Anh bất lực: “Anh trừng em có ích gì? Lẽ nào anh không biết, trời muốn mưa, mẹ muốn lấy chồng, chỉ có thể mặc bà ấy”
Lời này còn chưa nói xong, Quý Kỳ Sâm trực tiếp tung một cú đ.ấ.m mạnh vào mặt anh, kèm theo một tiếng nghiến răng nghiến lợi: “Cái đồ vô dụng nhà em!”...
Mặc dù vừa mới đ.á.n.h Niếp Ngộ một trận tơi bời để xả giận, khi qua tìm mẹ, trên mặt Quý Kỳ Sâm không hề để lộ ra chút nào, thần sắc bình thản.
Anh nghiêm túc nhìn người mẹ trước mắt, lại thấy hai má người mẹ trẻ tuổi ửng hồng một mảng như ráng chiều, giữa hàng lông mày e ấp quả thực giống như một cô gái nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu, trong mắt ngậm cười, trong nụ cười lan tỏa đầy ắp sự ngọt ngào.
Quý Kỳ Sâm rủ mắt xuống.
Cố Nguyên ngược lại không phát hiện ra sự khác thường của Quý Kỳ Sâm, cười nói: “Kỳ Sâm, sao con lại qua đây lúc này? Vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”
Quý Kỳ Sâm khẽ ho một tiếng, nhạt giọng nói: “Tình cờ hôm nay có công việc đang bận, bận mãi đến bây giờ, vừa bận xong không ngủ được, nghĩ đến đã lâu không gặp mẹ rồi, muốn nói chuyện với mẹ.”
Cố Nguyên nghe vậy, lập tức cười: “Ây da, hóa ra là con nhớ mẹ rồi!”
Giọng nói mềm mại, nghe vào tai ôn hòa thoải mái.
Quý Kỳ Sâm ánh mắt không đổi, trên mặt lại có một tia mất tự nhiên: “Mẹ, con chỉ là muốn nói chuyện với mẹ thôi.”
Cố Nguyên lại không nhịn được muốn cười, cậu con trai này luôn mang dáng vẻ nghiêm trang, nhưng thỉnh thoảng nhìn kỹ, hình như cũng khá đáng yêu, ví dụ như bây giờ, cô không nhịn được muốn véo mũi anh.
Nhưng Quý Kỳ Sâm rốt cuộc không phải Niếp Ngộ, đối mặt với một cậu con trai nghiêm túc như vậy cô cũng không nỡ ra tay, liền cười bảo anh vào phòng.
Sau khi hai mẹ con ngồi xuống, Quý Kỳ Sâm nhìn chằm chằm vào tia ửng hồng lờ mờ còn sót lại trên má cô: “Mẹ, trong phòng rất nóng sao? Có cần chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút không?”
Cố Nguyên nghi hoặc: “Không nóng mà!”
Quý Kỳ Sâm nhẹ nhàng ồ một tiếng, hơi dừng lại một lát, mới hỏi: “Mẹ, vừa nãy mẹ đang gọi điện thoại sao?”
Cố Nguyên nghe thấy điều này, trong lòng đ.á.n.h thót một cái, có chút chột dạ, nhưng vẫn c.ắ.n răng nói: “Đúng vậy. Mẹ đang gọi điện thoại với Hoắc tiên sinh.”
Nhất thời không khỏi tim đập thình thịch, sao con trai biết cô đang gọi điện thoại, lẽ nào con trai đã đoán ra rồi?
Quý Kỳ Sâm nhìn dáng vẻ chột dạ đó của mẹ, không khỏi khẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Anh hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại, dùng một giọng điệu nhẹ nhàng rất tùy ý hỏi: “Ồ, Hoắc tiên sinh nói gì vậy?”
Cố Nguyên nhớ lại lời của Hoắc Tấn Sâm: “Không có gì, anh ấy nói anh ấy có một trường đua ngựa, muốn đưa Lan Đình đi cưỡi ngựa, cũng mời mẹ đi.”
Quý Kỳ Sâm: “Mẹ, mẹ có hứng thú với việc cưỡi ngựa sao?”
Cố Nguyên: “Cũng không có hứng thú đặc biệt gì đâu, nhưng nếu có thời gian, ngược lại có thể thử xem.”
Quý Kỳ Sâm: “Ba con cũng có một trường đua ngựa, còn nuôi mấy con ngựa tốt, nếu mẹ có hứng thú, có thể qua đó, đến lúc đó dẫn theo Dẫn Phong và Lan Đình, mọi người cùng đi cưỡi ngựa.”
