“Đương nhiên không phải!” hắn lập tức phủ nhận, rồi bổ sung, “nhưng ta quả thật cần biết nguyên do trong đó, ta còn rất nhiều trận…”
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Hắn cũng muốn cưới ta về làm t.h.u.ố.c thôi.
Ta lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách: “Ta không muốn gả cho ngươi, chuyện giải độc cũng không liên quan đến ta.”
“Hôm đó ta chỉ ôm ngươi một chút, ta nóng, nên làm ngươi ấm lên rồi tỉnh lại thôi.”
“Những nam nhân từng bị ta ôm nhiều lắm, nếu ta phải chịu trách nhiệm hết, thì đầu tiên phải làm cháu dâu của ngươi rồi!”
“Ngươi đừng hòng bám lấy ta!”
11
Cố Vân Tranh há miệng, dường như không biết phải đáp lại lời ta thế nào.
Một lúc lâu sau, hắn thở dài: “Nàng không cần vội trả lời.”
“Trước khi nàng gả cho người khác, lời cầu hôn của ta vẫn luôn có hiệu lực, nàng có thể bất cứ lúc nào đến tìm ta để thực hiện.”
“Ta muốn cưới nàng, bảo vệ nàng, là thật lòng.”
Cố Vân Tranh rời đi, vẫn kiên quyết để lại rất nhiều lễ vật.
Vàng thỏi, bạc thỏi, gấm vóc lụa là, b.út mực giấy nghiên…
Khiến mắt mẹ ta sáng rực lên.
Xem ra hắn hào phóng như vậy, ta cũng không so đo nữa.
Nhưng cha ta lại muốn tính sổ với ta, ông bắt ta quỳ trong từ đường, cầm roi mây đ.á.n.h vào m.ô.n.g ta, giận dữ nói:
“Có phải con đã cắt m.á.u cho Cố Vân Tranh uống không?”
“Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, tuyệt đối không được để bất kỳ ai biết m.á.u của con có thể giải độc, sao con lại không để trong lòng?”
Ta vừa khóc vừa xin tha: “Cha ơi con sai rồi, con sai rồi.”
“Lúc đó hắn sắp c.h.ế.t rồi, con lại ăn thịt bò khô của hắn, con không có tiền trả hắn một con bò, nên mới cho hắn uống hai giọt m.á.u.”
“Hắn hôn mê rồi, không biết mình đã uống m.á.u của con, lúc nãy con cũng không thừa nhận…”
Cha ta càng đ.á.n.h mạnh hơn.
“Đó gọi là ‘một giọt nước ân, báo đáp bằng cả suối nguồn’!”
“Đã nói với con bao nhiêu lần, trẻ con ba tuổi cũng phải nhớ rồi.”
“Tức c.h.ế.t ta, tức c.h.ế.t ta!”
Hôn sự giữa ta và phủ Vĩnh An Hầu đã hủy bỏ.
Bên ngoài nói là do thân thể Cố Ánh Hàn có vấn đề.
Nhưng hàng xóm láng giềng đều bàn tán về ta.
“Chắc là biết đại cô nương Thẩm gia đầu óc không được bình thường, thân thể lại có vấn đề, nên mới hủy hôn.”
“Tôi đã nói từ lâu rồi, hôn sự này môn không đăng hộ không đối, Hầu phủ sao có thể cưới con gái của một viên quan lục phẩm Hàn Lâm viện làm chính thê được.”
“Còn gì nữa…”
Mẹ ta tính tình nóng nảy, đã mấy lần cãi nhau với họ.
Không cãi lại được!
Cha dặn mẹ không được đem chuyện Cố tướng quân cầu hôn ra nói lung tung, nên bà cũng không thể phản bác đám người nhiều chuyện kia.
Hôm đó, mẹ lại cãi nhau với một phụ nhân buôn bán trong ngõ.
Người phụ nhân kia châm chọc:
“Đừng có dát vàng lên mặt mình, nói cái gì mà các người không muốn gả.”
