Ta cười lạnh một tiếng, thật muốn cầm cái b.úa đập nát óc y ra xem bên trong có phải toàn là nước hay không.
"Lục Tương Nguyên, ngươi cũng quá tự cao rồi, ta chưa bao giờ nguyện ý làm sự lựa chọn tạm bợ của ngươi. Cho dù đàn ông trên thiên hạ này c.h.ế.t hết, ta cũng không gả cho ngươi."
Lục Tương Nguyên nhíu c.h.ặ.t lông mày, hắn như nghĩ đến điều gì: "Vậy ngươi muốn gả cho ai? Yến Đồng Quang?"
Trong mắt y xẹt qua một tia ghen tị vi diệu, nhanh đến mức ta tưởng mình nhìn nhầm.
"Nàng đừng thấy bộ dạng hắn tốt mã." Y cảnh cáo: "Y không phải người tốt, càng không phải là lương nhân. Đời trước y giống như ch.ó điên, ở trên triều đình đuổi theo c.ắ.n xé ta, thậm chí... Tóm lại, đừng vì trả thù ta mà đem chuyện đại sự hôn nhân của mình ra làm trò đùa."
Ta suýt nữa thì cười ra tiếng vì tức.
Yến Đồng Quang đợi mãi không thấy ta đến bèn đi tìm ta, thấy ta lại bị Lục Tương Nguyên quấn lấy liền chắn trước mặt ta. Dưới cái nhìn của Lục Tương Nguyên, ta nắm lấy ngón tay út của Yến Đồng Quang.
Cơ thể Yến Đồng Quang run lên một cái, nhưng không thoát ra, mà lại gập ngón tay lại, móc c.h.ặ.t thêm một chút.
Ta nhìn Lục Tương Nguyên, từng chữ từng chữ nói: "Ta và Yến công t.ử tình đầu ý hợp, một kẻ ngoại nhân như ngươi quản được sao?"
*
Lồng n.g.ự.c Lục Tương Nguyên phập phồng dữ dội mấy nhịp, trong mắt mây đen dày đặc, nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay đang móc vào nhau của ta và Yến Đồng Quang.
"Tốt... tốt lắm..." Đáy mắt Lục Tương Nguyên tràn ngập sự kìm nén. "Cho dù nàng hận ta oán ta, nhưng chúng ta đã dây dưa sâu như vậy rồi, Bùi Tự Ninh... Ta đột nhiên cảm thấy, lại dây dưa với nàng nửa đời sau, cũng không phải chuyện gì xấu."
Sau khi Lục Tương Nguyên đi, ta vội vàng buông tay Yến Đồng Quang: "Xin lỗi Yến công t.ử..."
Lấy huynh làm bia đỡ đạn rồi. Lời này của Lục Tương Nguyên rõ ràng là không chịu thôi, không chừng hắn sống lại một đời vẫn không đạt được tâm nguyện, liệu có vì trả thù mà lại xin Thiên t.ử ban hôn, hủy cả đời ta.
Tâm trí ta xoay chuyển: "Yến công t.ử, trong đám bạn của huynh có ai nguyện ý ở rể không?"
Yến Đồng Quang im lặng hồi lâu, từng chữ từng chữ thốt ra: "Bùi cô nương, nàng muốn tìm người như thế nào?"
Ta bấm ngón tay đếm: "Phải đẹp mã, tính tình mềm mỏng, tốt nhất là kiểu gia cảnh bần hàn dễ khống chế, quan trọng nhất là tính tình tốt. Làm phiền huynh giúp ta nghe ngóng, không được có thanh mai trúc mã hay bạch nguyệt quang gì cả."
Ta ngại ngùng cười: "Gia cảnh không quan trọng, nhà ta có tiền, chỉ cần nguyện ý ở rể."
Tuy phải đề phòng Lục Tương Nguyên, tìm một bia đỡ đạn trước, nhưng cũng không thể thực sự dễ dàng nhảy vào một nơi có thể là hố lửa khác. Bùi gia gia đại nghiệp lớn, nay lại trở thành hoàng thương, chiêu mộ một thư sinh nghèo ở rể, sau này bất luận thế nào ta cũng có thể nắm quyền chủ động.
Yến Đồng Quang im lặng hồi lâu, trong mắt thêm vài phần oán hận mà ta nhìn không hiểu.
"Vậy, nàng xem ta có được không?"
*
Tháng tư mùa xuân ấm áp, trong thành hoa rụng đầy đất. Bên ngoài tường chùa núi, từng cành hoa đào lại nở rộ rực rỡ.
Người và hoa đào phản chiếu lẫn nhau, không ngờ dáng vẻ của Yến Đồng Quang còn rạng rỡ hơn. Hắn cứ thế nhìn ta, hỏi lại một lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nghẹn lời một thoáng. Nhưng dù sao cũng là người từng thành thân, ta cũng không xoắn xuýt: "Nếu là huynh, lễ ở rể ta có thể đưa một ngàn lượng."
Một ngàn lượng chắc là ta chiếm hời rồi, dù sao Yến Đồng Quang đời trước ngay cả công chúa cũng muốn chiêu rể mà.
"Nếu ta thi trượt, cả đời chỉ là một thư sinh nghèo thì sao?"
"Thế chẳng phải càng tốt sao?" Ta thành khẩn nói.
Ai cũng biết, đẹp trai đến mức như Yến Đồng Quang, nghèo ngược lại là ưu điểm lớn nhất của hắn.
Một cơn gió thổi tới, hắn nhặt cánh hoa đào rơi trên vai, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay ta.
"Tự Ninh."
Hắn đột nhiên gọi tên ta, tim ta không tiền đồ mà lỡ mất một nhịp. Trong giọng nói của hắn tràn đầy ý cười, ánh mắt nhìn ta sáng lấp lánh.
"Vậy thì một lời đã định."
…
Ngày Yến Đồng Quang lên kinh, trời trong xanh vạn dặm.
Cha ta bảo đó là điềm lành.
Ông nhờ người đem thơ văn của Yến Đồng Quang cho vị đại nhân ở châu phủ xem qua. Vị đại nhân kia nói, nếu không có gì sai sót, nhất định sẽ nằm trong ba hạng đầu.
Ngày bảng vàng đề danh.
Ta cùng người nhà cũng đến kinh thành.
Cha đặc biệt dẫn theo mấy gia đinh vạm vỡ, nhìn ai cũng như thể đang muốn tranh con rể với ông.
Ta và trưởng tỷ ngồi trên tầng hai của một trà quán ven đường.
Tiếng huyên náo dần dần tiến lại gần.
Trong đám đông thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng kinh hô trầm trồ.
Không phải dành cho Thám hoa lang năm nay, mà là dành cho vị Trạng nguyên còn tuấn tú hơn cả Thám hoa.
Yến Đồng Quang.
*
Kiếp trước từng có lời đồn phong phanh rằng tài học của Yến Đồng Quang thực chất trên cơ Lục Tương Nguyên. Chỉ là khi đó bài thi được rọc phách dán tên, chủ khảo quan khi chấm bài thấy văn phong ấy, cứ ngỡ là bài thi của đệ t.ử mình. Để tránh hiềm nghi, ông ta đã không chấm bài đó ở vị trí đầu bảng.
Kiếp này, nhân cơ hội cha ta đi lo liệu quan hệ, ta đã đem hành quyển của Yến Đồng Quang gửi đến trước mặt vị chủ khảo khoa này từ sớm. Sợ rằng sống lại một đời sẽ có biến số, để bảo đảm, ta còn gửi thêm cho vài vị đại thụ trong văn đàn từng làm chủ khảo những năm gần đây.