Ta vắt chân lên cổ chạy về phía lãnh cung, nhịp tim vọt lên một trăm tám.
Mãi đến khi ta trốn sau cánh cửa chờ đợi một hồi lâu, thấy Tạ Dã nghiêng đầu nhìn mình, ta mới nhận ra Tạ Thần Yến không hề xuống kiệu.
"Tiên nữ, người sao thế?"
Cậu bé cau c.h.ặ.t đôi lông mày nhỏ, kỳ quái nhìn ta.
Ta thò đầu ra, đại viện lãnh cung trống trải vắng lặng, chỉ có cỏ khô bay lất phất. Cửa lớn mở toang, nhưng bên ngoài chẳng có bóng người.
Ta rảo bước đến cửa, bám vào mép cửa nhìn ra ngoài.
Kiệu liễn đã đi được một đoạn xa, chỉ còn thấy được gáy của nam nhân kia. Trên đầu hắn chẳng có gì cả.
Ta tìm hệ thống tính sổ, nhưng nó lại ấp úng: [Thật sự đã xóa sạch rồi, chắc là ký chủ nhìn nhầm thôi? Ta đã sớm xóa sạch ký ức của hắn rồi mà."]
[Nếu hắn thực sự để tâm đến ký chủ, lẽ nào lại không xuống kiệu tóm cô sao?]
Ta ngồi bệt xuống cạnh cửa, nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tự hoài nghi bản thân rồi lại cảm thấy trong lòng có chút mất mát.
Phải rồi, nếu Tạ Thần Yến còn nhớ ta, với phong cách hành sự của hắn, lúc này ta đã bị trói lên giường hắn rồi mới đúng.
Tạ Dã chớp chớp đôi mắt lớn, cũng bò bên cạnh cửa thò đầu ra nhìn.
"Con cũng muốn đi Bách Hoa Yến..."
Ta ngẩn ra, nhất thời chưa phản ứng kịp: "Bách Hoa Yến là cái gì?"
Tạ Dã liếc ta một cái, có chút chê bai: "Thì là Bách Hoa Yến đó, rất nhiều nương nương đều sẽ đến, có hoa đẹp và bướm xinh, buổi tối còn có thể thả đèn hoa đăng nữa."
Thấy ta không nói lời nào, tiểu hài t.ử đưa bàn tay mềm mại ra giúp ta lau bụi trên mu bàn tay, sau đó khẽ lắc lắc: "Được không ạ, con muốn đi xem."
Đứa tiểu quỷ này, mới có một ngày đã học được cách làm nũng rồi.
Dù rất muốn từ chối, nhưng khóe miệng ta không kìm được mà nhếch lên. Ai có thể từ chối nguyện vọng nhỏ bé của một đứa con trai vừa mềm mại vừa đáng yêu cơ chứ.
Huống hồ, đồng ý cũng có thể tăng độ hảo cảm.
Quả nhiên, ta vừa gật đầu, độ hảo cảm đã vọt lên sáu mươi lăm.
Ta vừa dắt Tạ Dã lén lút đi về phía Ngự hoa viên, vừa lẩm bẩm: "Rốt cuộc con vì lý do gì mà bị phụ hoàng con phạt vào lãnh cung vậy? Sao đến một người canh gác cũng không có."
Cánh tay đứa trẻ hơi cứng lại, thằng bé mím môi, trả lời rành rọt từng chữ: "Con và phụ hoàng đã lâu không gặp, con nhớ người nên chạy đi tìm, nhưng người rất bận, bảo con chỗ nào mát mẻ thì biến đến đó mà ở..."
Ta ngẩn người, có chút không thể tin nổi: "Cho nên con tự mình đi vào lãnh cung?"
Khả năng thấu hiểu của đứa trẻ này sao mà "tuyệt vời" thế không biết? Ta suýt thì tức đến bật cười.
Trong Ngự hoa viên quả nhiên trăm hoa đua nở. Không chỉ hoa đẹp, mà đám "oanh oanh yến yến" phấn son lòe loẹt càng khiến ta hoa cả mắt.
"Một người, hai người..."
Ta giơ tay đếm, càng đếm mặt càng đen lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Thần Yến cũng chẳng sợ bản thân bị vắt kiệt, năm năm thời gian, Ngự hoa viên sắp chứa không nổi nữa rồi.
*
Khi bóng dáng màu vàng long bào kia xuất hiện trong tầm mắt, ta đã không còn hoảng loạn như trước nữa.
Ta dắt Tạ Dã đứng ở một góc khuất không ai chú ý.
Lần này, cuối cùng ta cũng nhìn rõ chính diện khuôn mặt của Tạ Thần Yến.
So với năm năm trước, đôi mày mắt của hắn càng thêm sắc sảo, trên người như phủ một lớp uy áp âm trầm. Ánh mắt ta dừng lại trên đôi tay hắn, ta luôn cảm thấy những năm qua Tạ Thần Yến chắc chắn đã sát hại không ít người, khí tức xung quanh thật đáng sợ.
Ta kéo Tạ Dã nấp sang phía bên kia ngắm hoa, nhưng thằng bé lại kiễng chân, đôi mắt sáng rực nhìn Tạ Thần Yến.
"Phụ hoàng thật tuấn tú quá."
Ta bĩu môi: "Chẳng phải cũng là hai cái lỗ mũi một cái miệng sao, có gì mà tuấn tú?"
Tạ Dã lườm ta: "Không được nói xấu phụ hoàng của con."
Ta thấy buồn cười: "Không nói không nói, đúng là đồ cuồng cha."
Ta không dám đưa Tạ Dã đến trung tâm Ngự hoa viên, chỉ ở trong góc giúp thằng bé bắt bướm. Nhìn thằng bé vui sướng dùng hai tay nâng lấy con bướm rồi nhảy nhót tung tăng, trong lòng ta cũng dâng lên một dòng nước ấm.
"Trời không còn sớm nữa, chúng ta về thôi?"
Tôi phủi bụi trên người, ngồi xổm xuống thương lượng với Tạ Dã.
Thằng bé lắc đầu, trong mắt mang theo một tia khẩn cầu.
“Con còn muốn thả đèn hoa đăng, nghe nói cầu nguyện với đèn hoa đăng thì ước muốn nhất định sẽ thành hiện thực.”
Ta thì chẳng tin đâu, vì cái thứ này ta thả rồi, chẳng có tác dụng gì cả.
Nhưng Tạ Dã cũng khó chiều y hệt cha nó vậy, không đồng ý là cứ nũng nịu mãi không thôi.
Đứa nhỏ năm tuổi cứ vây quanh ta chạy vòng vòng.
“Cầu xin người đấy, chỉ một chiếc thôi, thả một chiếc thôi mà.”
Ánh trăng vằng vặc, đứa trẻ càng chạy càng nhanh, nhìn gương mặt nó mà ta cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Trong cơn mơ màng, dường như có một Tạ Dã phiên bản lớn hơn cũng vây quanh ta làm loạn như thế.
“Trẫm là thiên t.ử, nguyện vọng trẫm ước là linh nghiệm nhất, nàng hãy tin trẫm một lần đi.”
Gương mặt của Tạ Thần Yến và Tạ Dã dần dần chồng khít lên nhau, ta day day thái dương, chộp lấy đứa nhỏ vẫn đang chạy vòng quanh.
“Đừng quay nữa, ta ch.óng mặt muốn nôn rồi đây.”
Tạ Dã chẳng biết kiếm đâu ra hai chiếc đèn hoa đăng, ta dắt thằng bé đến bên hồ nước.