Mỹ Nhân Trủng

Chương 3



Kẻ chủ mưu là Du tần bị xử lăng trì, đám cung nữ tâm phúc bên cạnh Quý phi đều bị ban cho một sợi dây thừng, treo cổ trong ngục Thận Hình Tư.

Còn ta, ta được vội vã thay một bộ y phục sạch sẽ, run rẩy quỳ trước giường Quý phi. Thiên t.ử ngồi bên giường, sau khi an ủi mỹ nhân xong, uy nghiêm không cần giận mà tự tỏa ra: "Chính ngươi đã cứu Kiều Kiều?"

Giọng ta không cao không thấp: "Dạ bẩm, là nô tỳ."

"Ngươi tên gì?"

Ta nuốt ngược cái tên "Trần Tố Nương" vào lòng, thốt ra: "Phục Linh. Nô tỳ là Thôi Phục Linh ạ."

Hắn không tỏ thái độ gì, chỉ phán: "Từ nay về sau, ngươi hãy ở bên cạnh Kiều Kiều, phụ trách sự an nguy của nàng. Nếu nàng có điều gì sơ suất, Trẫm sẽ hỏi tội ngươi."

Ta dập đầu thật sâu xuống đất, trán chạm nền gạch phát ra tiếng vang lanh lảnh: "Nô tỳ, khấu tạ long ân."

6.

Quý phi tỉnh dậy, nghe xong lời ấy liền im lặng hồi lâu, chỉ lệnh cho ta ngẩng đầu lên. Nàng ta tỉ mỉ quan sát gương mặt ta, hỏi: "Bệ hạ hỏi tên ngươi rồi sao?"

Ta đáp: "Bệ hạ hỏi tên nô tỳ, chẳng qua là để ghi nhớ mạng mọn của nô tỳ. Nếu sau này nương nương có chuyện gì, cả nhà nô tỳ khó lòng thoát khỏi tội lỗi."

Lúc này nàng ta mới mỉm cười, thong thả vuốt ve khuôn mặt mình: "Bổn cung đã bảo mà, chẳng qua cũng chỉ là có chút thanh tú thôi. Bệ hạ có đóa Mẫu đơn là bổn cung còn chưa đủ, hậu cung đầy rẫy oanh oanh yến yến còn chưa đủ, lẽ nào lại đi để mắt đến một đóa hoa trắng nhạt nhẽo như ngươi?"

Ta run rẩy sợ hãi: "Nô tỳ không dám."

"Thách ngươi cũng không dám."

7.

Trạm Én Đêm

Ngày tháng dường như lại quay về như cũ, Bùi Khải vẫn cùng Quý phi quấn quýt không rời, ta vẫn đứng ở ngoài điện. Chỉ có điều lần này không phải quỳ, mà là đứng, lặng lẽ nghe động tĩnh bên trong, chỉ sợ chủ nhân có sai bảo mà không nghe thấy.

Khi cửa điện mở ra, ta cúi đầu, không dám liếc nhìn người vừa bước ra lấy một cái.

Bùi Khải lại vội vã rời đi, nhưng lần này không phải vì công vụ, mà là Phượng Loan Cung xảy ra hỏa hoạn, cung nữ trong cung hớt hải chạy đến bẩm báo.

Điều này làm khổ những người trong cung Quý phi. Người trong lòng đột ngột rời đi, mỹ nhân nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc đầy phòng, cuối cùng thậm chí còn cáo bệnh, từ chối mấy lần Bùi Khải triệu kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta nhặt lên một bình sứ bị sứt một góc. Vì ta chưa bao giờ nổi giận với người dưới, nên cung nữ dọn dẹp mới dám nói với ta vài câu: "Cô cô, nghe nói bình sứ này là vật ngẫu nhiên luyện thành trong Quan Diêu (lò gốm triều đình), độc nhất vô nhị, giá trị liên thành, thật đáng tiếc. Nhưng nếu gửi trả lại tìm một thợ giỏi, nhất định có thể sửa được."

Ta khẽ nở nụ cười, vuốt ve vết nứt: "Phải đấy, nhất định có thể sửa được." Thế nhưng, sửa tốt đến mấy thì vết nứt vẫn luôn còn đó, chẳng phải sao?

Nàng ấy nhìn ta, ngẩn người một lát, nhỏ giọng nói: "Cô cô cười lên thật đẹp, rõ ràng ngày thường nhìn chẳng thấy cảm giác này..."

Gọi ta là cô cô, nhưng thực chất ta cũng chỉ lớn hơn nàng ta vài tuổi. Nói cho cùng, ta cũng chỉ là một tân phụ góa phu sau một năm thành thân mà thôi.

Ta không đáp lời nàng, phân phó người dọn dẹp ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, tránh làm phiền Quý phi nghỉ ngơi.

Trời lại đổ tuyết rơi dày như lông ngỗng, hoa mai trong viện nở rộ kiêu sa. Ta đã quen đứng ngoài điện, ngày qua ngày thủ hộ nơi này. Các cung nữ sợ ta có mệnh hệ gì, nếu ta bệnh sẽ không có ai đứng mũi chịu sào trước cơn giận của Quý phi, nên đã khoác cho ta một chiếc áo đại choàng. Men theo tầm mắt ta, nàng tò mò hỏi: "Cô cô thích hoa mai sao?"

Ta cười khẽ: "Không, ta thích hoa đào. Mùa Đông quá lạnh, những thứ nở ra trong mùa Đông, ta đều không thích."

Thế nhưng Quý phi thích. Quý phi yêu sắc đỏ dưới trời tuyết trắng xóa, ngồi trong cung điện ấm áp, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy. Nàng ta không biết, trận tuyết lớn thế này, những binh sĩ nơi biên cương xa xôi kia, manh áo bông mỏng manh là không chống chọi nổi.

Cung nữ không đáp lời ta nữa, mà đột ngột quỳ sụp xuống đất. Ta theo bản năng quay đầu lại, vị Đế vương mặc trường bào minh hoàng đang đứng ở cửa nhìn ta. Ta ngẩn ra, hạ thấp rèm mi, quỳ theo xuống.

Đôi ủng dài làm từ gấm Thục và vạt áo minh hoàng hiện ra ngay trước mắt, Bùi Khải hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Ta trả lời: "Phục Linh. Nô tỳ là Thôi Phục Linh ạ." Lần này, ta biết hắn đã ghi nhớ tên của mình.

8.

"Bên ngoài có chuyện gì thế? Ồn ào cái gì!" Quý phi ngủ nông, chỉ một chút tiếng động nhỏ cũng có thể khiến nàng thức giấc, lúc này đã bắt đầu nổi giận.

Ta định lên tiếng nhưng cũng không dám đứng dậy. Người trước mặt đẩy cửa bước vào, giọng nói mang theo ý cười: "Kiều Kiều."

Một tiếng gọi thân mật đã đủ làm mỹ nhân mềm lòng, hương thơm đầy phòng. Ta chậm rãi đứng dậy, bình thản phân phó người dưới chuẩn bị nước nóng.

Hiện giờ với thân phận của ta, vốn dĩ đây không phải là việc của ta. Nhưng cung nữ bưng nước nóng vào lại khó xử quay ra, ngập ngừng nhìn ta: "Cô cô, nương nương nói muốn Người đích thân bưng vào."

Ta hơi ngẩn người, đón lấy nước nóng, đi về phía nội điện.

Trong điện ấm áp, thổi tan chút hàn khí trên người ta. Bên tai, tiếng nỉ non thầm thì càng lúc càng rõ rệt, vô cùng lộ liễu.