“Nghe nói bây giờ cậu làm Giám đốc ở công ty lớn rồi à? Đỉnh thật đấy.”
“Ừ.”
“Tối nay rảnh không? Đi ăn bữa cơm nhé?”
“Không rảnh.”
“Thế còn ngày mai?”
“Chu Ngạn,” tôi nhìn thẳng vào cậu ta, “cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Cậu ta cười giả lả.
“Lâm Chiêu, thực ra tớ vẫn luôn thích cậu. Từ cấp ba đến tận bây giờ, chưa từng thay đổi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
“Cậu thích tôi, hay thích Thẩm gia?”
Nụ cười trên mặt cậu ta bỗng cứng đờ.
“Cậu nói gì thế...”
“Cấp ba cậu theo đuổi tôi vì nghĩ nhà tôi giàu. Phát hiện nhà tôi nghèo liền bỏ cuộc. Sau đó biết tôi có dây mơ rễ má với Thẩm gia lại tìm đến. Giờ biết Thẩm gia muốn nhận lại tôi nhưng tôi không đồng ý, có phải cậu thấy tôi vẫn còn chút giá trị lợi dụng đúng không?”
“Chu Ngạn, cậu chưa từng thích tôi. Thứ cậu thích là tiền.”
Mặt cậu ta đỏ bừng lên vì ngượng và giận.
“Lâm Chiêu, cậu —”
“Tôi nói sai chỗ nào sao?”
Cậu ta nghẹn họng.
“Chu Ngạn, tôi không ghét bỏ gì cậu. Nhưng cũng đừng bao giờ đến tìm tôi nữa.”
Cậu ta đứng trân trân ở đó, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Lâm Chiêu, cậu coi trọng bản thân quá rồi đấy.”
“Có lẽ vậy.” Tôi nói, “Nhưng ít ra tôi không vì tiền mà đi mặt dày theo đuổi một người mình không hề thích.”
Cậu ta hậm hực quay đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ta, khẽ lắc đầu.
Hạng người này, tôi thấy nhiều rồi.
6. Bố mẹ nuôi đã biết chuyện
Chuyện bà Thẩm đến tìm tôi không hiểu sao lại truyền đến tận quê nhà.
Lúc mẹ nuôi gọi điện cho tôi, giọng bà run run nhưng cố tỏ ra bình tĩnh.
“Chiêu Chiêu, mẹ hỏi con chuyện này.”
“Mẹ nói đi ạ.”
“Bố mẹ ruột của con... đến tìm con rồi à?”
Tôi im lặng một lát.
“Dạ phải.”
“Họ muốn đón con về?”
“Dạ vâng.”
“Thế con nghĩ thế nào?”
“Mẹ,” tôi nói, “con không muốn về đó. Bố mẹ mới là bố mẹ của con.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Chiêu Chiêu, mẹ không phải có ý đuổi con. Mẹ chỉ nghĩ, điều kiện bên nhà họ tốt hơn, họ có thể cho con những thứ tốt nhất...”
“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà, “Thế nào là tốt hơn chứ? Có tiền là tốt hơn sao? Nhà họ có tiền nhưng họ không cần con. Bố mẹ không có tiền nhưng đã nuôi con khôn lớn. Ai tốt với con, lòng con tự hiểu rõ.”
Mẹ nuôi bật khóc nấc lên.
“Chiêu Chiêu, mẹ không học cao hiểu rộng, chẳng biết nói lời hay ý đẹp. Mẹ chỉ sợ con ở ngoài kia phải chịu uất ức thôi.”
“Con không uất ức chút nào đâu mẹ.” Tôi nói, “Mẹ ơi, điều may mắn nhất đời con chính là được làm con gái của bố mẹ.”
Mẹ nuôi khóc rất lâu.
Sau đó bố nuôi cầm lấy điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chiêu Chiêu.”
“Bố.”
“Con quyết định rồi chứ?”
“Con quyết định rồi ạ.”
“Thế thì tốt.” Bố nói, “Bố ủng hộ con.”
