Trong hoa sảnh, bóng dáng trưởng tỷ và Lục Tướng Nguyên thấp thoáng sau bình phong.
Ta khoác áo choàng đi ngang qua, bước chân vô thức rẽ hướng. Nhưng rồi vẫn tình cờ chạm mặt hai người.
Bên ngoài sảnh, cảnh xuân phơi phới.
Buổi trưa ta có uống thêm một chén rượu Ngọc Tuyền. Say nằm trong vườn, khi tỉnh dậy, hoa hải đường đã rụng đầy người.
Ta bỗng nhiên có chút phân vân. Những chuyện ở kiếp trước, lẽ nào chỉ là một giấc mộng dài?
Cho đến khi ánh mắt ta chạm phải Lục Tướng Nguyên.
Dù là yêu hay hận, mười năm đằng đẵng, ta đã quá đỗi quen thuộc với y. Chỉ một ánh mắt, ta đã chắc chắn.