Nàng Là Ánh Sáng Nhân Gian

Chương 7



Vào khoảnh khắc đó, khát vọng quyền lực trong lòng ta đã phình to đến cực điểm.

 

Và rồi, ta đã đợi được Triệu Phổ đến.

 

Nghe hắn nhắc đến Ngũ công chúa, tim ta đập loạn nhịp nhưng lại điên cuồng kìm nén nó xuống, bắt bản thân phải bình tĩnh, bình tĩnh rồi lại bình tĩnh, để tránh sự vui mừng lộ ra ngoài cửa mắt mà bị hắn phát hiện.

 

Ta an ủi Thu Yến: "Không liên quan đến ngươi đâu, dẫu không có ngươi thì họ cũng sẽ nghĩ cách khác để ép ta vào cung thôi."

 

Lúc Thu Yến chuẩn bị rời đi, nàng khó khăn lắm mới nghĩ ra một câu để nói: "Cô nương, người không biết chữ có khi lại là chuyện tốt, nghe đồn Ngũ công chúa ghét nhất là những người biết đọc sách viết chữ, người không biết chữ biết đâu ngược lại có thể nói chuyện hợp với công chúa đấy."

 

Ta ngẩn người ra một lúc, rồi không nhịn được mà bật cười.

 

Chuyện này quả thực quá đỗi trùng hợp rồi.

 

Ta của hiện tại cũng đã đọc được một bụng kinh thư, lại còn viết được một tay chữ đẹp nữa.

 

Đây đều là do Tống Độc Hạc từng chút từng chút một dạy dỗ nên.

 

Chàng không chê ta ngu ngốc, cũng không chê ta tiếp thu chậm, ngược lại còn khen ta nhớ rất kỹ.

 

Khi ta viết ra chữ đầu tiên, chàng liền khen nét ngang của ta viết rất thẳng, cổ tay lại vững, đúng là một mầm non bẩm sinh cho việc học hành.

 

Ngươi xem, cùng một con người nhưng trong mắt những người khác nhau, có lúc bị mắng là đồ phế vật, có lúc lại được khen là thiên tài, chỉ vì sở thích và sự định kiến của người dạy học mà có những đ.á.n.h giá hoàn toàn khác nhau.

 

Nhưng ta vẫn là ta, vẫn là Lâm Chi của ngày nào.

 

Cho nên, kẻ đã ghét ngươi thì sẽ không vì ngươi làm đúng chuyện gì mà trở nên thích ngươi.

 

Người đã thích ngươi thì dẫu cho ngươi có làm sai điều gì, họ vẫn cảm thấy ngươi rất tốt.

 

Vì vậy, những người và những việc không phù hợp thì nên tránh xa ra một chút.

 

Ta khẽ gật đầu, cảm ơn lòng tốt của nàng.

 

"Được, ta nhất định sẽ sống thật tốt trong cung, ngươi cũng bảo trọng."

 

Thu Yến không có ý định trở về quê cũ, nàng bị phụ mẫu bán cho bọn buôn người, vốn là người thông minh nên đã sớm nhìn thấu sự tuyệt tình của đấng sinh thành.

 

Bây giờ trong tay có một trăm lượng bạc, nàng có thể đi khắp nơi ngắm nhìn thế giới, làm những điều mình muốn.

 

Và ta cũng nhờ nàng tìm giúp một thứ, nếu gặp phải rắc rối, nàng sẽ gửi nó tới kinh thành cho ta.

 

Nàng đồng ý, lòng tràn đầy mong đợi và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp.

 

Lòng ta cũng dâng trào cảm xúc, thật lòng mừng cho nàng.

 

# 12

 

Sau đó, ta vào cung và trở thành bạn đọc cùng đọc sách của Ngũ công chúa Chu Ngưng.

 

Ngày đầu tiên vào cung bái kiến Chu Ngưng, ta đã thấy nàng ấy đang hào hứng xem người khác bị phạt trượng.

 

Nàng ấy rất xinh đẹp, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo là một đôi mắt sáng như hai quả nho đen, mũi dọc dừa môi anh đào, làn da trắng như tuyết, đẹp như một thiếu nữ bước ra từ trong tranh, chỉ có điều gầy gò quá mức, trên hai má thoáng hiện vẻ bệnh tật.

 

Nàng ấy có vẻ rất sợ lạnh, mặc nhiều hơn người khác một lớp áo.

 

Gương mặt nàng ấy lộ rõ vẻ phấn khích khi nhìn cảnh tượng đ.á.n.h người, trong mắt lóe lên những tia sáng kích động.

 

Quý nữ kia bị hình phạt công khai trước đám đông, vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức ngất đi, rồi lại bị tiếng gậy đ.á.n.h cho tỉnh lại, ngay cả lòng tự trọng cuối cùng cũng vứt bỏ, vừa khóc vừa cầu xin tha thứ.

