Suy cho cùng, hai người thực ra vẫn quá đỗi xa lạ mà.
Hoắc Tấn Sâm nhíu mày: “Tôi cảm thấy không cần thiết phải cố ý giấu giếm, nhưng cũng không cần phải vội vàng đi nói, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Cố Nguyên nghĩ cũng phải: “Ừm, tôi cũng sẽ thử cho bọn họ một chút chuẩn bị tâm lý, bọn họ đều là người trưởng thành rồi, đối với tôi cũng khá quan tâm, nếu quá đột ngột, cũng không thích hợp.”
Hoắc Tấn Sâm: “Vậy cô nói xem tôi có nên qua lại nhiều hơn một chút, làm quen một chút, như vậy bọn họ có lẽ dễ dàng chấp nhận hơn?”
Cố Nguyên cân nhắc một chút: “... Hình như cũng được nhỉ.”
Hoắc Tấn Sâm im lặng một lát, lại thấp giọng nói: “Như vậy tôi cũng có thể nhìn thấy cô nhiều hơn rồi.”
Cố Nguyên trong nháy mắt bị câu nói này làm cho nóng bừng đến mức một hơi suýt chút nữa thở không nổi, cuối cùng nhỏ giọng lầm bầm nói: “Cũng đâu phải không cho anh nhìn.”
Hoắc Tấn Sâm: “Nhưng bây giờ tôi liền muốn nhìn cô, không nhìn thấy.”
Cố Nguyên há miệng, cô muốn nói có thể gọi video, nhưng nghĩ đến việc gọi video cô sẽ bị ép phải nhìn đôi mắt giống như có thể hút cô vào đó, lập tức không dám nhắc tới nữa.
Hoắc Tấn Sâm dường như không ngờ tới chuyện này, anh trầm ngâm một lát, lại nói: “Ngày mai bảo Lan Đình qua đây đi, cô đi cùng thằng bé qua đây, đến lúc đó tôi đưa cô và Lan Đình đi cưỡi ngựa, có được không? Đó là trường đua ngựa tôi mua trước đây, nuôi mấy con ngựa rất tốt.”
Cố Nguyên nghĩ nghĩ: “Tôi không biết cưỡi ngựa đâu.”
Hoắc Tấn Sâm: “Tôi có thể dạy cô, tôi từng đạt giải quán quân đua ngựa nước M.”
Cố Nguyên: “Ồ, hay là thôi đi... Tôi vừa mới về, trong nhà bao nhiêu việc, còn phải đến trường, tôi muốn lấy được bằng tốt nghiệp, ngoài ra Dẫn Phong mới chuyển qua đây, không quen, tôi cũng phải dành thời gian ở bên cạnh thằng bé nhiều hơn.”
Hoắc Tấn Sâm nghĩ cũng phải: “Vậy đợi qua hai ngày này rồi tính sau vậy.”
Anh rõ ràng là có chút thất vọng, nhưng may mà lần này không nói gì...
Vất vả lắm mới cúp điện thoại xong, Cố Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn vô lực, cô ném cơ thể mình lên chiếc giường lớn, nằm sấp ở đó, hai tay ôm lấy hai má.
Nhiệt độ trên mặt nóng hầm hập.
Bản thân đều cảm thấy mình thật ngốc.
Nhưng hết cách rồi, sự đả kích này quá lớn, Hoắc Tấn Sâm, cái người Hoắc Tấn Sâm cao ngạo lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy không phải người phàm đó, Hoắc Tấn Sâm đối với bất cứ chuyện gì bất cứ ai đều không kiêu ngạo không nóng nảy đó, ở trước mặt cô vậy mà lại gấp gáp hận không thể ăn tươi nuốt sống cô, còn dùng giọng điệu dịu dàng trầm khàn như vậy nói chuyện với cô, nói anh nhớ cô, hận không thể bây giờ liền gặp được cô.
Anh sụp đổ thiết lập nhân vật rồi, anh hoàn toàn biến thành một người khác. Cố Nguyên nhớ lại ở sa mạc, anh nói đó chỉ là người khác nhìn anh, vậy bây giờ thì sao, bây giờ mặt này của anh, chỉ có mình có thể nhìn thấy sao?
Nhớ tới những lời anh nói, cô xấu hổ vùi mặt vào trong chăn, những lời không có giới hạn như vậy, sao anh nói ra khỏi miệng được.
