Chu Ngưng im lặng một lát, lạnh lùng nói: "Ban cho ngươi vài hộp t.h.u.ố.c mỡ, để ngươi trị mấy vết sẹo trên người, bổn cung không nuôi thứ xấu xí."
Mấy hộp t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo được trao vào tay ta, cung nữ kia còn đặc biệt ghé tai bảo ta rằng, đây là loại t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo tốt nhất, là đồ tiến cống từ ngoại quốc, Chính Đức Đế ban thưởng cho Chu Ngưng, và Chu Ngưng đã cho ta.
"Công chúa khẩu xà tâm phật, thời gian dài lâu là cô nương sẽ biết ngay."
Nàng ấy đúng là người mềm lòng.
Ta nhìn mấy hộp t.h.u.ố.c mỡ đó, trong lòng nhẹ nhõm thở phào một hơi, nhưng lại không tự chủ được mà nghĩ đến Tống Độc Hạc.
# 13
Tống Độc Hạc từng vô tình nhìn thấy cánh tay của ta.
Khi đó, chàng sững sờ đứng hình một lát, ngay sau đó hai tai đỏ bừng liền dời mắt đi, vội vàng chạy mất.
Bữa tối ngày hôm đó đặc biệt thịnh soạn.
Chàng cúi đầu ăn cơm, suốt buổi không nói một lời.
Ăn cơm xong, chàng rũ mắt đưa cho ta một lọ t.h.u.ố.c mỡ, trên làn da trắng sứ hiện lên một vệt đỏ ửng, vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u, vẻ thẹn thùng từ trong xương cốt hiển hiện rõ mười mươi.
Đó là một lọ t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo, chàng bảo ta cứ dùng trước, sau đó cuống cuồng thu dọn bát đũa, chạy trối c.h.ế.t ra ngoài.
Rồi chàng bị ngưỡng cửa vấp một cái, lảo đảo bước về phía trước mấy bước, nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t lấy chồng bát.
Chúng ta quá nghèo, đến cái bát cũng không dám tùy tiện làm vỡ.
Lọ t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo đó là do chàng tích cóp tiền rất lâu mới mua được, một lọ nhỏ xíu, ta dùng rất tiết kiệm.
Chàng lại mang về thêm mấy lọ, lần nào cũng bảo ta bôi nhiều một chút, còn bản thân chàng thì lại eo hẹp tiết kiệm từng chút một chi phí nghiên cứu b.út mực của mình.
Sau đó, ta bảo chàng đừng mua nữa.
Vết sẹo trong lòng ta đã mờ đi rồi, mà thực ra ta không quá bận tâm đến những vết sẹo trên người nữa.
Nhưng Tống Độc Hạc lại như thể không nghe thấy.
"Gia chủ nơi ta dạy học sắp kết toán tiền lương rồi, ông ấy nói ta dạy rất tốt, định giới thiệu cho ta thêm vài mối nữa, đợi kiếm được tiền, ta sẽ dẫn muội đi tìm đại phu chuyên trị sẹo."
"Được, muội đợi huynh."
Giọng ta rất nhỏ, nhưng tiếng tim đập lại vô cùng rộn rã.
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta.
Bình dị, ấm áp, tràn ngập sự ấm áp, tuy nghèo khó nhưng trong lòng rất sung túc.
Kể từ đó, Ngũ công chúa lười chẳng buồn để ý đến ta nữa.
Nàng ấy lại lên một danh sách tên tuổi, định chọn thêm vài nữ nhi của nhà kẻ thù tiến cung để chịu c.h.ế.t.
Nàng ấy bảo cung nữ biết chữ viết tên vào danh sách, còn bản thân thì khoanh tròn gạch chéo lên đó, ngay cả cầm b.út nàng ấy cũng cầm không vững, cứ thế vung vẩy tán loạn.
Ta giữ tay nàng ấy lại, khẽ nói: "Điện hạ, ngài làm như vậy là không trả được thù đâu, ngược lại còn tiêu hao đi sự sủng ái của bệ hạ. Nếu có một ngày bệ hạ chán ghét rồi thì ngài sẽ ra sao?"
Ngũ công chúa bị giữ lại, trong lòng đầy tức giận, nhưng ngặt nỗi nàng ấy lại không thốt ra được lời nào để phản bác.
Nàng ấy hất tay ta ra, lạnh giọng nói: "Không mượn ngươi quản!"
Ta càng nắm c.h.ặ.t hơn, khiến nàng ấy không thể giãy giụa thoát ra được.
Hành động này của ta thực sự quá to gan, nhưng lúc đó ta hoàn toàn không màng đến nữa, chỉ muốn đ.á.n.h cược một ván.
"Điện hạ, ngài có biết Tống Độc Hạc không?"
"Ngài có biết huynh ấy vì muốn giải oan cho Thái t.ử và Tống gia mà bị tống vào ngục chiếu không? Ngài có biết hiện tại huynh ấy đang ở đâu không?"