“Gia đình nhỏ bé như các người mà leo được lên Hầu phủ quyền quý như vậy, không phải nên ôm c.h.ặ.t không buông sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta thấy là do đại tiểu thư nhà các người đầu óc không tốt, bị Hầu phủ phát hiện nên mới bị hủy hôn chứ gì?”
…
Đúng lúc đó, một bà mối gõ chiêng đ.á.n.h trống, phô trương thanh thế lớn mà tới.
Người còn chưa tới, giọng đã vang xa ba dặm.
“Uy Viễn tướng quân sai ta đến làm mai, cầu cưới đại tiểu thư Thẩm phủ làm thê…”
12
Cố Vân Tranh mặc một thân áo bào màu nhạt, khoác áo choàng xanh thiên thanh sau mưa, tay cầm ô giấy dầu, đi bên cạnh bà mối.
Sau tuyết trời vừa tạnh, ánh nắng vàng rực rỡ nghiêng nghiêng phủ đầy lên hàng mày đôi mắt hắn.
Hắn đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu mỉm cười với ta, gọi: “Thẩm cô nương…”
Sao lại thế này.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Trong lòng cứ ngứa ngáy.
Dù hắn thật sự rất đẹp, ta vẫn nghiêm túc nói: “Ta vẫn chưa đổi ý, vẫn không muốn gả cho ngươi.”
Hắn có chút thất vọng: “Được thôi.”
“Vậy mấy hôm nữa ta lại đến hỏi nàng!”
“Đường…” Cố Ánh Hàn vừa mở miệng, nhận được ánh mắt sắc lạnh của tiểu thúc mình, liền đổi lời, “Thẩm cô nương, dạo này nàng vẫn khỏe chứ?”
Thì ra hắn cũng đến, đứng ngay phía sau Cố Vân Tranh, vừa rồi ta lại không nhìn thấy.
Đúng là đem ra so sánh mới thấy khác biệt.
Ta quả thật gặp quá ít đàn ông rồi!
Cố Ánh Hàn gầy đi một chút, chút thịt vừa mới có trên mặt lại mất đi.
“Ta rất tốt.”
Ánh mắt hắn lưu luyến lướt từng chút trên gương mặt ta, cười khổ một tiếng: “Nhìn sắc khí của nàng, quả nhiên là tốt.”
“Thì ra chuyện hủy hôn, chỉ có mình ta là đau lòng.”
Cố Vân Tranh liếc xéo hắn một cái.
Sắc u ám giữa mày mắt hắn càng nặng hơn, trước mặt bao nhiêu người đến xem náo nhiệt, hắn chậm rãi quỳ xuống:
“Thẩm cô nương, chuyện hôn ước trước đây bị hủy, là lỗi của ta.”
“Còn mong cô nương đại nhân không chấp tiểu nhân…”
Ngày hôm đó, mẹ ta thật sự nở mày nở mặt.
Giọng bà còn lớn hơn cả trống kêu oan.
“Thấy chưa, chú cháu nhà họ Cố đều muốn cưới Đường nhi nhà ta!”
“Là Đường nhi không chịu gả!”
“Sau này các người còn dám nói linh tinh, ta sẽ để Cố tướng quân đến dạy dỗ các người!”
Cố Vân Tranh quyết đoán sát phạt, uy danh hiển hách, trên tay dính không biết bao nhiêu m.á.u, dân chúng xưa nay vẫn thường dùng hắn để dọa trẻ con khóc đêm.
Hắn làm rầm rộ đến cửa cầu hôn như vậy, cả kinh thành đều truyền khắp.
Từ đó không còn ai dám đứng trước cửa nhà ta mà xì xào nữa.
Mẹ ta tâm trạng rất tốt, sắp đến năm mới, hôm ấy bà dẫn ta và Kiến Nguyệt ra ngoài, chuẩn bị mua sắm vài bộ y phục mới.
Lại thấy trên phố dán cáo thị, rất nhiều người đang đứng xem.
Chúng ta cũng chen vào xem náo nhiệt.
Ta không biết hết chữ, may mà có Kiến Nguyệt.
“Là triều đình đang treo thưởng lớn để tìm đại phu y thuật cao trong dân gian.”