghe tin hắn tới chỗ Quý phi, vẻ mặt nàng khi chúc mừng hắn, đôi mắt ấy vẫn phẳng lặng như mặt nước không chút gợn sóng.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra. Có lẽ không phải Thôi Phục Linh hiểu chuyện, mà là vì nàng căn bản không hề yêu hắn. Cho nên, tự nhiên nàng chẳng bận tâm.
Thế nhưng Thôi Phục Linh lấy tư cách gì mà không yêu hắn? Hắn là chủ nhân của Đại Thịnh, hắn ban cho nàng sự sủng ái của Đế vương, vô số bảo vật hiếm lạ, nàng có lý do gì để không yêu hắn?
Hắn tức giận, hắn muốn lạnh nhạt với nàng một thời gian để nàng tự mình hối lỗi, tự mình suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc nên nịnh bợ ai.
Chẳng ngờ, thứ hắn chờ được lại là tin nàng đã sảy thai.
6.
Bùi Khải không biết dùng lời lẽ nào để tả lại cảm giác lúc bấy giờ, chỉ thấy đại não một mảnh trống rỗng.
Hắn không phải chưa từng có con, cũng chẳng phải chưa từng mất con.
Nhưng, đó là đứa con của hắn và Thôi Phục Linh.
Hắn thậm chí không cần nghĩ cũng biết, hài t.ử kia một khi sinh ra, trong mắt Thôi Phục Linh sẽ chỉ có hắn và con, cảnh tượng đó mới hạnh phúc biết bao?
Thế nhưng, con không còn nữa, mới chưa đầy hai tháng đã tan biến trong mùa Đông lạnh giá, chỉ còn lại một vũng m.á.u tươi.
Hắn muốn g.i.ế.c người.
Khi nhìn thấy Thôi Phục Linh gương mặt trắng bệch hôn mê, hắn chỉ muốn g.i.ế.c người.
Quý phi gì chứ, phi tần gì chứ, hắn chỉ muốn tất cả lũ người đó phải c.h.ế.t!