Nắng Chiều Đã Ngả Nhưng Gió Vẫn Tự Do

Chương 5



Tôi nhìn người đàn ông vài giây rồi cười: "Phải rồi, là anh à? Mới xuất viện mà đã khỏe vậy rồi sao?"

 

Anh ấy nói mình đi công tác ở đây, không ngờ giữa chừng lại phát bệnh.

 

"Phải đó! Đúng là trùng hợp thật, tôi còn đang không biết làm sao cảm ơn cô nữa. Cô định đến Nam Thành du lịch à?"

 

Dù tôi không giỏi giao tiếp với người lạ nhưng vì đối phương là bệnh nhân mà tôi từng điều trị nên chúng tôi đã trò chuyện suốt cả chuyến bay.

 

Xuống máy bay, anh ấy phải vội đi công tác nên chỉ kịp xin thông tin liên lạc rồi rời đi.

 

Trên đường về khách sạn, tôi vừa xem bản hướng dẫn du lịch Nam Thành anh ấy gửi đến, vừa suy nghĩ không biết nên đi đâu trước.

 

Đúng lúc đó, Lương Dư Chu vừa cầm điện thoại lên và nhìn thấy tin nhắn tôi gửi tối qua.

 

6.

 

Phát hiện không thể gọi điện được, tất cả các phương thức liên lạc đều bị chặn, Lương Dư Chu bắt đầu hoảng loạn.

 

Anh lập tức gọi A Thành đang ngồi ăn gần đó: "Mau, lấy điện thoại của cậu gọi cho Tiểu Du đi!"

 

Thấy vẻ mặt anh gấp gáp, A Thành cũng hiểu rằng chuyện này có vẻ nghiêm trọng. Tuy nhiên, khi vừa gọi thì màn hình hiện lên dòng chữ:

 

Không thể kết nối.

 

A Thành thử gửi tin nhắn. Hai giây sau, một biểu tượng dấu chấm than đỏ rực xuất hiện trước tin nhắn. 

 

Anh ấy ngẩng đầu nhìn Lương Dư Chu, khẽ lắc đầu.

 

Lúc này, Lương Dư Chu mới thực sự nhận ra… Người ấy đã rời đi rồi. Không còn cách nào để níu kéo nữa.

 

"Chuyện gì thế này! Cậu nói chia tay với Tiểu Du thật à? Cậu nói kiểu gì mà đến tôi cũng bị chặn luôn rồi vậy hả!”

 

A Thành thực sự coi tôi là bạn. Giây phút này, anh ấy hơi trách móc Lương Dư Chu:

 

"Cậu biết rõ Tiểu Du không có người thân, cũng chẳng mấy bạn bè, có chuyện gì không thể nói đàng hoàng sao?”

 

Từ xa, Hạ Uyển Đường thấy sắc mặt cả hai người đều không tốt, bèn bước lại hỏi:

 

"Có chuyện gì vậy?”

 

Trong lòng Lương Dư Chu rối loạn. Từ lúc biết Hạ Uyển Đường trở về từ nước ngoài, anh đã mơ hồ đoán được sẽ có ngày hôm nay. Nhưng khi ngày đó thực sự đến, khi người chủ động nói chia tay lại là tôi, Lương Dư Chu mới nhận ra: anh không thể chấp nhận được việc tôi rời đi.

 

Anh đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, không đáp lại câu hỏi của Hạ Uyển Đường.  

 

A Thành thì đang cố tìm cách liên lạc với tôi, tiện miệng đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Không liên lạc với Tiểu Du được.”

 

Hạ Uyển Đường hơi bất ngờ. Cô ta vốn tưởng tôi chỉ buông lời trong lúc xúc động, không ngờ tôi lại hành động nhanh đến vậy.

 

"Chị ta thật sự nói đi là đi luôn rồi…”

 

Cô lẩm bẩm một câu theo bản năng. Vừa ngẩng đầu lên, cô ta đã thấy hai người trước mặt đều đang nhìn chằm chằm vào mình.

 

"Em nói vậy là có ý gì? Em đã đi tìm Tiểu Du rồi à?”

 

Giọng điệu của Lương Dư Chu không mấy dễ chịu. Hạ Uyển Đường cũng không phải kiểu dễ bị bắt nạt, nghe vậy thì phản pháo:

 

"Đúng thế! Anh không mở miệng được thì em nói giúp thôi! Em kể cho chị ta biết chuyện anh đổ bệnh năm xưa là vì em, cũng nói rõ việc hai nhà muốn tác hợp cho chúng ta rồi!”

 

A Thành tức đến mức giơ tay chỉ vào Hạ Uyển Đường, nhưng nghẹn lời không biết nên nói gì trước.

 

"Anh đã nói bao nhiêu lần là đừng làm phiền cô ấy rồi mà!”

 

Lương Dư Chu gầm lên một tiếng, khiến những người xung quanh đều ngoảnh lại nhìn.

 

Hạ Uyển Đường uất ức cực độ, không hiểu vì sao phản ứng của anh lại dữ dội đến thế.

 

Lương Dư Chu hốt hoảng rời khỏi sảnh tiệc, vừa định lên xe thì đã bị Triệu Duyệt đang đứng ngoài hóng gió gọi lại: "Đừng tìm nữa, Tiểu Du đi rồi.”

 

Lương Dư Chu chẳng thể hiểu sao mọi chuyện lại đến nước này. Anh hỏi lại như người mất hồn:

 

"Mẹ nói vậy là sao? Là do mẹ đuổi cô ấy đi sao?”

 

Lúc này đầu óc anh đã hoàn toàn tê liệt, không còn bận tâm câu nói của mình có đ.â.m người khác đau đến mức nào nữa.

 

May mắn thay, Triệu Duyệt hiểu rõ con trai mình là người như thế nào nên chỉ lạnh nhạt đáp:

 

"Con bé là ân nhân của nhà chúng ta, sao mẹ có thể đuổi nó đi được chứ? Người khiến nó đưa ra quyết định đó… không phải chính là con sao?”

 

Thật ra Lương Dư Chu đã thấy đoạn video tôi gửi trước khi nhắn câu “chia tay”, chỉ là anh chưa kịp mở ra xem.

 

Dưới ánh mắt ra hiệu của Triệu Duyệt, anh lấy điện thoại ra, và rồi nhìn thấy đoạn ghi lại lịch sử trò chuyện giữa anh và Hạ Uyển Đường.

 

"Sao lại như vậy… Tiểu Du chưa bao giờ động vào điện thoại của con mà…”

 

Nghe thấy lời này, trên mặt Triệu Duyệt hiện lên một nụ cười đầy mỉa mai:

 

"Tên nhóc thối tha này, con nên cảm thấy may mắn vì là con trai mẹ. Nếu người thân của Tiểu Du còn sống thì họ sẽ không để con lừa gạt tình cảm của con bé như vậy đâu!”