Mỹ Nhân Trủng

Chương 4



Cũng đúng thôi, Quý phi vốn là người Dị quốc, hành sự luôn táo bạo hơn nữ t.ử Đại Thịnh. Ta nghĩ vậy, thuận theo mà không ngẩng đầu, dửng dưng trước những động tĩnh đủ làm người ta đỏ mặt tía tai ấy. Quý phi cũng chẳng thèm để ý đến ta, dường như gọi ta vào chỉ là ý thích nhất thời.

Ta cứ thế làm việc của mình, vừa định rời đi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động. Theo bản năng nhìn qua, mới thấy Quý phi không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Thiên t.ử mắt thần sáng rõ, vừa vặn đối diện với tầm mắt ta.

Sắc mặt ta không đổi, hành lễ một cái rồi lặng lẽ lui ra. Tựa như chưa từng đến bao giờ.

9.

Sau một đêm, những lời đồn thổi Quý phi thất sủng tan biến sạch sành sanh. Những rương đồ ban thưởng nhiều không đếm xuể được khiêng vào từng rương một. Thiên t.ử không còn đến chỗ Hoàng hậu nữa, công vụ vừa xong liền chỉ ở lại điện Quý phi.

Chỉ có điều Quý phi rất thích gọi ta vào mỗi khi Bùi Khải đến.

Bùi Khải cùng nàng ta ngâm thơ đối chữ, ta liền đứng bên cửa sổ chắn gió lạnh, tỉ mỉ mài mực, chỉ vì Quý phi không thích không khí ngột ngạt nhưng lại sợ lạnh.

Bùi Khải cùng nàng ta đối ẩm, ta liền ở bên cạnh, sau khi rửa tay bằng nước lạnh, tỉ mỉ nhặt từng chiếc xương cá cho nàng ta. Xương cá nhọn hoắt, trời lạnh tay run, khó tránh khỏi bị đ.â.m vào đầu ngón tay, những giọt m.á.u đỏ tươi hiện lên rực rỡ giữa mùa Đông. Ta như không hề hay biết, đến khi kết thúc, đôi bàn tay đã đầy m.á.u.

Quý phi cảm thấy vô vị: "Thôi, thưởng cho ngươi ăn đấy."

Nàng ta vốn dĩ cũng chẳng hề có ý định ăn.

Ta mang ơn đội nghĩa nhận lấy, nhưng sau khi băng bó ngón tay lại bưng nước nóng vào. Phải, dẫu ta đã trở thành chưởng sự cô cô, ta vẫn hầu hạ Quý phi rửa chân. Quỳ dưới đất, cúi đầu thấp, điều này chưa bao giờ thay đổi. Mà Bùi Khải, từ đầu đến cuối đều chứng kiến tất cả những việc này.

10.

Khi kết thúc, lúc ta bước ra khỏi điện, các cung nữ cấp dưới đang nịnh nọt vây quanh.

"Cô cô, nương nương lại thưởng thức ăn rồi, có món cá vược chua ngọt mà cô cô thích nhất đây."

"Trong điện chúng ta cũng chỉ có cô cô là được nương nương sủng ái nhất, món cá vược này lần nào cũng có phần."

Ta mỉm cười nhìn gương mặt trẻ trung non nớt của họ, nói: "Các ngươi ăn đi, không cần để phần cho ta."

"Tại sao chứ? Chẳng phải cô cô thích ăn cá nhất sao?"

Không, không phải ta thích ăn, mà là Bùi Khải thích ăn. Quý phi luôn ghi nhớ trong lòng, nên món cá này lần nào cũng xuất hiện. Lúc bắt đầu, món cá này còn bị đụng đũa nhiều chút, nhưng theo thời gian trôi qua, con cá lại ngày càng còn nguyên vẹn trên đĩa.

Trạm Én Đêm

Ta nhìn những cánh hoa mai đã rơi rụng lác đác trên mặt đất, cười nói: "Có lẽ là... ăn chán rồi chăng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

11.

Cuối năm gần kề, chiến sự biên quan khẩn cấp, mấy ngày liền Bùi Khải không ngủ lại chỗ Quý phi, đều ở lại Ngự Thư Phòng.

Ta cũng được thong thả vài ngày, đi vào rừng mai bẻ vài cành mai, chuẩn bị cắm vào bình phỉ thúy của Quý phi. Để khi nàng ta tỉnh dậy, liếc mắt một cái là thấy ngay, tâm trạng tốt lên thì sẽ không hắt nước rửa chân vào người ta nữa.

Trời càng lúc càng lạnh, ta thực sự không muốn bị nhiễm phong hàn.

Thế nhưng ta không ngờ Bùi Khải lại ở đó. Rõ ràng cung điện của Quý phi cách đó không xa, nhưng hắn lại dừng bước không tiến, ở lại trong rừng mai. Rõ ràng trước đây hễ xong việc công là hắn không thể đợi thêm một khắc nào mà lao vào cung điện bầu bạn với mỹ nhân kia.

Ta vội vàng quỳ xuống. Đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp từng chữ một của thiên t.ử, nghe như đang trêu đùa: "Thôi... Phục... Linh."

"Nô tỳ có mặt."

"Ngẩng đầu lên."

Ta ngước mắt, Thiên t.ử đang độ tráng niên, khí vũ hiên ngang, sinh ra một gương mặt đa tình. Hắn cũng tỉ mỉ nhìn mặt ta, đột nhiên nói: "Hoa đào ở Thanh Vân Điện nở đẹp nhất, nơi đó vẫn còn trống, ngươi có nguyện ý đến đó không?"

Ta đáp: "Quý phi nương nương không thích hoa đào."

Hắn tiếp lời: "Trẫm là nói, một mình ngươi đến đó."

Ta tạ ơn: "Lệnh điều động cung tỳ, nô tỳ cẩn tuân thánh dụ, tạ chủ long ân!"

Hắn lại quan sát ta: "Ngươi biết ý Trẫm không phải thế này."

Ngự Thiện Phòng chuẩn bị thức ăn cho bậc cửu ngũ chí tôn thức ăn có tới ba ngàn món đến từ khắp Đại Thịnh. Một đĩa cá vược chua ngọt dẫu có thích ăn đến mấy cũng không thể mãi chỉ ăn một món, luôn cần vài món ăn kèm. Chỉ là khi tình nồng ý đượm đã lỡ hứa lời một đời một kiếp một đôi người, không tiện tự vỗ mặt mình, nên đành đợi kẻ khác đến phá vỡ.

Giống như hắn vẫn luôn lặng lẽ nhìn ta chịu hết nhục nhã nhưng không hề lên tiếng, chỉ đợi ta chịu không nổi mà quỳ rạp dưới chân hắn, cầu xin hắn thương xót. Nhưng ta chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, bởi hắn không lệnh ta cúi xuống, thẳng thừng đáp: "Bệ hạ thứ tội, nô tỳ không biết."

Hắn cười. Một nụ cười vì giận dữ, "Thôi Phục Linh, gương mặt này của ngươi, bao giờ mới có biểu cảm khác đây?"

Trên mặt ta cuối cùng cũng hiện lên vẻ ngỡ ngàng, bối rối.

Thiên t.ử khựng lại một lát, phất tay áo rời đi. Gió tuyết mịt mù, nhanh ch.óng thổi tan hơi ấm nơi đây. Chuyện ngày hôm nay tựa như một giấc mộng.

Từ đó, Bùi Khải dẫu có đến chỗ Quý phi cũng không thèm liếc mắt nhìn ta lấy một cái.