Tay bố nuôi run bần bật vì phẫn nộ.
“Con... sao con có thể ăn nói vô đạo đức như vậy?”
“Sao tôi lại không thể?” Thẩm Dao đứng phắt dậy, nhìn họ bằng nửa con mắt, “Hai người đã nuôi tôi ngày nào chưa? Đã từng chữa bệnh cho tôi chưa? Có biết tôi đã phải trải qua bao nhiêu cuộc phẫu thuật không? Hai người chưa từng làm cái gì cả, lấy tư cách gì bắt tôi phải nhận?”
“Hai người sinh tôi ra rồi vứt bỏ tôi —”
“Không phải tụi tôi vứt bỏ!” Bố nuôi đột nhiên quát lớn, tiếng hét làm cả căn phòng rơi vào khoảng lặng im phăng phắc.
Ông đứng đó, cả người run lên vì tức giận lẫn nghẹn ngào.
“Không phải tụi tôi vứt bỏ con. Là bệnh viện làm nhầm lẫn. Chúng tôi hoàn toàn không biết gì cả. Chúng tôi cứ ngỡ Lâm Chiêu là con gái của mình nên đã nuôi con bé khôn lớn. Chúng tôi không hề biết đến sự tồn tại của con. Chúng tôi không biết con ở đâu. Chúng tôi chẳng biết gì hết!”
“Nếu năm đó con ở bên chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ nuôi nấng con nên người như vậy. Chúng tôi sẽ không để con thiếu ăn thiếu mặc, không để con bị người ta coi khinh. Chúng tôi không thể cho c.o.n c.uộc sống đại phú đại quý, nhưng chúng tôi sẽ cho con tất cả những gì tốt nhất mà chúng tôi có.”
Thẩm Dao nhìn bố nuôi, trong mắt không hề có lấy một tia cảm động, chỉ có sự chán ghét tột cùng.
“Hai người cho được cái gì? Hai người có tiền chữa bệnh cho tôi không? Có tiền mua đồ hiệu cho tôi không? Có cho tôi học trường quý tộc được không?”
“Hai người chẳng cho nổi cái gì cả.”
Bố nuôi nghẹn lời.
Mẹ nuôi khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Dao Dao, mẹ có lỗi với con —”
“Bà có lỗi với tôi? Bà sinh tôi ra rồi vứt tôi lăn lóc, giờ nói một câu xin lỗi là xong chuyện à?” Giọng Thẩm Dao trở nên ch.ói tai, đanh đá, “Sao hai người không đi c.h.ế.t quách đi? Hai người c.h.ế.t rồi thì sẽ không còn ai biết tôi là do hai người sinh ra nữa!”
Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng như tờ.
Tiếng khóc của mẹ nuôi bỗng nhiên ngưng bặt.
Bài trân trối nhìn Thẩm Dao, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng, không thể tin nổi đứa con mình dứt ruột đẻ ra lại thốt ra những lời độc địa như thế.
“Con... con vừa nói cái gì?”
“Tôi nói, sao hai người không c.h.ế.t đi cho rảnh nợ?” Thẩm Dao nhấn mạnh từng chữ, “Sự tồn tại của hai người chính là vết nhơ, là nỗi sỉ nhục của tôi. Hai người c.h.ế.t đi rồi thì không ai biết tôi có gốc gác thấp hèn như thế này nữa.”
Tay bố nuôi run lên bần bật.
Ông mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
Tôi bước lên, chắn trước mặt bố mẹ nuôi, che đi tầm mắt của Thẩm Dao.
“Thẩm Dao, cô đủ rồi đấy.”
“Sao? Tôi nói sai chỗ nào à?” Thẩm Dao trợn mắt nhìn tôi, “Họ sinh ra tôi nhưng không nuôi tôi, họ không xứng đáng làm bố mẹ. Chị chiếm đoạt vị trí của tôi suốt hai mươi ba năm, chị cũng chẳng xứng đáng.”