"Nếu ngài cái gì cũng không biết, thì ngài có được những sự sủng ái này hiện tại thì có tác dụng gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngài là công chúa, nhưng ngay cả một chút tin tức về nhà ngoại của mình cũng không nghe ngóng được, ngài thực sự là vị công chúa được sủng ái sao?"
"Ngoài việc bắt nạt mấy nữ nhi thất sủng bị kẻ thù vứt bỏ ra, ngài còn có thể làm được gì nữa? Ngài thực sự đã làm tổn thương được những kẻ thù đó chưa?"
"Ai lại đem nữ nhi thực sự được sủng ái gửi vào cung cho ngài trút giận chứ, chẳng qua đều là những người không được sủng ái giống như thần nữ, hoặc là đứa con gái nhận vơ giữa đường mà thôi."
"Trút giận lên người bọn họ thì có tác dụng gì? Kẻ thù của ngài sẽ không đau lòng vì họ đâu, thậm chí họ còn mong ngài làm c.h.ế.t bọn họ để nắm thóp ngài đấy."
"Điện hạ, nếu ngài thực sự muốn trả thù, ngài phải nghe lời thần nữ."
"Thần nữ sẽ cùng ngài trả thù, ngài phải tin tưởng thần nữ, điện hạ, thần nữ xứng đáng để ngài tin cậy."
Ngày hôm đó, Ngũ công chúa bị ta hỏi đến ngây người.
Nàng ấy há hốc mồm, ngơ ngác nhìn ta, bỗng nhiên mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi lã chã.
"Ta không biết, ta đều không biết, ta cứ tưởng chỉ có một mình ta..."
Ta kéo nàng ấy vào lòng, khẽ vỗ nhẹ lên lưng nàng ấy, để nàng ấy từ từ khóc.
Nàng ấy nhất định đã phải chịu đựng rất nhiều, rất nhiều uất ức, rất cần một cái ôm để phát tiết ra ngoài.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Bên cạnh nàng ấy không có người thân, xung quanh toàn là kẻ thù và tai mắt.
Cung nữ thái giám bên cạnh, nàng ấy không dám hoàn toàn tin tưởng.
Nàng ấy không có ai để dốc bầu tâm sự, không có ai để bàn bạc, chỉ có thể làm theo suy nghĩ của chính mình mà đối xử thô bạo với người khác, và cũng thô bạo với chính bản thân mình.
Một chú chim nhỏ bị kinh sợ, cho dù có được một chiếc l.ồ.ng lộng lẫy, thì vẫn sẽ bị tiếng dây cung làm cho khiếp sợ.
Nàng ấy cần một người toàn tâm toàn ý, đáng tin cậy ở bên cạnh, cùng nàng ấy trưởng thành, cùng nhau hóa giải nỗi u uất trong lòng, cùng nhau trả thù.
Ngày hôm đó, nàng ấy đã khóc rất lâu, khóc đến mệt lả rồi ngủ thiếp đi.
Sau khi tỉnh lại, gương mặt nàng ấy bình lặng, giọng nói khàn khàn hỏi ta:
"Tỷ tỷ, ta muốn biết chuyện của biểu ca, biểu ca của ta thế nào rồi? Hai người quen biết nhau như thế nào?"
14
Ta nên bắt đầu nói từ đâu đây?
Bắt đầu từ việc ta và Tống Độc Hạc quen biết nhau vậy, từ việc chàng đón ta từ y quán về nhà.
Lúc đó ta thực ra cũng là một chú chim nhỏ bị kinh sợ.
Ta hoàn toàn không biết phải chung sống với Tống Độc Hạc như thế nào.
Chàng đối với ta mà nói là một người tốt có duyên gặp mặt vài lần, bỗng nhiên dọn đến ở trong nhà chàng ta cảm thấy rất gượng gạo.
Nhưng đêm đầu tiên, Tống Độc Hạc không hề xuất hiện ở phòng ngủ và phòng khách, chàng ở trong nhà bếp và trải t.h.ả.m ngủ dưới đất ở đó.
Chàng đã khéo léo tránh đi tất cả những khả năng có thể khiến ta hoảng sợ và bất an.
Trái tim ta lại một lần nữa bị đ.á.n.h trúng, thứ cảm xúc chua xót đó cứ quanh quẩn trong lòng ta, giống như một con ngựa hoang chạy ngược chiều gió.
Chưa từng có ai chu đáo cân nhắc đến những khó khăn của ta như vậy, thậm chí không cần ta phải mở miệng, chàng đã tự mình làm rồi.
Sau này, ở cùng Tống Độc Hạc lâu ngày, ta đã hỏi chàng câu hỏi này.
Chàng suy nghĩ hồi lâu mới chân thành nói: "Ta không muốn giả vờ hồ đồ, nghĩ tới việc gì thì ta thuận tay làm việc đó thôi, cũng không tốn công sức gì, như vậy muội cũng tự nhiên thoải mái hơn một chút."
Ta ngẩn người hồi lâu.
Không giả vờ hồ đồ...
Thuận tay làm...
Cũng không tốn công sức...