Trong điện thoại không nhìn thấy biểu cảm của anh, không biết khi anh nói những lời này, có phải vẫn duy trì dáng vẻ ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh cao ngạo quý phái không? Sau này có cơ hội, cô nhất định phải bắt anh nói thẳng trước mặt mình, còn phải bắt anh nhìn cô mà nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh liệu có không nghe lời, căn bản không nói không?
Cố Nguyên suy nghĩ một chút, cảm thấy sẽ không đâu, anh nghe thấy mình sắp khóc, cái giọng điệu sốt sắng đó, quả thực là hận không thể m.ó.c t.i.m moi phổi, giống như mình dù đưa ra yêu cầu gì, anh đều sẽ đồng ý.
Cố Nguyên nghĩ đến đây, không khỏi mím môi cười, được một người đàn ông như vậy đối xử như thế, cảm giác thật sự là quá kỳ diệu, ngọt ngọt chua chua, có chút thấp thỏm, lại rất mong đợi.
Đang suy nghĩ miên man như vậy, liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng chuông cửa.
Cố Nguyên vội ngồi dậy: “Ai vậy?”
Ngoài cửa truyền đến một giọng nói: “Mẹ, là con.”
Cố Nguyên lập tức nghe ra, là giọng của con trai Kỳ Sâm.
Cô vội vàng ngồi dậy, khoác áo khoác, lại hơi vuốt lại mái tóc có chút rối vì vùi trong chăn, ra mở cửa cho con trai.
Ngoài cửa, cậu con trai cao ngất đứng đó, mặc một bộ đồ mặc nhà màu be nhạt, khiến khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng có thêm vài phần ấm áp nhẹ nhõm, đứng ngoài cửa, yên tĩnh nhìn mình.
Cố Nguyên cười: “Kỳ Sâm, sao muộn thế này còn qua đây?”
Sau khi nhận ra mẹ có thể có tình ý với Hoắc Tấn Sâm, anh và Lạc Quân Thiên trước tiên cùng nhau tẩn cho Niếp Ngộ một trận, sau đó ba anh em khẩn cấp bàn bạc đối sách.
Đối với chuyện này, cách nhìn của ba người tự nhiên mỗi người một khác.
Niếp Ngộ là kịch liệt phản đối, bày tỏ anh dù thế nào cũng không đồng ý mẹ và cái tên Hoắc Tấn Sâm đó ở bên nhau, đồng thời liệt kê ra lịch sử đen tối của con người Hoắc Tấn Sâm này, hai đời vợ, bất lực, gia nghiệp quá lớn mẹ nếu thật sự ở bên anh ta áp lực cũng lớn vân vân và mây mây lý do.
Sau đó những lời này, chỉ đổi lại ánh mắt khinh bỉ của hai người anh, cuối cùng anh xẹp lép, không dám lên tiếng nữa.
Ý của Lạc Quân Thiên là, trước tiên phải nói chuyện với mẹ, làm rõ ý định thực sự của mẹ, xem xem mẹ bây giờ đã dồn bao nhiêu tình cảm vào đó, nếu mẹ quả thực có hảo cảm với Hoắc Tấn Sâm, vậy thì tôn trọng sự lựa chọn của mẹ, nhưng con người Hoắc Tấn Sâm này là có lịch sử đen tối, bắt buộc phải cân nhắc kỹ lưỡng, cho mẹ biết sự thật, để mẹ không bị lừa gạt.
Khi hai anh em thảo luận, Quý Kỳ Sâm luôn không lên tiếng.
Lạc Quân Thiên phát hiện ra sự bất thường, nhìn Quý Kỳ Sâm: “Kỳ Sâm, suy nghĩ của em thì sao?”
Quý Kỳ Sâm thu liễm ánh mắt, lại nói: “Em đi nói chuyện với mẹ trước rồi tính sau vậy.”
Niếp Ngộ thở dài một tiếng, ôm n.g.ự.c nói: “Nói chuyện gì nữa, đã thành ra thế này rồi! Haiz, trong lòng em khó chịu quá, có một loại cảm giác cải trắng nhà mình nuôi tốt như vậy lại bị heo ủn mất, cái tâm trạng cha già sắp gả con gái này là sao đây?”
Anh đang nói, liền nhận được một ánh mắt sắc lẹm.
Niếp Ngộ sững sờ, ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy ánh mắt của Quý Kỳ Sâm phảng phất như tẩm băng.