1.
Triệu Duyệt chậm rãi nhấp một ngụm cà phê rồi mới ngẩng mắt nhìn tôi: “Cháu chắc chứ? Nếu nhận tiền thì cả đời này tôi sẽ không cho phép Dư Chu cưới cháu đâu.”
Khung cảnh trước mắt giống hệt năm năm về trước, chỉ là lúc đó tôi đã không chút do dự từ chối tấm chi phiếu bà đưa… Còn hùng hồn tuyên bố: “Cháu và Lương Dư Chu yêu nhau thật lòng, vậy nên cháu và ông nội sẽ không nhận tiền khám bệnh của anh ấy!”
Ngẩn ngơ vài giây, tôi hoàn hồn, khẽ đáp: "Bác yên tâm, sau khi nhận tiền, cháu sẽ chuẩn bị chia tay với Lương Dư Chu.”
Nghe vậy, Triệu Duyệt không nói thêm gì.
“Cho tôi số tài khoản, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền.”
Lúc ra về, bà còn nhắc thêm một câu: “Cháu biết tính Dư Chu rồi đấy. Đột ngột đòi chia tay thì chắc chắn nó sẽ không đồng ý đâu.”
Bước chân tôi khựng lại trong thoáng chốc, gật nhẹ một cái nhưng không đáp.
Khi mở cửa bước vào nhà, Lương Dư Chu đang tất bật trong bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất giác nhớ lại những năm trước… Cũng là căn bếp ấy, anh từng luống cuống đến vụng về, chỉ vì muốn nấu cho tôi một bữa ăn t.ử tế.
Khi ấy, tôi chưa từng nghĩ tới một điều rằng cậu ấm nhà họ Lương, người nổi danh khắp Dung Thành sẽ có ngày vì tôi mà học nấu hơn trăm món ăn, không trùng lặp món nào.
Tất nhiên, tôi cũng chẳng thể ngờ người đàn ông từng để tôi trong mắt trong tim ấy… Thực ra chưa bao giờ thật lòng nghĩ đến chuyện xây dựng một mái ấm với tôi.
“Em dậy sớm thế? Vẫn còn giận anh à?”
Lương Dư Chu đặt đĩa thức ăn lên bàn, bước đến ôm tôi vào lòng: “Tối qua là do anh không đúng. Ăn sáng trước đi, chiều mình đi thử váy cưới nhé.”
Nếu như tôi chưa từng nghe được những lời anh nói với bạn đêm qua thì có lẽ lúc này, tôi đã mỉm cười hạnh phúc và tặng anh một nụ hôn rồi.
Giữa ranh giới từ chối và đồng ý, tôi do dự trong vài giây. Cuối cùng, vẫn muốn cho bản thân một giấc mơ đẹp nên khẽ đáp: “Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ tiếc rằng, giấc mơ ấy còn chưa kịp tròn đã vội tan.
Vừa mặc thử váy cưới xong, Lương Dư Chu còn chưa kịp nhìn tôi kỹ một cái đã nói có việc gấp ở công ty, phải đi ngay.
Anh vừa rời đi, Triệu Duyệt đã gửi cho tôi một địa chỉ, kèm theo một câu: “Sợ cháu không nghĩ ra lý do chia tay nên tôi giúp cháu một tay.”
Bao năm ở bên Lương Dư Chu, tôi và người mẹ Triệu Duyệt của anh chẳng gặp nhau được mấy lần. Nhưng tôi luôn biết, nếu tôi và anh kết hôn thì bà sẽ là một người mẹ chồng không tồi chút nào.
Giờ đây khi biết tôi và Lương Dư Chu không còn tương lai, bà dứt khoát ra tay, bắt đầu sắp xếp cho anh đi xem mắt.
Chỉ tiếc, tôi lại phụ tấm lòng ấy của bà. Tôi không bắt được quả tang anh đi xem mắt vì giữa đường lại cứu một người đi đường lên cơn nguy kịch.
Đưa người đó vào bệnh viện xong, tôi cũng chẳng còn sức đâu mà đi đôi co với Lương Dư Chu nữa, đành lặng lẽ quay về căn nhà hai chúng tôi đã sống suốt mấy năm qua.
Khi anh trở về, vừa hay thấy tôi đang thu dọn đồ đạc thì anh vội nói: “Tiểu Du, xin lỗi em, vài hôm nữa mình lại đi thử váy cưới nhé?”
Có lẽ sợ tôi sẽ đổi ý nên cả buổi chiều hôm ấy, Triệu Duyệt liên tục gửi cho tôi ảnh chụp Lương Dư Chu và cô gái được sắp xếp đi xem mắt. Hai người cười nói vui vẻ, trông thật xứng đôi.
Tôi bình tĩnh hơn cả tưởng tượng. Vừa cất những món đồ đôi vào túi, tôi vừa thản nhiên đáp: “Để sau rồi tính.”
Lương Dư Chu còn định nói gì đó nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên khiến anh bị phân tâm. Đến khi lấy lại tinh thần, chủ đề đã bị đổi sang chuyện khác, anh nói: “A Thành rủ tụi mình qua đó ngồi chơi một chút, đi thôi. Về rồi anh sẽ giúp em dọn tiếp.”
Giờ chưa phải lúc thích hợp để nói rõ mọi chuyện nên tôi đành im lặng, theo anh đến chỗ hẹn.
Vừa bước vào phòng riêng, tôi lập tức cảm nhận được bầu không khí có phần lạ lẫm.
Người bình thường như A Thành mỗi lần gặp đều hay đùa giỡn gọi tôi là “chị dâu nhỏ”, lúc này ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía một người phụ nữ đang ngồi nơi góc phòng.
Tôi lần theo ánh mắt cậu ấy nhìn sang… Dưới ánh đèn lúc sáng lúc mờ, gương mặt người phụ nữ ấy trùng khớp hoàn toàn với cô gái đã đi xem mắt với Lương Dư Chu chiều nay.