Cố Nguyên: “Cái này ngược lại cũng được.”
Nhưng như vậy thì, Hoắc Tấn Sâm sẽ không tiện đến nữa... Cô vẫn rất hy vọng để Hoắc Tấn Sâm dạy cô cưỡi ngựa.
Hoắc Tấn Sâm nói anh từng đạt giải quán quân cuộc thi đua ngựa nước M, không biết lúc anh cưỡi ngựa trông như thế nào, có phải là oai phong lẫm liệt khí vũ hiên ngang không? Cố Nguyên không nhịn được nghĩ xa xôi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Quý Kỳ Sâm bước ra khỏi phòng Cố Nguyên, đã không còn sớm nữa.
Anh đứng trên ban công, hóng gió rất lâu, lấy điện thoại ra, gọi điện cho ba mình.
“Ba.”
“Con trai, sao vậy, sao con đột nhiên nhớ ra gọi điện cho ba vậy? Nhà chúng ta phá sản rồi? Xảy ra chuyện lớn rồi?”
“Không có gì.” Quý Kỳ Sâm: “Ba, bây giờ ba đang ở đâu?”
“Ồ, ba à, ở quán bar chứ đâu, ba đang đứng nhảy, con trai, con có muốn xem điệu nhảy mới do ba phát minh ra không, con nhìn thấy rồi nhất định sẽ cảm thấy ông già này quá tuyệt vời!”
“Không cần đâu.” Quý Kỳ Sâm vuốt mặt một cái: “Ba, ba cứ chơi vui vẻ đi.”
“Con trai, con trai, xảy ra chuyện gì rồi?” Quý Chấn Thiên có chút thắc mắc rồi, tại sao ông cảm thấy giọng của con trai không đúng lắm, đây là phải chịu đả kích nặng nề gì rồi?
“Con chỉ là có chút thất vọng!” Quý Kỳ Sâm cuối cùng không nhịn được, buông một câu này với ba mình.
Sau đó cạch, cúp điện thoại.
Người ta ba của Niếp Ngộ thất bại thì thất bại, ít ra cũng từng phấn đấu, kết quả ba mình thì sao?
Bây giờ hay rồi, mẹ anh sắp bị cướp mất rồi!...
Cố Nguyên cảm thấy con trai Kỳ Sâm đột nhiên qua đây nói chuyện với mình có chút kỳ lạ, đến mức cô không nhịn được nghĩ nhiều.
Đến ngày hôm sau, cô đặc biệt chú ý đến cảm xúc của Kỳ Sâm một chút, nhưng không phát hiện ra sự khác thường nào, anh vẫn rất chăm chỉ tự giác dậy sớm chạy bộ vận động tập thể hình, sau đó liền tắm rửa, ăn sáng, ra ngoài đi làm.
Khi cô đưa mắt nhìn Kỳ Sâm rời đi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hình như không có gì đặc biệt.
Cô vừa thở phào nhẹ nhõm ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Niếp Ngộ đang chằm chằm nhìn mình.
“Sao vậy?” Tại sao vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
“Không có gì, không có gì!” Niếp Ngộ vội vàng cười nói.
“Niếp Ngộ, hôm nay con không đến công ty đúng không?” Cố Nguyên đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Vâng, con không đi.” Cố Nguyên gật đầu: “Vậy thì tốt, nếu con đã không đi, hôm nay con cứ ở nhà cùng Dẫn Phong tìm hiểu tình hình trong nhà trước đi, thích nghi với môi trường, con là anh, nhớ chăm sóc em trai nhiều hơn.”
“Mẹ, còn mẹ thì sao?”
“Mẹ phải đến trường, mẹ đã lâu không đi học rồi, hình như sắp thi cuối kỳ rồi, mẹ tìm hiểu các khóa học gần đây trước, sau đó phải tham gia kỳ thi cuối kỳ.” Cố Nguyên uống sữa, tiếp tục nói: “Ngoài ra bộ phim điện ảnh con chỉ định cho mẹ đó, cũng sắp bắt đầu rồi, người đại diện đã gửi kịch bản cho mẹ, mẹ phải xem trước, chuẩn bị trước một chút.”
“Mẹ, con đi cùng mẹ đến trường nhé!” Mắt Niếp Ngộ sáng lên, vội vàng đề nghị như vậy.
“Con đi cùng mẹ đến trường...? Không cần đâu, mẹ tự đi là được rồi.” Cố Nguyên có chút không hiểu ra sao.