Nắng Chiều Đã Ngả Nhưng Gió Vẫn Tự Do

Chương 2



2.  

 

Lương Dư Chu nắm tay tôi kéo ngồi xuống vị trí chính giữa, không thèm liếc nhìn người phụ nữ kia lấy một lần. Anh đưa cho tôi một ly nước trái cây, rồi ra hiệu cho A Thành giới thiệu cô ta.

 

“Chu, chị dâu nhỏ… à không, Tiểu Du, đây là em họ tôi, Hạ Uyển Đường. Mấy hôm trước nó mới về nước, chưa quen ai ở đây nên tôi dẫn nó theo.”  

 

Có lẽ vì chột dạ nên càng nói, giọng A Thành càng nhỏ dần.  

 

Trên mặt Lương Dư Chu không biểu lộ gì, chỉ khẽ gật đầu chào đối phương rồi lập tức dời mắt đi.

 

Vài phút sau, Hạ Uyển Đường ôm theo một con ch.ó giống Yorkshire chủ động ngồi xuống cạnh tôi, miệng cười ngọt ngào: “Chào chị, em ngồi ở đây được không?”

 

Tôi luôn để ý ánh mắt của Lương Dư Chu nên thấy rất rõ khoảnh khắc cô ta vừa ngồi xuống, anh đã khẽ nhíu mày.

 

Tôi vốn là kiểu người chậm nóng, trước tình huống thế này cũng không biết nên phản ứng thế nào, đành cười gượng cho qua.

 

“Nghe nói gia đình chị có tổ tiên là ngự y? Dạo này Mạt Mạt nhà em ăn uống kém lắm, chị xem giúp được em không?”  

 

Cứu người hành y là gia huấn của nhà tôi. Gạt đi cảm giác bất thường trong lòng, tôi nghiêm túc hỏi: “Ngoài việc ăn uống kém, ‘bệnh nhân’ còn có triệu chứng gì khác không?”

 

Hạ Uyển Đường khẽ cười, bế chú ch.ó nhỏ trong tay lên trước mặt tôi: “Nè, không phải bệnh nhân gì đâu, chỉ là một bé ch.ó thấy không khỏe thôi. Nhưng nó cũng là sinh mệnh mà, chị Tang đâu nỡ thấy c.h.ế.t mà không cứu, đúng không?”

 

Gia đình tôi xưa nay vốn đã ít người…

 

Sau biến cố suýt mất mạng khi còn trẻ, ông nội tôi sống nhiều năm ẩn danh sau ngày nước Trung Hoa mới thành lập. Nhưng cuối cùng, vẫn không thể từ chối việc tái xuất cứu người.

 

Trong ký ức của tôi, những ai biết rõ thân thế của ông đều dành cho gia đình tôi sự tôn kính sâu sắc.

 

Dù tôi là con gái, nhưng khi biết tôi là truyền nhân duy nhất đời này của nhà họ Tang thì rất hiếm có ai dám tùy tiện nói chuyện với tôi bằng thái độ như vậy.

 

“Hạ Uyển Đường! Em không biết lễ giáo là gì à? Có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

 

A Thành nổi giận quát lớn, rồi quay sang tôi xin lỗi:  

 

“Tiểu Du, xin lỗi em. Con bé này được người nhà chiều hư rồi, em đừng để bụng nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từ khi ở bên Lương Dư Chu, gần như bạn bè thân thiết của anh đều từng nhờ tôi xem mạch cho cha mẹ họ. Tôi cũng từng phát hiện mẹ của A Thành có dấu hiệu bệnh lý, dù bề ngoài vẫn trông hoàn toàn khỏe mạnh.

 

Khi đó, dù bệnh của Lương Dư Chu đã khỏi nhưng mọi người vẫn bán tín bán nghi, cho rằng chủ yếu là nhờ tay nghề của ông nội tôi.

 

Nhưng vì nể mặt Lương Dư Chu, A Thành vẫn đưa mẹ mình đi khám tổng quát… Kết quả, bệnh được phát hiện kịp thời trước khi chuyển biến thành u.n.g t.h.ư.

 

Cũng vì vậy, trong nhóm bạn của Lương Dư Chu, A Thành là người đối xử với tôi chân thành nhất.

 

“Cô Hạ chắc không hiểu rõ về y học rồi. Xem bệnh cho người và khám cho thú cưng... là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”

 

Tôi còn chưa kịp nói gì, Lương Dư Chu đã lên tiếng trước. Nhưng giọng điệu anh không hề đứng về phía tôi, chỉ chậm rãi nói: “Tiểu Du không phải người nhỏ nhen. Nếu cô Hạ lỡ lời thì cô ấy cũng sẽ không để bụng đâu.”

 

Tôi nhớ đã từng có lần xảy ra chuyện tương tự.

 

Khi đó, có người nói xấu tôi sau lưng, bị Lương Dư Chu nghe thấy, anh lập tức ra mặt bảo vệ tôi.

 

Thế còn bây giờ?

 

Vì đối phương là người môn đăng hộ đối mà anh đi xem mắt nên anh có thể khoan dung vô hạn như thế sao?

 

“Xin lỗi nha chị Tang, em lỡ lời. Chị không để bụng chứ?” Vừa nói, Hạ Uyển Đường vừa đưa bàn tay lạnh toát đặt lên cánh tay tôi.

 

Một luồng khó chịu dâng trào trong lòng, sợ mình lộ vẻ khác thường ngay tại chỗ, tôi lập tức đứng dậy: “Không sao đâu. Tôi cần vào nhà vệ sinh một lát, làm phiền cô tránh đường.”

 

Trong nhà vệ sinh, tôi phải mất rất lâu mới điều chỉnh được hơi thở. Cuối cùng, tôi đã hạ quyết tâm: Phải sớm nói rõ mọi chuyện với Lương Dư Chu.

 

Tôi quay trở lại phòng.  

 

Khi quay trở lại phòng, có lẽ vì lúc nãy đi vội quá nên cửa phòng không đóng c.h.ặ.t.

 

Ngay lúc đó, tôi nghe rõ tiếng người bên trong vọng ra:

 

“Này Chu, tuy Uyển Đường là em họ tôi nhưng tôi vẫn phải nói một câu công bằng… Nếu cậu muốn quay lại với em ấy thì nên nói rõ ràng với Tiểu Du đi. Hai người bên nhau bao năm, cô ấy còn từng cứu mạng cậu. Nếu còn có lương tâm thì đừng coi người ta như kẻ ngốc để đùa giỡn!”