“Tôi không xứng?” Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, “Tôi tự dựa vào thực lực của mình thi đỗ đại học, tự nỗ lực leo lên vị trí Giám đốc. Tôi chưa bao giờ thấy bố mẹ nuôi của mình nghèo hèn là đáng xấu hổ cả. Còn cô thì sao? Cô ăn bám Thẩm gia để sống, rời khỏi Thẩm gia cô chẳng là cái thá gì cả. Ai mới là kẻ không xứng?”
Mặt Thẩm Dao đỏ bừng vì tức tối.
“Lâm Chiêu, chị —”
“Nói xong chưa? Nói xong rồi thì cút đi.”
Thẩm Dao đứng chôn chân tại chỗ, cả người run rẩy vì giận dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lâm Chiêu, rồi chị sẽ phải hối hận.”
“Sẽ không bao giờ.” Tôi đáp, “Cút.”
Thẩm Dao quay người bỏ đi.
Đến ngưỡng cửa, cô ta dừng lại, cũng không thèm ngoảnh đầu.
“Hai người nhớ cho kỹ, tôi không phải con gái của hai người. Đời này tôi sẽ không bao giờ nhận hai người.”
Nói rồi cô ta đi thẳng.
Mẹ nuôi đổ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng.
Bố nuôi đứng sừng sững ở đó, trông như một thân cây già cỗi bị bão quật nghiêng ngả.
Tôi bước lại gần, đỡ mẹ nuôi dậy.
“Mẹ, đừng khóc nữa mẹ.”
“Nó... nó là khúc ruột mẹ đẻ ra mà con...”
“Con biết.” Tôi khẽ nói, “Nhưng cô ta không muốn nhận bố mẹ. Đây không phải lỗi của bố mẹ.”
Mẹ nuôi nghẹn ngào: “Có phải tụi mẹ thật sự không xứng làm bố mẹ không con? Có phải tụi mẹ thật sự có lỗi với nó không?”
“Không phải đâu mẹ.” Tôi an ủi bà, “Bố mẹ không làm sai bất cứ chuyện gì cả. Là do cô ta tự chọn con đường sai trái mà thôi.”
Bố nuôi đứng bên cạnh im lặng thật lâu.
Cuối cùng, ông trầm giọng nói một câu.
“Từ hôm nay trở đi, tôi không có đứa con gái này.”
Mẹ nuôi ngước mắt nhìn ông.
“Ông nhà nó —”
“Nó đã không coi chúng ta là bố mẹ, chúng ta cũng chẳng cần coi nó là con gái.” Giọng bố nuôi rất đỗi bình thản, nhưng tôi thấy tay ông vẫn không ngừng run rẩy, “Chúng ta nuôi nấng Chiêu Chiêu hai mươi ba năm, Chiêu Chiêu mới là con gái duy nhất của chúng ta. Còn nó — coi như chưa từng sinh ra đi.”
Mẹ nuôi lại khóc nấc lên gục đầu vào vai tôi.
Nhưng tôi không nói gì thêm.
Vì bố nuôi nói rất đúng.
Huyết thống không quan trọng. Quan trọng là ai mới là người kề cận bên ta lúc khó khăn.
8. Cạnh tranh
Công ty của Thẩm Dao đang làm việc chính là tập đoàn Thẩm thị.
Còn công ty tôi đang công tác là Công nghệ Thịnh Hoa.
Hai công ty vốn là đối thủ cạnh tranh gay gắt trong cùng một lĩnh vực, cùng tranh giành một miếng bánh thị phần.
Gần đây, cả hai bên đều đang dốc sức để giành lấy dự án của tập đoàn Cố thị. Cố thị là cánh chim đầu đàn của ngành này, ai có được hợp đồng hợp tác với họ coi như đã nắm chắc phần thắng và đứng vững gót chân trên thị trường.