Ta giật nảy mình, sau đó trong lòng càng thấy chua xót hơn. Người làm mẹ như ta, từ khi nó vừa sinh ra không lâu đã bỏ lại nó để trở về thế giới cũ. Xem chừng Tạ Thần Yến cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới. Trong tình cảnh thiếu vắng cả tình cha lẫn tình mẹ, một đứa trẻ mới năm tuổi làm sao có thể lớn lên được trong chốn cung đình ăn thịt người này? Ta không dám nghĩ tiếp.
Nhìn thấy nó chỉ vì nghe được tin tức về cha mà hớn hở vui mừng, hốc mắt ta có chút ươn ướt. Dù sao Tạ Dã cũng là một đứa trẻ, không chống chọi được bao lâu đã gục vào lòng ta ngủ thiếp đi. Ta nhẹ nhàng ôm lấy nó, ngồi dưới ánh trăng. Trong lòng tràn đầy cảm giác bùi ngùi vô hạn. Lần cuối cùng ôm nó như thế này, nó mới chỉ là một cục nhỏ xíu.
Một trận gió thổi qua, ta đột nhiên nhìn thấy, trên bờ tường phía không xa có một người vận đồ đen toàn thân đang ngồi xổm ở đó. Vì trời tối nên nãy giờ ta vẫn không phát hiện ra hắn. Toàn thân ta dựng đứng cả lông tơ, mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ngươi là ai?"
Ta không kìm được mà run giọng hỏi, đây không phải là thời hiện đại, không có pháp luật ràng buộc. Ta đã từng tận mắt chứng kiến những sinh mạng biến mất ngay trước mặt mình, mùi m.á.u tanh nồng sau năm năm vẫn còn hiện rõ mồn một. Khoảng cách không xa, ta có thể nhìn rõ vóc dáng đó là một nam nhân. Cho dù hắn dùng cả dải lụa che mắt, ta vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo từ ánh mắt đó mang lại.
Một mặt ta ôm c.h.ặ.t Tạ Dã, mặt khác lặng lẽ nhích sang bên cạnh. Thấy sắp nắm được khúc gỗ bên cạnh cột trụ, nam nhân trên tường lại xoay người rời đi. Ta nhìn theo hướng hắn rời đi, có chút ngỡ ngàng. Chỗ đó trống không, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sau khi xác định người đó đã rời đi, ta thở phào một hơi, ôm c.h.ặ.t lấy Tạ Dã đang lầm bầm trong mơ, định bụng cứ thế mà ngủ tạm một đêm.
Nhưng bên cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ. Tim ta lại tức khắc treo ngược lên cành cây, ôm lấy Tạ Dã không dám lên tiếng. Nhưng tiếng động kia cứ như thể không đạt được mục đích thì không thôi, cứ liên tục gõ, cho đến khi Tạ Dã trong lòng ta cũng bị đ.á.n.h thức.
Nó dụi dụi mắt, đứng dậy đi về phía đại môn lãnh cung.
Ta giật mình, đưa tay kéo nó lại.
"Đừng đi..."
Đứa nhỏ nhìn ta: "Đừng sợ, có người mang đồ ăn đến rồi."
Ta ngẩn ra, nghĩ đến những bát cơm thiu màn thầu thừa kia, lại nhìn dáng vẻ mong đợi của đứa nhỏ, không khỏi thấy xót xa. Sau đó, ta lại thầm mắng Tạ Thần Yến một vạn lần trong lòng rồi mới đứng dậy đi ra phía cửa."
"Chỉ là chút cơm thừa thôi, con cứ ngồi đó, ta đi lấy..."
Đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra, lời ta nói bỗng chốc lạc đi.
Trên mặt đất không chỉ bày mấy hộp thức ăn tỏa hương thịt cá thơm phức, mà còn có ba chiếc chăn bông mới tinh.
Ta im lặng, ta cạn lời, ta ngơ ngác đến tột độ.
