Khi Hạ Uyển Đường nhắn tin, tôi đang thu dọn đồ đạc của chính mình.
Trong ngôi nhà này, bất kỳ thứ gì liên quan đến tôi cũng đều là tiền tôi bỏ ra mua. Cái gì mang đi được thì tôi mang, còn những gì không thể mang đi... tôi cũng định vứt hết.
Thấy tôi lâu không trả lời, Hạ Uyển Đường lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Chắc chị không biết trước đây tại sao anh Chu lại lâm bệnh nặng, đúng không? Thực ra là vì tôi đấy. Hồi đó tôi còn nhỏ, sau một lần cãi nhau với anh ấy, giận quá nên đã nói chia tay và bỏ ra nước ngoài. Mãi sau tôi mới biết vì sự ra đi của tôi mà anh ấy đã đổ bệnh nặng, suýt chút nữa không qua khỏi. Tôi thật lòng biết ơn chị, cảm ơn chị đã cứu mạng anh ấy. Tôi không nói những điều này để có ý gì khác, chỉ là muốn chị hiểu: Cái mà chị nghĩ là tình yêu, có lẽ với anh ấy chỉ là sự báo đáp. Có thể anh ấy có cảm tình với chị nhưng trong đó có bao nhiêu là yêu… thì khó mà nói được.]
Tôi không rõ mình đang cảm thấy như nào nữa. Từ cái đêm hôm đó, tôi như rơi vào trạng thái tê liệt cảm xúc, không thể suy nghĩ rõ ràng.
Tôi chỉ làm theo bản năng, đi tìm Triệu Duyệt để lấy lại khoản phí khám bệnh cao ngất mà lẽ ra đã thuộc về tôi từ mấy năm trước. Tôi cũng đã dặn bản thân, phải sớm nói rõ với Lương Dư Chu mọi chuyện.
Giờ đây, tôi lại biết thêm một sự thật bị giấu kín suốt bao năm. Khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ toàn bộ cuộc sống mấy năm qua của mình… Phải chăng tất cả chỉ là một giấc mộng đẹp nhưng vô vọng?
Tôi không có ý gì với Hạ Uyển Đường cả. Dù lời lẽ của cô ta có phần trịch thượng nhưng đó là sự tự tin và vị thế mà xuất thân mang lại. Hơn nữa, cô ta chỉ đang nói sự thật, không có lời ác ý nào.
Tôi cảm ơn cô ta. Chính trong thời điểm này, cô ta đã giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng.
[Tôi sắp đi rồi, chúc hai người hạnh phúc.]
Gửi xong tin nhắn, tôi đặt điện thoại xuống.
Dù sao thì đây cũng là nơi tôi đã sống suốt mấy năm qua, sợ để quên lại thứ gì khiến Hạ Uyển Đường hiểu lầm nên tôi thu dọn rất kỹ. Trước khi kéo va li ra khỏi căn nhà, tôi còn kiểm tra từng căn phòng, chắc chắn không để sót lại bất cứ thứ gì thuộc về mình rồi mới yên tâm rời đi.
Không ngờ lại gặp Triệu Duyệt ở sân bay.
"Tôi cứ tưởng vài hôm nữa cháu mới đi, đã nói rõ với Dư Chu chưa?"
Dù khoác áo ngoài nhưng tôi vẫn nhìn ra bà ấy đang mặc lễ phục bên trong. Chắc là vội vã rời khỏi buổi tiệc đón gió của Hạ Uyển Đường để đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi kể sơ qua những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua, và cả chuyện tôi đã thấy tối hôm trước.
Nghe đến đoạn Hạ Uyển Đường nói, Triệu Duyệt khẽ nhướng mày tỏ vẻ bất ngờ.
"Tôi để hai đứa nó đi xem mắt, thật lòng chỉ muốn tạo cho cháu một cái cớ để rời khỏi Dư Chu thôi. Nói thật lòng, nếu cho tôi chọn thì tôi vẫn muốn cháu làm con dâu mình hơn."
Tôi không biết phải đáp lại sao. Triệu Nhạc bước lại gần, chỉnh lại cổ áo cho tôi.
"Sau này nhớ tự chăm sóc bản thân, muốn yêu người khác thì trước hết phải biết yêu lấy chính mình. Gặp việc gì khó nghĩ thì cứ đến hỏi tôi, và quan trọng nhất… đừng dễ dàng yêu một người."
Những ngày qua tôi không rơi một giọt nước mắt, nhưng sau khi nghe câu này, nước mắt tôi bất ngờ trào ra không kịp ngăn lại.
"Bác… cháu cảm ơn bác." Cảm ơn bác vì dù là một người mẹ, bác vẫn có thể đặt mình vào vị trí của tôi để suy nghĩ.
Tạm biệt Triệu Duyệt xong, tôi mở khung trò chuyện với Lương Dư Chu rồi gửi cho anh toàn bộ đoạn tin nhắn giữa anh và Hạ Uyển Đường mà tôi đã chụp lại đêm qua.
Sau đó chỉ thêm một câu: [Chúng ta chia tay đi. Chúc hai người hạnh phúc.]
5.
Trước khi được Triệu Duyệt mời đến chữa bệnh cho Lương Dư Chu, tôi đã sống cùng ông trong một ngôi làng nhỏ miền Nam có phong cảnh rất đẹp. Vì ông đã lớn tuổi, tôi luôn ở bên chăm sóc ông.
Tôi đi học từ rất sớm, thậm chí còn nhảy lớp. Mười tám tuổi đã hoàn thành xong đại học, sau đó tôi quyết định theo ông, chuyên tâm học y. Những năm qua, gần như tôi không có cơ hội ra ngoài khám phá thế giới.
Khi Triệu Duyệt trả cho tôi một khoản phí khám lên đến bảy con số, tôi đã không còn lo lắng về cuộc sống sau này nữa. Với số tiền đó thì tôi có thể đi đây đi đó, thả lỏng bản thân mà không phải lo nghĩ gì.
Tôi chọn vé máy bay đến một thành phố mà mình chưa từng ghé qua. Vừa mới yên vị trên máy bay, chuẩn bị chợp mắt để ngủ bù thì bỗng dưng có ai đó vỗ nhẹ vào cánh tay tôi.
"Xin hỏi, mấy hôm trước có phải cô đã cứu một người bên vệ đường không?"