Ta tức giận quát hắn: “Ta đã nói rồi, sẽ không gả cho ngươi nữa.”
Cố Ánh Hàn hạ giọng dỗ dành ta: “Tiếu Đường, đừng làm mình làm mẩy như trẻ con.”
“Hôn thư của chúng ta đã qua đường chính, người trong kinh thành ai cũng biết, trước đó đúng là ta có sai, sau này nhất định sẽ không tái phạm.”
“Nàng đã cứu tiểu thúc, chứng tỏ nàng mệnh trung chú định là người của Cố gia.”
…
Tên này sao lại dính như đỉa vậy, không gỡ ra được!
Ta tức đến đỏ bừng mặt, nhìn Cố Vân Tranh: “Ngươi ở Cố gia nói có trọng lượng không?”
“Có.”
“Vậy lời ngươi nói sẽ báo đáp ta trước đó, còn tính không?”
“Còn chứ,” hắn mỉm cười ôn hòa, “Đường nhi muốn gì?”
Ta chỉ vào Cố Ánh Hàn: “Ta muốn hủy hôn với hắn!”
9
Kiến Nguyệt ăn nói lanh lợi, đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện hôn sự của chúng ta kể lại rõ ràng.
Cố Vân Tranh nhìn về phía Cố Ánh Hàn, sắc mặt càng lúc càng trầm xuống.
“Ngươi dựa vào việc được Thẩm cô nương ôn dưỡng nửa năm mới chữa khỏi chứng hàn tuyệt, nay bệnh đã khỏi, không những không biết ơn, lại còn muốn cưới ép hai tỷ muội, còn lấy danh tiếng ra uy h.i.ế.p Thẩm gia…”
Hắn bước lên hai bước, một tay bóp lấy cằm Cố Ánh Hàn: “Ngươi chính là làm Thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu như vậy sao?”
Sắc mặt Cố Ánh Hàn trắng bệch, giọng run rẩy: “Tiểu thúc, con biết sai rồi.”
“Sau này tuyệt đối không tái phạm, xin tiểu thúc giúp con nói tốt vài lời…”
“Im miệng!”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Cố Vân Tranh siết c.h.ặ.t cằm hắn thêm lần nữa.
Cố Ánh Hàn đau đến mặt cắt không còn giọt m.á.u.
“Ngươi muốn ta nói tốt cho ngươi, hay là muốn ta giúp ngươi gây áp lực?”
“Cháu… cháu không có ý đó.”
“Tiếu Đường và Cố gia quả thật là duyên phận đã định…”
Cố Vân Tranh trầm ngâm một lát, gật đầu: “Ngươi nói cũng có lý.”
Trên mặt Cố Ánh Hàn lộ ra vẻ mừng rỡ, nào ngờ Cố Vân Tranh lại nhìn về phía ta, nói: “Không bằng Đường nhi gả cho ta!”
“Hả?”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Cố Vân Tranh vẫn tiếp tục: “Hôm đó trong miếu, nàng đã nói rất nhiều tâm nguyện.”
“Việc của Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân, cần phải từ từ tính toán.”
“Nhưng điều muội muội nàng mong muốn…” vừa nói, hắn vừa lấy ra mấy quyển cổ thư từ trong n.g.ự.c, “đây là những bản cổ cầm phổ ta thu thập được trong hai ngày qua…”
“Thời gian gấp gáp, thu được không nhiều, sau này tìm thêm sẽ lại đưa cho Thẩm nhị tiểu thư.”
Kiến Nguyệt bước lên nhận lấy, vừa lật vài trang đã mừng rỡ như điên: “Vậy ta không khách sáo nữa, đa tạ tướng quân.”
Nàng vùi mắt vào cổ phổ, hai tai coi như đã đóng lại.
Cố Vân Tranh lại nhìn về phía ta: “Nàng muốn ta giúp tìm một phu quân một lòng một dạ, vĩnh viễn không lừa dối nàng…”
“Ta năm nay hai mươi lăm tuổi, không có thiếp thất, không có thông phòng, cũng không có ngoại thất.”
“Cả đời này chỉ định cưới một người vợ, cùng nàng ấy bạc đầu giai lão.”
