Năm Năm Sau Khi Công Lược Bạo Quân Thành Công, Ta Lại Trở Về

Chương 5



Bố cục của Ngự Hoa Viên đã thay đổi không ít, nhưng hồ nước bao quanh này dường như vẫn vậy.

Từ phía thượng nguồn truyền đến tiếng cười nói ríu rít, từng đợt đèn hoa đăng chậm rãi trôi về phía chúng ta.

Tạ Dã ngồi xổm sau lưng ta, mượn ánh trăng xem ta viết chữ.

“Người viết là: Nguyện cho phụ hoàng và nương nương sớm ngày đoàn tụ.”

Động tác của ta khựng lại, quay đầu nhìn Tạ Dã.

Trong bóng tối nhập nhẹm, đôi mắt đứa trẻ sáng đến đáng sợ, nó nhìn ta chằm chằm không chớp mắt.

Đây là lần đầu tiên nó nhắc đến hai chữ “nương nương”.

Cổ họng ta như bị một nắm bông chặn lại, khẽ ho một tiếng rồi hỏi nó:

“Nương nương của con... đi đâu rồi?”

Ánh mắt Tạ Dã dần tối sầm xuống.

“Phụ hoàng nói, nương nương không cần người nữa, cũng không cần con nữa.”

“Nhưng con toàn mơ thấy nương nương thôi, người nói người sẽ quay về tìm con.”

Ngòi b.út của ta mãi không hạ xuống được, Tạ Dã không nhịn được mà thúc giục:

“Tiên nữ, người viết đi chứ.”

Ta cúi đầu, bắt đầu chậm rãi viết.

[Nguyện cho Tạ Dã bình an vui vẻ...]

Nghĩ một lát, ta lại bổ sung vào mặt sau:

[Chúc Tạ Thần Yến và đám phi t.ử lúc ngủ bị phá hỏng bầu không khí.]

Viết xong, ta đưa cho Tạ Dã xem.

“Thả đi.”

Tạ Dã gãi đầu, ta hơi chột dạ.

Đứa nhỏ năm tuổi chắc chưa nhận mặt được nhiều chữ thế này đâu nhỉ?

Thấy điểm thiện cảm trên đầu nó tăng thêm 1, ta hài lòng rồi.

“Cảm ơn người, tiên nữ.”

Thằng bé cẩn thận xếp tờ giấy lại định bỏ vào đèn hoa đăng, thì đột nhiên ta cảm thấy sau lưng lành lạnh.

Cái cảm giác đó giống như có một con rắn độc đang bò chậm rãi trên sống lưng vậy.

Ta đột ngột quay đầu lại, rồi ngã ngửa ngồi bệt xuống bên hồ.

Ánh mắt Tạ Thần Yến nhìn ta, sau đó lại dời sang Tạ Dã.

Vẻ mặt hắn không chút gợn sóng, trên tay cầm một chiếc đèn hoa đăng vẫn còn đang cháy.

Suýt chút nữa thì ta lộn nhào xuống hồ, người này đến từ bao giờ vậy?

Sao đi đứng chẳng nghe tiếng động gì thế?

Một vị hoàng đế mà sau lưng chẳng có lấy một người đi theo, cũng không sợ bị ám sát sao.

“Tạ Dã.”

Hắn mấp máy đôi môi mỏng, dời tầm mắt khỏi người ta, nhìn sang đứa nhỏ cũng đang ngẩn ngơ.

“Ma ma bên cạnh con đâu? Ai cho phép con đến bên hồ chơi?”

Tạ Dã trông có vẻ hơi sợ, vành mắt đỏ dần.

“Phụ hoàng, con... con đến để thả hoa đăng ạ.”

Nó siết c.h.ặ.t chiếc đèn trong tay, giống như một đứa trẻ làm sai đang ngoan ngoãn chịu phạt.

Tạ Thần Yến lại dời tầm mắt sang phía ta..

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ngươi...”