“Bố, bố không sợ người ta nói bố mẹ chiếm đoạt con của người khác sao?”
“Sợ cái gì chứ?” Giọng bố nuôi rất đỗi bình thản, “Con là do một tay bố nuôi nấng, con chính là con gái của bố. Ai nói ra nói vào cũng vô ích thôi.”
Khóe mắt tôi cay xè.
“Bố, con cảm ơn bố.”
“Cảm ơn cái gì.” Bố nói, “Ngủ sớm đi con.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ rất lâu.
Đây chính là bố mẹ của tôi.
Dù không cùng huyết thống, nhưng tình cảm còn sâu nặng hơn cả ruột rà.
7. Bộ mặt thật của Thẩm Dao
Con gái ruột của bố mẹ nuôi tôi chính là Thẩm Dao.
Chuyện này tôi vẫn luôn giấu nhẹm đi, không nói cho bố mẹ biết vì sợ họ không chịu nổi cú sốc này.
Nhưng Thẩm Dao lại tự mình mò tới cửa.
Hôm đó mẹ nuôi gọi điện cho tôi, giọng bà run lẩy bẩy như thể bị dọa sợ phát khiếp.
“Chiêu Chiêu ơi... có một cô gái đến tìm bố mẹ, nói con bé mới là con gái ruột của tụi mẹ...”
Tôi sững người.
“Cô ta tìm đến nhà mình rồi sao?”
“Phải. Con bé nói tên Thẩm Dao, bảo năm xưa bệnh viện bế nhầm, nó mới là con ruột...”
“Mẹ, mẹ đừng cuống. Con về ngay đây.”
Tôi xin nghỉ phép rồi lái xe thẳng về quê.
Vừa bước vào nhà, tôi đã thấy Thẩm Dao đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa trong phòng khách, gương mặt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Mẹ nuôi ngồi đối diện, mắt đỏ hoe. Bố nuôi đứng một bên, sắc mặt xám xịt, vô cùng khó coi.
Thấy tôi bước vào, Thẩm Dao nhếch mép cười khẩy.
“Lâm Chiêu, chị về rồi đấy à.”
“Cô đến đây làm gì?”
“Đến thăm bố mẹ ruột của tôi chứ làm gì.” Cô ta cười mỉa, “Sao, không được à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Cô rốt cuộc muốn giở trò gì?”
“Chẳng giở trò gì cả.” Cô ta nói, “Tôi chỉ muốn cho họ biết, họ còn có một đứa con gái ruột trên đời này. Đứa con gái do họ sinh ra nhưng chưa từng nuôi nấng một ngày.”
Mẹ nuôi nhìn tôi, nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Chiêu Chiêu, chuyện này là thật sao con?”
Tôi im lặng một lát rồi khẽ gật đầu.
“Dạ phải... Mẹ, cô ta đúng là con ruột của mẹ.”
Mẹ nuôi òa khóc nức nở.
Bố nuôi đứng c.h.ế.t trân ở đó, không nói nổi một lời nào.
Thẩm Dao nhìn họ khóc lóc, khinh bỉ cười một tiếng.
“Hai người không cần phải tỏ ra cảm động như thế đâu. Tôi không đến đây để nhận tổ quy tông đâu.”
Mẹ nuôi ngơ ngác nhìn cô ta.
“Con... con nói cái gì?”
“Tôi nói, tôi không rảnh đến đây để nhận bố mẹ.” Giọng Thẩm Dao lạnh lẽo như d.a.o cắt, “Hai người tự nhìn lại mình xem, ở cái căn nhà rách nát này, chạy xe tải cũ kỹ, bày sạp bán hàng rong. Hai người có tư cách làm bố mẹ tôi sao?”
Mặt mẹ nuôi cắt không còn giọt m.á.u.
“Con —”
“Tôi đến đây chỉ muốn cảnh cáo hai người — đừng có mà mơ tưởng tìm đến tôi. Tôi không phải con gái hai người, tôi cũng chẳng thèm làm con gái của hai người. Hãy coi như chưa từng sinh ra tôi đi.”