Yến Đồng Quang chọn làm quan ở địa phương. Lục Tương Nguyên ở lại kinh thành.
Khi Yến Đồng Quang đỗ Trạng nguyên, cha ta vui mừng vỗ đùi đen đét, khen ta có mắt nhìn. Đến tận đêm trước ngày thành thân, cha ta mới biết Yến Đồng Quang là ở rể nhà họ Bùi, ông trực tiếp ngây người.
"Ninh Nhi à, con…con…"
Ông thốt lên mấy chữ "con" liên tiếp, cuối cùng rặn ra được một câu: "Thật là quá có bản lĩnh!"
Nhưng tuy nói là ở rể, Yến Đồng Quang lại đem tất cả những gì ta đưa cho, cộng thêm bổng lộc và thưởng ban của chàng, thảy đều giao lại vào tay ta.
Đêm tân hôn.
Nến đỏ lụi dần.
Ta đã mệt lả.
Nhưng Yến Đồng Quang chẳng biết từ lúc nào giật mình tỉnh giấc từ trong mộng. Giọng chàng có chút mờ mịt và sợ hãi: "Tự Ninh, ta vừa mơ một giấc mơ..."
Chàng không nói chi tiết, chỉ ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút.
"May sao, đó chỉ là mơ..."
Phải rồi.
Chuyện cũ năm xưa, chẳng qua đều là mây khói trong mơ.
Người trước mắt mới là tương lai mà ta cần nắm giữ.
......
Lần nữa nghe thấy tin tức về Lục Tương Nguyên đã là ba năm sau.
Kiếp này, hoạn lộ của y không hề thuận lợi.
Nhiều năm lăn lộn chốn quan trường ở kiếp trước đã biến hắn thành một viên đá cuội không còn góc cạnh. Thậm chí không rõ nguyên nhân gì, y dường như vô cùng cấp thiết muốn thăng quan, dựa vào ký ức mà luồn cúi khắp nơi trong triều.
Nhưng Thiên t.ử coi trọng chính là khí chất của y năm xưa. Lục Tương Nguyên trọng sinh trở về đã sớm không còn cái tâm khí ban đầu ấy nữa. Y của bây giờ chẳng khác gì những triều thần khác.
Hơn nữa kiếp này, y không có cơ hội cầu cưới, ta cũng không gả cho y. Không có ta làm bàn đạp cho cái danh tiếng thâm tình, Thiên t.ử tự nhiên cũng không nhìn y bằng con mắt khác.
Ta và y cùng trọng sinh, vận mệnh của nhiều người cũng theo đó mà thay đổi. Mà những chuyện trong ký ức của y, tự nhiên cũng không thể xảy ra chuẩn xác từng li từng tí.
Vì đấu đá đảng phái, kiếp trước từng xảy ra một vụ ám sát. Lần này vụ việc diễn ra sớm hơn, người bị thương cũng thay đổi.
Lục Tương Nguyên không may đúng lúc đang làm khách tại nhà người đó, bị thích khách đ.â.m một đao vào n.g.ự.c. Nếu không lệch đi vài phân, suýt chút nữa đã mất mạng.
Sau khi dưỡng thương xong, y tự xin đi làm quan địa phương, rời xa vòng xoáy đấu tranh trong triều.
Đường đi xa xôi, đi đường thủy trước, sau đó ngồi xe ngựa. Khi đi ngang qua châu phủ nơi Yến Đồng Quang nhậm chức, y đặc biệt lưu lại nửa ngày để vào thành.
Y chặn ta trên đường ta đến Cư Ấu viện. Gương mặt y tái nhợt, trên người vẫn còn vương mùi t.h.u.ố.c.
Ta không nói gì, tĩnh lặng đợi y mở lời.
"Bùi Tự Ninh, có phải nàng thấy ta rất nực cười không?"
Y khẽ cười một tiếng: "Chuyện mà ta tâm tâm niệm niệm suốt một đời, vậy mà ngày Triệu phủ chăng đèn kết hoa, ta nhìn thấy trưởng tỷ nàng được Triệu Hành cõng vào trong, ta cứ ngỡ mình sẽ đau lòng phẫn uất, nhưng chút phẫn nộ đó lại chẳng bằng một phần khi ta thấy Yến Đồng Quang đứng bên cạnh nàng."
