Tôi là người chịu trách nhiệm chính cho dự án này, đã chuẩn bị ròng rã suốt ba tháng trời.
Phương án sửa đổi đến mười mấy lần, số liệu đối chiếu kiểm tra không biết bao nhiêu lượt, từng yêu cầu nhỏ nhất của khách hàng đều được chúng tôi xác nhận đi xác nhận lại.
Cuối cùng, phương án của chúng tôi đã chiến thắng thuyết phục.
Tập đoàn Cố thị thông báo cho chúng tôi sang ký hợp đồng vào thứ Hai tuần tới.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mọi chuyện đã êm đẹp.
Nhưng đến chiều thứ Sáu, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ phía Cố thị.
“Giám đốc Lâm, rất xin lỗi cô, dự án hợp tác tạm thời bị hủy bỏ.”
“Hủy bỏ? Tại sao ạ?”
“Chúng tôi nhận được đơn tố cáo từ đối thủ cạnh tranh của cô, nói rằng phương án của phía cô có vấn đề nghiêm trọng. Chúng tôi cần phải tiến hành đ.á.n.h giá lại.”
“Vấn đề gì cơ ạ?”
“Rất xin lỗi, chi tiết cụ thể chúng tôi không thể tiết lộ.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi biết thừa kẻ đứng sau trò bẩn này là ai.
Thẩm Dao.
9. Lần đầu gặp Cố Thâm
Tôi quyết định chủ động tìm gặp thẳng CEO của tập đoàn Cố thị.
Khi tôi gọi điện đến văn phòng, trợ lý là người bắt máy.
“Xin chào, tôi là Lâm Chiêu, Giám đốc dự án của Công nghệ Thịnh Hoa. Tôi muốn hẹn gặp Cố tổng để trao đổi về việc hợp tác.”
“Giám đốc Lâm, Cố tổng bận lắm —”
“Tôi biết. Nhưng tôi chỉ xin đúng mười lăm phút thôi. Phiền cô chuyển lời tới anh ấy rằng tôi họ Lâm.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
“Cô vui lòng chờ một chút.”
Một lát sau, giọng nói trầm ấm của một người đàn ông vang lên.
“Lâm Chiêu?”
“Dạ phải.”
“Tôi là Cố Thâm.”
“Cố tổng, tôi muốn bàn bạc trực tiếp với anh về dự án hợp tác lần này.”
“Cô nói đi.”
“Phương án của chúng tôi hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì. Tôi có thể trực tiếp đến giải thích rõ ràng với anh.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc ngắn.
“Được. Chiều mai ba giờ, tại văn phòng của tôi.”
“Cảm ơn Cố tổng.”
Chiều hôm sau, tôi đến tập đoàn Cố thị đúng giờ hẹn.
Văn phòng của Cố Thâm nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, qua lớp kính sát đất có thể thu trọn vào tầm mắt đường chân trời tuyệt đẹp của thành phố.
Anh ngồi sau bàn làm việc, diện một bộ âu phục màu xanh sẫm, trông còn khá trẻ nhưng ánh mắt toát lên vẻ chín chắn, thâm trầm.
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng qua một thứ cảm xúc khó tả.
Giống như là sự tò mò.
“Mời ngồi.”
Tôi ngồi xuống ghế đối diện.
“Cố tổng, phương án của chúng tôi, từng số liệu đều có nguồn gốc rõ ràng, từng chi tiết nhỏ đều chịu được sự kiểm chứng thực tế. Tôi có thể giải thích cặn kẽ từng hạng mục một cho anh.”
“Không cần đâu.” Anh nói.
Tôi ngẩn người ra.
“Không cần?”
“Tôi tin phương án của các cô không có vấn đề gì.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, “Nhưng tôi muốn hỏi cô một câu hỏi.”
“Câu hỏi gì ạ?”
“Tại sao cô lại họ Lâm?”
Tôi im lặng một lát rồi đáp:
“Đây là họ của bố nuôi tôi.”
“Bố ruột của cô họ Thẩm?”
“Phải.”
“Tại sao cô không đổi lại họ cũ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Bởi vì bố mẹ tôi họ Lâm. Họ nuôi tôi khôn lớn, họ mới chính là bố mẹ của tôi.”
Cố Thâm nhìn tôi thật lâu.
“Cô chính là đứa con gái bị bế nhầm của Thẩm gia?”
“Dạ phải.”
“Tôi có nghe loáng thoáng về cô.” Anh nói, “Nghe nói cô đã từ chối Thẩm gia.”
“Phải.”
“Tại sao?”
“Vì họ không cần tôi.” Tôi nói, “Thế nên tôi cũng không cần họ.”
Cố Thâm bỗng nở nụ cười.
“Lâm Chiêu, cô thật sự rất đặc biệt.”
“Cảm ơn anh.”
“Cô có biết Thẩm Dao gọi điện cho trợ lý của tôi tố cáo phương án của các cô có vấn đề không?”
“Tôi biết.”
“Cô không giận sao?”
“Giận dữ có giải quyết được gì không ạ?”
Cố Thâm lại cười.
“Cô quả thực rất khác cô ta.”
“Khác ai cơ?”
“Thẩm Dao.” Anh nói, “Cô ta từng đến tìm tôi vài lần. Lần nào cũng dùng chiêu làm nũng, lấy lòng, giả vờ yếu đuối đáng thương. Cô thì không thế.”
“Tôi không cần phải lấy lòng bất cứ ai cả.” Tôi tự tin, “Phương án của tôi đủ tốt để thuyết phục khách hàng.”
Ánh mắt Cố Thâm nhìn tôi bỗng thay đổi.
Không còn là sự tò mò đơn thuần nữa.
Mà là sự tán thưởng, trân trọng.
“Được.” Anh dứt khoát, “Chuyện hợp tác vẫn giữ nguyên như cũ. Thứ Hai chúng ta ký hợp đồng.”
“Cảm ơn Cố tổng.”
“Không cần cảm ơn tôi.” Anh nói, “Chính phương án của cô đã tự chứng minh năng lực rồi.”
Tôi đứng dậy chuẩn bị ra về.
“Lâm Chiêu.”
“Dạ?”
“Tuần tới có một buổi tiệc tối giao lưu trong ngành, tôi muốn mời cô tham gia với tư cách là đối tác.”
Tôi hơi ngớ ra một chút rồi gật đầu:
“Dạ được.”
10. Buổi tiệc tối
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng.
Tôi diện một chiếc đầm dạ hội màu đen trang nhã, trang điểm nhẹ nhàng.
Cố Thâm đã đứng đợi tôi ở sảnh từ trước.
“Em đến rồi.”
“Cố tổng.”
“Cứ gọi tôi là Cố Thâm.”
Tôi nhìn anh một cái rồi khẽ gọi:
“Cố Thâm.”
Anh mỉm cười.
Khi chúng tôi cùng nhau bước vào sảnh tiệc, rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này.
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên xung quanh.
“Ai thế kia? Người phụ nữ đi bên cạnh Cố tổng là ai vậy?”
“Không biết, hình như là Giám đốc bên Công nghệ Thịnh Hoa.”
“Trông xinh đẹp và khí chất thật đấy.”
Tôi phớt lờ những ánh mắt tò mò đó, bình thản sải bước bên cạnh Cố Thâm.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy Thẩm Dao.
Cô ta mặc chiếc đầm dạ hội màu đỏ lộng lẫy, đang khoác tay bà Thẩm đứng ở phía đối diện của sảnh tiệc.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi đi cùng Cố Thâm, mặt cô ta biến sắc, trắng bệch ra.