Mỹ Nhân Trủng

Chương 8



Nhưng sự thực là ta không biết bơi cho lắm, thuở nhỏ học được chút ít chẳng qua cũng chỉ là đùa nghịch dưới nước sông mà thôi.

Thế nhưng có người biết. Ta từng vô số lần nhìn hắn nhảy xuống sông, cánh tay vạm vỡ quạt nước qua lại, lặn sâu vào lòng nước, chỉ một lát sau đã ôm lấy một con cá tươi rói đang quẫy đạp cười nói với ta: "Tố nương, ta bắt được rồi!"

Nước Xuân lạnh lẽo, chẳng khá khẩm hơn nước mùa đông là bao. Hồi tưởng lại chuyện cũ như vậy, thực sự không hề tươi đẹp.

Ta cảm nhận được sự đau nhói khắp toàn thân, bộ cung phục nặng nề cũng đang kéo ta chìm xuống. Khi chộp lấy được dải gấm ấy, ta cố bơi lên bờ, nhờ Phục Âm và cung nữ bên cạnh Hoàng hậu mới kéo lên được.

Lên đến bờ, cơn đau dữ dội ở vùng bụng đã không thể nhịn nổi nữa. Ta mất kiểm soát mà co quắp trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Cảnh tượng này khiến những vị quý nhân lá ngọc cành vàng kia sợ khiếp vía.

Hoàng hậu hiếm hoi lắm mới lấy hết can đảm, hét lớn sai người đi gọi ngự y.

Sắc mặt Quý phi cũng không kém phần khó coi, nhưng nàng ta không muốn biểu lộ ra, cũng không chịu nhận sai, nghiến răng nói: "Gấp cái gì, lúc trước trời Đông giá rét nàng ta cũng từng xuống hồ này, có thấy xảy ra chuyện gì đâu, bây giờ chẳng qua là đang giả vờ giả vịt thôi! Không ngờ tâm kế của ngươi thâm sâu đến thế, muốn hãm hại bổn cung. Bổn cung nói cho ngươi biết, đừng có mơ! Mau đứng dậy cho ta!" Nói đoạn, nàng ta nhấc chân đạp thẳng về phía ta.

Mũi giày cung phi cong v.út, bên trên khảm trân châu, khi đạp vào bụng vô cùng đau đớn. Đau tới mức ta không phân biệt được đó là nỗi đau da thịt, hay là nỗi đau cốt nhục chia lìa.

"Máu... chảy m.á.u rồi!" Có người kinh hoàng hét lớn, chỉ vào vệt m.á.u đang chảy xuống giữa hai chân ta mà hồn siêu phách lạc.

21.

Mùi t.h.u.ố.c, một mùi t.h.u.ố.c đắng chát xộc vào cánh mũi.

Khi ý thức vừa thanh tỉnh, ta chỉ nghe thấy tiếng gầm thét giận dữ của nam nhân bên tai: "Tại sao lại như vậy! Chẳng phải định kỳ đều có ngự y tới vấn chẩn sao?! Tại sao bấy lâu nay không ai phát hiện ra!"

"Thai nhi của Dung tần nương nương chưa đầy hai tháng, thêm vào đó nương nương thể hư, mạch tượng mỏng manh, vi thần..." Tiếng vị lão giả run rẩy đáp lời.

"Phế vật! Một lũ phế vật! Trẫm để các ngươi hầu hạ người như thế sao! Hài nhi của trẫm!"

Kể từ khi đăng cơ, hắn chỉ có hai vị công chúa, Đại hoàng t.ử sinh ra chưa đầy nửa năm đã yểu mệnh. Sau đó hắn độc sủng Quý phi, những người khác không còn cơ hội, con cái đơn bạc như thế, hắn tuy không nói ra nhưng thâm tâm chưa bao giờ nguôi ngoai.

Hắn còn chưa dứt lời, đã có người bẩm báo: "Thái hậu nương nương giá đáo!"

Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc, Bùi Khải lên tiếng: "Tất cả lui xuống đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cách một lớp bình phong, thanh âm già nua kia lọt vào tai ta: "Hoàng đế, con thật sự đã quá dung túng cho Quý phi rồi."

Bùi Khải im lặng. Hắn và Thái hậu vốn chẳng phải mẫu t.ử ruột thịt.

Thái hậu cũng chẳng bận tâm: "Nhi t.ử của ta quý là Thiên t.ử, làm gì cũng đúng. Dẫu con có vung tay cắt đi một tòa thành để đổi lấy mỹ nhân, thuộc hạ cũng sẽ ca ngợi Thiên t.ử khí phách hùng vĩ, thật là một giai thoại."

"Nhưng nàng ta bất quá chỉ là một nữ nhân ngoại tộc, con muốn ân sủng thì đó là ban ơn cho nàng ta, Ai gia không còn gì để nói. Thế nhưng giang sơn xã tắc, quốc bản không thể lung lay. Hậu cung hoàng tự đơn bạc, Hoàng hậu không có con, đám tần phi bên dưới đều không kính trọng nàng ấy, còn Quý phi náo loạn đến mức to gan lớn mật, nay đã có thể công khai mưu hại hoàng tự giữa thanh thiên bạch nhật. Đây chính là kết quả con mong muốn?"

Giọng Bùi Khải mệt mỏi: "Mẫu hậu, Người biết rõ nhi thần đối với Diệu Yên vốn không có ý đó..."

"Nực cười, giờ đây con hành sự chỉ dựa vào hỉ nộ thôi sao? Chẳng qua là con chê tính cách nàng ấy không đúng ý con, nhưng nàng ấy chung quy vẫn là một hài t.ử ngoan. Ngày hôm nay, nếu không có nàng ấy ở đó, con nghĩ Dung tần còn giữ được mạng sao?"

"..."

Thái hậu đến nhanh đi cũng vội, để lại vị Thiên t.ử đang tích tụ nộ khí. Hắn quát lớn: "Người đâu!"

"Nô tài có mặt."

"Những phi t.ử hôm nay đứng nhìn Dung tần bị khinh nhục, trong vòng năm năm không được rời khỏi cung môn nửa bước! Đám cung nhân đứng nhìn Dung tần gặp nạn, có bao nhiêu kẻ đều áp giải hết tới Thận Hình Tư cho Trẫm! Còn lũ Thái y vô dụng chậm trễ kia, c.h.é.m đầu tất cả cho Trẫm!"

Trạm Én Đêm

Không được rời cung môn nửa bước, chẳng khác nào bị đày vào Lãnh Cung. Trong cung mỹ nhân vô số, thiếu đi vài người cũng chẳng sao. Nhưng người mất đầu thì sẽ c.h.ế.t. Bùi Khải biết, nhưng hắn không quan tâm.

Hắn muốn sủng ái ai thì sẽ không kiêng dè mà vung vãi thánh ân. Như lúc Quý phi rơi xuống nước, hôm nay ta cũng nhận được "ban ân" tương tự. Vô số m.á.u tươi tưới nhuộm hồng nhan, đưa vào thơ từ hí kịch chính là một đoạn giai thoại thiên cổ triền miên.

Chỉ sợ sau này trong thanh sử, tên ta sẽ gắn với một vết nhơ ác danh.

Ta khẽ thở dài, cuối cùng cũng mở mắt: "Bệ hạ..."

22.

Dáng hình Bùi Khải khựng lại, hắn quay đầu, ánh mắt đầy vẻ áy náy nhìn ta: "Phục Linh, không sao rồi, không sao rồi. Trẫm và nàng rồi sẽ còn có con, Trẫm sẽ đòi lại công đạo cho nàng..."