“Ta xưa nay không thích nói dối, sau này cũng sẽ không lừa nàng.”
Hắn tiến lên hai bước, nhìn thẳng vào mắt ta: “Để ta làm phu quân của nàng, nàng thấy thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Ánh Hàn hoàn hồn, kêu lên: “Tiểu thúc, nàng là cháu dâu của người…”
Còn chưa nói hết, từ ngoài sân bỗng xuất hiện hai người áo đen, bịt miệng hắn lại, gọn gàng kéo hắn đi.
Cha ta không dám lên tiếng.
Mẹ ta không dám lên tiếng.
Muội muội ta…
Đang xem cầm phổ, hoàn toàn không chú ý chuyện gì đang xảy ra.
Ta cười gượng hai tiếng, hạ thấp giọng hỏi: “Cố tướng quân, ngài cũng không làm được nam nhân thật sự, không sinh được con sao?”
10
Hai tên thuộc hạ áo đen đang kéo Cố Ánh Hàn vấp phải bậc cửa, lảo đảo suýt ngã.
Cha ta lao tới như bay, một tay bịt miệng ta lại.
“Đường nhi không hiểu chuyện, mong tướng quân đừng trách.”
Cố Vân Tranh khẽ ho một tiếng: “Không sao!”
“Ta chậm trễ chưa cưới vợ là vì chiến sự làm lỡ.”
“Ta hoàn toàn bình thường!” hắn lộ ra chút vội vàng và lúng túng, “nàng đừng hiểu lầm, ta không phải vì phương diện đó có vấn đề, mới muốn cưới nàng.”
“Chỉ là ta quả thật có một điều nghi hoặc, trước đây trên chiến trường ta từng bị ám hại, trúng hàn độc, tìm khắp danh y cũng không có cách giải…”
“Hôm đó lại gặp phải thích khách, ta vốn tưởng mình không sống nổi nữa.”
“Không ngờ sau khi tỉnh lại, đại phu nói độc trong người ta…”
Lần này đến lượt ta nhảy lên bịt miệng hắn.
“Được rồi, im miệng, không được nói nữa!”
Cha ta toát mồ hôi lạnh: “Đường nhi, con con con… con mau buông tay ra, sao có thể mạo phạm tướng quân?”
Bị che đi chiếc cằm sắc nét và sống mũi cao thẳng, chỉ còn lộ ra đôi mắt sâu thẳm.
Nhìn như vậy, Cố Vân Tranh lại trông dịu dàng hơn nhiều.
Ta theo bản năng nói: “Nhìn như vậy, ngươi với Cố Ánh Hàn trông cũng khá giống nhau đấy.”
Cha ta nín thở.
Cố Vân Tranh ánh mắt hơi trầm xuống, nhướng mày: “Chúng ta là chú cháu, có chút giống nhau là chuyện bình thường.”
Ta buông tay ra, chăm chú nhìn hắn một lượt: “Nhưng ngươi đẹp trai hơn hắn một chút!”
Cha ta thở phào một hơi.
“Có điều hắn trắng hơn ngươi.”
Cha ta lại nín thở.
“Nhưng cha nói rồi, đàn ông quá trắng thì thiếu khí khái.”
Cha ta lại thở phào.
“Nhưng ta cảm thấy…”
Cha ta bịt miệng ta lại, van nài: “Đường nhi, đừng nói nữa.”
“Để cho cha con một con đường sống đi.”
Cố Vân Tranh nói có vài lời muốn nói riêng với ta.
Cha ta ba bước quay đầu một lần, dặn dò: “Đường nhi, trước khi nói phải suy nghĩ, nhớ những gì cha từng dặn con!”
Mẹ ta thở dài: “Nó có thứ đó sao?”
Bọn họ vừa rời đi, Cố Vân Tranh liền hỏi: “Hàn độc trong người ta đã giảm đi rất nhiều, rốt cuộc cô nương đã làm thế nào? Điều này đối với ta rất quan trọng.”
Ta ngẩng đầu hỏi hắn: “Ngươi là vì muốn giải độc nên mới muốn cưới ta sao?”