"Lúc đó ta thế mà lại nghĩ, ta nhất định phải đỗ Trạng nguyên lần nữa, lại xin Thiên t.ử cầu cưới nàng. Bùi Tự Ninh, nàng vốn dĩ nên là thê t.ử của ta, sao nàng có thể nghĩ đến chuyện gả cho kẻ khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
*
Y nói kiếp trước y cũng từng động lòng với ta.
Thiếu nữ mười sáu rạng rỡ tươi tắn, trong mắt chỉ toàn hình bóng của y. Lòng người đâu phải gỗ đá, sao có thể không cảm nhận được.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc lẽ ra mình có thể cưới được người rung động ban đầu, một phần mềm lòng liền bị mười phần oán hận che lấp. Y không muốn để sự mềm lòng ấy nảy nở đến mức không thể kiểm soát, nên y chọn cách ngó lơ ta.
Y nói sau khi ta c.h.ế.t, y gặp được một ca kỹ rất giống nữ nhi nhà họ Bùi. Ban đầu y coi nàng ta là thế thân của trưởng tỷ. Nhưng một ngày nọ y say rượu, đối diện với ca kỹ ấy, hắn lại lẩm bẩm gọi tên ta.
Sau khi tỉnh rượu nhớ lại, trong lòng y ngũ vị tạp trần, nhất thời cảm thấy vô cùng khó xử. Trong cơn giận dữ, y đã đuổi ca kỹ đó đi.
Y không cưới được người mình yêu, bèn cưới một người để tạm bợ. Nhưng khi người tạm bợ ấy bị hắn dày vò nửa đời cũng rời đi, hắn mới nhận ra mình cũng đã động lòng.
Y không thể thừa nhận chuyện này, vì nó quá đau đớn. Cho nên dù sống lại một đời, ban đầu y cũng chỉ nghĩ đến việc để mọi thứ trở lại quỹ đạo.
Cho đến khi bên cạnh ta xuất hiện người khác. Thứ từng chút một nảy nở dày đặc trong lòng y chính là sự bất an, hối hận và đố kỵ vô tận.
Cuối cùng y hỏi một câu: "Nếu như ngày đầu tiên ấy, ta sẵn lòng đối diện với lòng mình, thành thật mọi chuyện với nàng, nàng có bằng lòng tha thứ cho ta không?"
Ta không trả lời.
"Lục Tương Nguyên, câu trả lời của ta, ngươi chẳng lẽ không rõ sao?"
Lục Tương Nguyên ngẩn ra, cười khổ một tiếng: "Cũng đúng, nàng hận thấu xương ta, sao có thể dễ dàng tha thứ."
Ta lắc đầu: "Ta đã sớm không còn hận ngươi nữa rồi."
Làm lại một đời, những gì y muốn đều không đạt được. Những gì y vốn có cũng đều mất đi. Lúc này mọi sự hối lỗi, ta đến cả thật giả cũng chẳng buồn tìm hiểu.
Yêu và hận đều quá nặng nề. Lục Tương Nguyên không xứng có được bất cứ thứ gì.
Y dường như cũng nhận ra điều đó. Đôi môi mấp máy, nhưng rốt cuộc không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.
Ta cũng đi về phía ngược lại.
Hoàng hôn đã buông, đèn lửa trong thành lần lượt thắp sáng. Ta chợt nhận ra hôm nay là tết Thượng Nguyên.
Mỗi ngày sau khi xong việc, nếu ta ra ngoài, Yến Đồng Quang nhất định sẽ đến đón ta để cùng về phủ.
Trong thành càng lúc càng náo nhiệt, ta sợ chàng không tìm thấy mình, bèn rảo bước về phía Cư Ấu viện.
Đang đi, lòng ta bỗng có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên.
"Gió đông đêm thổi hoa ngàn thụ."
Ánh đèn mờ ảo, ngàn ngọn nến sáng rực. Người ấy đứng trong đêm lành, mỉm cười nhìn ta.
Yến Đồng Quang không đứng yên đợi ta bước tới, mà từng bước một đi về phía ta. Chàng đưa tay ra, nói:
"Về nhà thôi."
Hết.