"Mấy ngày nay... đều có người đưa cơm thế này tới sao?"
Ta nhìn Tạ Dã cách đó không xa cùng cái màn thầu dưới chân nó, nhóc con cũng kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Đối mặt với câu hỏi của ta, thằng bé lắp bắp: "À... phải... không đúng, không phải."
Hệ thống khẽ ho một tiếng.
[Chắc chắn là Lưu ma ma thương vị tiểu Thái t.ử này nhất đã đi thăm thân trở về rồi, mấy ngày trước hắn toàn phải gặm màn thầu lạnh đấy.]
Ta nhìn ba chiếc chăn lớn, luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái.
Lưu ma ma chỉ là một bà lão... sao có thể một lúc vác theo nhiều đồ đạc thế này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng đã có chăn thì chẳng ai muốn chịu rét. Trong phòng thực sự quá đỗi sâm nghiêm lạnh lẽo, ta trải hai chiếc chăn xuống dưới, một chiếc đắp lên người, rồi ôm Tạ Dã một lần nữa rúc vào trong chăn.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, nhóc con lông xù kia đang dùng hai tay bám c.h.ặ.t lấy ta, hàng mi run rẩy kịch liệt.
Điểm hảo cảm trên đỉnh đầu chỉ sau một ngày đã nhảy vọt lên mức sáu mươi.
Ồ, còn giả vờ ngủ cơ đấy.
Đứa trẻ đáng yêu lại xinh đẹp nhường này, lại chính là do ta sinh ra.
Trái tim ta mềm nhũn, liền "chụt" một cái hôn lên trán thằng bé.
Tạ Dã chấn kinh mở to mắt, khuôn miệng nhỏ nhắn cũng há tròn xoe, điểm hảo cảm trên đầu lại tăng thêm ba điểm.
"Dậy thôi."
Ta thu dọn chăn màn, Tạ Dã vẫn ngồi ngây ra đó. Ta ghé sát lại, chọc chọc vào đầu thằng bé: "Nghĩ gì thế?"
Vành tai thằng bé đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u, nhưng mặt vẫn cố làm ra vẻ nghiêm nghị: "Trong l.ồ.ng n.g.ự.c con hình như có con thỏ nhỏ đang nhảy, hơi ồn ào."
Ta suýt thì bị vẻ đáng yêu này làm cho tan chảy, giơ tay nhéo cái má phúng phính của nhóc con: "Bé con, cái đó gọi là tim đập nhanh."
Nhìn điểm hảo cảm trên đầu thằng bé, ta hài lòng không sao tả xiết.
"Sao cửa lại bị gió thổi mở thế này."
Ta phủi bụi trên người, lại xoa mặt Tạ Dã một cái, rồi đứng dậy định đi đóng cửa lớn của lãnh cung.
Nhưng giây tiếp theo, đồng t.ử ta co rụt lại vì kinh hãi.
Bên ngoài cửa, một chiếc kiệu liễn tinh xảo lướt qua, nam nhân lười biếng tựa vào đó, đôi lông mày và ánh mắt quen thuộc khiến hơi thở của ta dồn dập thêm mấy phần.
Họ dường như chỉ tình cờ đi ngang qua đây, ta đứng sững tại chỗ, chân như đ.â.m rễ xuống đất.
Cho đến khi hắn lười nhác ngước mắt lên, không kịp đề phòng, bốn mắt chúng ta chạm nhau.
Nhìn điểm hảo cảm trên đỉnh đầu hắn trong nháy mắt tăng vọt theo đường thẳng, cho đến khi từ 100 biến thành ký hiệu vô cực ∞, ta mới kinh hoàng lùi lại phía sau.
Cha nó chứ!
Tạ Thần Yến sao lại đi ngang qua đây?!
Chẳng phải hệ thống thối tha đã nói Tạ Thần Yến đã quên ta, nạp thêm phi tần vào hậu cung, ngay cả điểm hảo cảm cũng tan biến về con số không rồi sao?!