Đã bao lâu không gặp, người đàn ông từng đêm đêm thủ thỉ bên tai ta giờ đang đứng ngay trước mặt, hơi thở của ta loạn mất nửa nhịp.

Giọng hắn trầm thấp:

“Ngươi là cung nữ mới đến bên cạnh Thái t.ử?”

Không khí im lặng, chúng ta nhìn nhau trân trân, ta không dám cử động dù chỉ một chút.

Lát sau hắn gật đầu, tự ý bước về phía bờ hồ.

“Lại còn là một kẻ điếc, người của Nội Vụ phủ thật càng lúc càng không ra thể thống gì, mèo hoang ch.ó dại gì cũng mang vào cung.”

Cảm xúc dâng trào trong lòng ta tan biến sạch sành sanh.

Nhìn người đàn ông đang ngồi xổm bên hồ, ta đặc biệt muốn giơ chân đạp một nhát vào m.ô.n.g cho hắn xuống nước luôn cho rồi.

Tạ Dã hơi lúng túng nhìn ta, khẽ ghé sát lại.

“Tiên nữ, con muốn ra thả hoa đăng cùng phụ hoàng.”

Nhìn bộ dạng cẩn trọng của nó, lòng tôi không khỏi xót xa.

Thấy tôi không nói gì, nhóc con ngọ nguậy cái m.ô.n.g, âm thầm nhích tới bên cạnh Tạ Thần Yến.

Tạ Thần Yến đang cúi đầu loay hoay với chiếc đèn của mình, quay đầu lại thì thấy cậu con trai nhỏ bên cạnh.

“Trong hoa đăng còn có giấy cơ à?”

Hắn nhíu mày, đưa tay định lấy xem.

Mắt ta trợn tròn, tay nhanh hơn não, lao lên ba chân bốn cẳng giật lấy tờ giấy.

Động tác quá nhanh khiến cả lớn lẫn bé đều ngẩn ra nhìn ta.

Nhìn hai gương mặt giống nhau như đúc, ta hơi chột dạ.

“Giấy ước mà mở ra xem là không linh nữa đâu...”

Tạ Dã gật đầu, nhưng ánh mắt của Tạ Thần Yến lại dán c.h.ặ.t lên người ta.

“Lời này... hình như trẫm đã nghe ở đâu đó rồi.”

Ta ngồi xuống, nhét tờ giấy vào hoa đăng, rồi trực tiếp tung một cú "vòng xoáy Thomas" ném chiếc đèn ra xa mấy mét.

Tạ Dã hai tay ôm gối, lặng lẽ nhìn con thuyền nhỏ của mình bị lật, đèn hoa đăng cũng tắt ngóm.

“Người vốn không biết thả hoa đăng.”

Giọng thằng bé mang theo chút hụt hẫng và ủy khuất, ta cười gượng gạo, cầm một chiếc đèn khác từ sau lưng lên.

“Chiếc này để con thả.”

Lời còn chưa dứt, một chiếc đèn hoa đăng dập dềnh lướt qua trước mặt ta, bên trong trống không.

Vầng trăng khuyết soi bóng xuống mặt nước, dưới ánh trăng vằng vặc, người đàn ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc đèn dần trôi xa mà thẫn thờ.

Khoảnh khắc này, ta chợt thấy Tạ Thần Yến hình như cũng chẳng thay đổi gì.

Vẫn là một Tạ Thần Yến bề ngoài uy nghiêm nhưng nội tâm lại mềm yếu.

Tạ Dã hỏi hắn:

“Phụ hoàng, sao người không ước vào hoa đăng?”

Tạ Thần Yến không trả lời.

Hắn đứng dậy quay người đi, rời khỏi mặt nước phản chiếu ánh trăng, ta không còn nhìn rõ vẻ mặt của hắn nữa.

Trong bóng tối, ta nghe thấy hắn nói:

“Về sớm đi, ngày mai ta sẽ tới kiểm tra bài vở của con.”

Tạ Dã dắt ta trở về tẩm cung của nó.