 

Chu Ngưng mặt không đổi sắc, trên gương mặt nhỏ nhắn hiện lên một nụ cười, ý giễu cợt vô cùng đậm nét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hình phạt kết thúc, vị quý nữ kia được khiêng ra khỏi cung, đưa trở về.

 

Đôi môi nhỏ đỏ mọng của Chu Ngưng thốt ra một câu "thật vô vị", rồi quay sang nhìn ta, ánh sáng trong mắt nàng ấy lập tức bừng lên.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

"Lại có thêm một món đồ chơi mới, ngươi tên là gì?"

 

"Thần nữ Lâm Chi." Ta cúi người hành lễ.

 

"Con gái của Lâm tể tướng sao?" Nàng ấy dùng tay nâng cằm ta lên, chăm chú nhìn kỹ gương mặt ta, ngay sau đó liền lộ vẻ chê bai: "Trông chẳng ra làm sao."

 

"Thần nữ là dưỡng nữ của Lâm gia, chỉ mới ở Lâm gia nửa năm, vốn là người được đưa đến để công chúa trút giận. Nếu công chúa thật sự muốn phạt thần nữ thì sẽ vừa đúng ý họ, bởi vì họ chẳng hề bận tâm đến thần nữ. Nếu công chúa không tin, thần nữ có thể chứng minh cho công chúa thấy."

 

Ta vén tay áo mình lên, bên trên là những vết sẹo cũ chằng chịt đan xen.

 

Ta buông tay áo xuống, chậm rãi cởi bỏ xiêm y của mình.

 

Cởi hết lớp này đến lớp khác, mắt thấy chỉ còn lại lớp trung y bên trong.

 

Chu Ngưng đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, giận dữ quát: "Ngươi không biết xấu hổ sao? Có ai vừa lên đã cởi y phục không hả?"

 

"Điện hạ," Ta ngước mắt, vô cùng nghiêm túc nhìn nàng ấy, "mặt mũi của thần nữ đã sớm vứt sạch từ lúc suýt c.h.ế.t đói rồi."

 

Sau này, Tống Độc Hạc đã giúp ta nhặt lại từng mảnh tôn nghiêm, ghép chúng lại thật ngay ngắn, vũ trang thành lớp áo giáp trong lòng ta.

 

Khi ta quỳ trước cửa tướng phủ cầu xin người khác, ta không hề cảm thấy mình mất đi tôn nghiêm.

 

Điều ta nghĩ khi đó là, chỉ cần có thể cứu được chàng là tốt rồi.

 

Lúc cởi y phục, thực ra ta cũng không cảm thấy mình đ.á.n.h mất tôn nghiêm.

 

Điều ta nghĩ là, chỉ cần đứng vững được trong cung, tôn nghiêm đã mất ta sẽ từng chút một nhặt lại.

 

Trước ranh giới sinh tồn, tôn nghiêm thực sự không là gì cả.

 

Nghĩ thông suốt rồi, lòng liền trở nên thản nhiên.

 

Chu Ngưng sững sờ.

 

Sau này, ở cùng Chu Ngưng lâu ngày ta mới biết, nàng ấy cũng từng bị bỏ đói, từng phải đi ăn xin khắp nơi một cách đáng thương để cầu xin lòng thương hại của người khác.

 

Sau này dù đã được mặc gấm vóc lụa là, nhưng tận sâu bên trong, nàng ấy vẫn là một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương.

 

Nàng ấy trưởng thành ra nông nỗi này không phải lỗi của nàng ấy.

 

Nàng ấy muốn trả thù, nhưng lại không tìm được phương pháp đúng đắn.

 

Nàng ấy không được học hành biết chữ, không có cha chỉ bảo, không có nương dạy dỗ.

 

Nàng ấy ở cái tuổi đáng lẽ phải học lễ nghĩa liêm sỉ, thì lại học cách c.ắ.n xé tranh giành trước để sinh trưởng một cách hoang dại.

 

Không có ai yêu thương nàng ấy thật lòng, cũng không ai dạy dỗ nàng ấy.

 

Nàng ấy giống như một bụi gai sinh trưởng càn rỡ không kiêng nể gì, đ.â.m chọc khắp nơi, nhìn thì có vẻ vẻ vang nhưng thực chất lại rơi vào cảnh nguy hiểm, sớm muộn gì cũng bị người ta nhổ bỏ.

 

Nhưng ta đến rồi, ta sẽ bảo ban nàng ấy thật tốt, làm sao để yêu, làm sao để hận, làm sao để trả thù.

 

Ta sẽ giống như Tống Độc Hạc từng nuôi dưỡng ta, nuôi dưỡng nàng ấy thật tốt.

 

Ta sẽ bảo vệ nàng ấy, để nàng ấy trở thành quý nhân của ta, trở thành người cùng ta tự tay đ.â.m c.h.ế.t kẻ thù, trở thành quý nhân trả thù cho Tống Độc Hạc.

 

Ta muốn nàng ấy trở thành cây cổ thụ chọc trời, đứng vững đỉnh núi, ngạo thị vạn vật.