Ta chưa từng gặp người nào đối xử thiện ý với ta như vậy, cứ như nhìn thấy ánh sáng mà bám chặt theo sau lưng Thẩm Minh Nhu.
Thẩm Minh Nhu đối xử với ta như muội muội ruột, rất tốt với ta.
Nhưng nàng ta đối xử với ta càng tốt, những tỷ muội khác trong gia học lại càng chướng mắt ta, gọi ta là đồ nịnh hót.
Thẩm Minh Vân thường mang chút điểm tâm tới học đường,
nhưng những thứ đó, sẽ không chia cho ta.
“Là ngươi ăn trộm phải không.”
Thẩm Minh Vân từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Nhà họ Thẩm chúng ta, vậy mà cũng sinh ra một tên trộm rồi.”
“Ta chưa từng lấy đồ của ngươi.”
Ta đứng dậy, lạnh mặt nhìn nàng ta.
“Từ sau khi ngươi vào gia học, đồ của mọi người cứ thỉnh thoảng lại mất, không phải ngươi thì còn là ai nữa!”
Thẩm Minh Vân hừ lạnh một tiếng, những tỷ muội khác vây bên cạnh nàng ta, ai nấy đều trừng mắt nhìn ta.
Ta ra sức biện bạch, nhưng Thẩm Minh Nhu lại thay ta xin lỗi từng người một.
Ai ai cũng khen Thẩm Minh Nhu lương thiện, nói ta thượng bất chính hạ tắc loạn, không có giáo dưỡng, lại còn có tật ăn trộm vặt.
Ta nhìn chằm chằm Thẩm Minh Nhu hỏi: “A tỷ, vì sao tỷ lại làm như vậy?”
Nhưng Thẩm Minh Nhu chỉ nhíu mày, nói với ta: “Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, Minh Uyển, vốn dĩ muội đã khiến người ta chán ghét rồi, cho dù có giải thích, cũng chẳng ai tin muội đâu.”
Về sau hễ có ai mất đồ, Thẩm Minh Vân đều chỉ cây dâu mắng cây hòe, hết thảy đều đổ lên đầu ta.
Năm ta mười một tuổi, gia học có nam tử bên ngoài tới, là cháu trai bên ngoại của đích mẫu.
Thẩm Minh Nhu rất thích vị ca ca mới tới này, e dè gọi hắn: “Tạ a huynh.”
Tạ Ý là trưởng tôn của đại nho họ Tạ đương triều,
năm bảy tuổi đã được diện thánh, đối đáp trôi chảy, thánh thượng khen hắn: “Ví như chi lan ngọc thụ, chỉ mong được sinh nơi bậc thềm sân nhà.”
Là nhân vật tụ hội linh tú của trời đất vào một thân.
Tạ Ý dáng người cao ráo, chỉ mặc một bộ trường bào màu nguyệt hoa, ánh sáng phủ lên người hắn như thành xiêm y, vậy mà ngay cả Thẩm Minh Vân luôn kiêu ngạo nhất cũng không khỏi lén đỏ mặt.
Tạ Ý không chỉ là trưởng tôn của đại nho họ Tạ, mà còn là đệ tử đắc ý của ông.
Phu tử nghiêm khắc ít cười của chúng ta gặp Tạ Ý, trên mặt cũng có thể cười nở hoa.
Ta vào gia học muộn, việc học cũng không theo kịp.
May mà ta nhìn qua là nhớ, học thuộc lòng cứng nhắc, miễn cưỡng cũng đối phó được, chỉ là chữ viết thực sự rất xấu, chỉ có thể lén luyện sau giờ học.
“Không phải viết như vậy.”
Không biết từ lúc nào, Tạ Ý đi tới bên cạnh ta.
Lời lẽ hắn ôn hòa, nhưng chữ viết ra lại đặc biệt sắc bén, từng nét từng nét, viết lại chữ “Mộ” bên cạnh nét chữ như hồ dán của ta.
Thẩm Minh Vân đi ngang qua sau lưng ta, rút tờ giấy tuyên dính mực kia đi, hừ lạnh một tiếng từ mũi.
“Muội muội Minh Uyển thật là ghê gớm, còn nhỏ như vậy đã biết tương tư người ta rồi.
“Tạ Ý ca ca,
ca tránh xa nàng ta ra đi, mẹ nàng ta chẳng phải hạng tốt đẹp gì, tay nàng ta cũng bẩn lắm, mẹ nào con nấy, lỡ bị nàng ta quấn lấy thì không ổn đâu.”
Những lời sắc như dao ép gương mặt ta mất sạch huyết sắc, ngón tay ta siết đến trắng bệch, lại không dám hé răng.
Nếu còn ở trang viên, ta hoàn toàn có thể đánh Thẩm Minh Vân đến đầu rơi máu chảy, cho nàng ta biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói.
Nhưng ở Thẩm phủ, ta chỉ có thể nhẫn nhục nuốt giận.
Nhưng ta không ngờ Tạ Ý lại nói giúp ta.
Hắn nói năng thành chương, lời lẽ chân thành, nhưng chỉ vài ba câu đã khiến Thẩm Minh Vân đỏ tới tận mang tai, che mặt chạy mất.
Đây là lần đầu tiên ta thấy Thẩm Minh Vân như vậy, không khỏi phì cười một tiếng.
Tạ Ý nhìn về phía ta, ta thu lại ý cười, còn tưởng hắn muốn nói ta thừa dịp người ta gặp họa mà đá thêm một cước.
Không ngờ hắn lại nói: “Muội muội Minh Uyển, muội nên cười nhiều hơn, còn nhỏ như vậy, sao suốt ngày cứ cau mày ủ mặt.”
Ta và Tạ Ý trở thành bạn.
Hắn là thiếu niên anh tài, thiên văn địa lý không gì không thông, chuyện có khô khan đến đâu qua miệng hắn nói ra cũng thú vị vô cùng.
Trên đường tới học đường, Thẩm Minh Nhu nghiêng người hỏi ta: “Nghe nói gần đây muội đi lại rất gần với Tạ ca ca.”
Ta còn chưa kịp trả lời, nàng ta đã tiếp tục cười nói: “Tạ ca ca sắp đi rồi.”
Tạ Ý sắp đi rồi, người tới tặng quà cho hắn chật kín học đường.
Hắn phong thái cử chỉ đều là quân tử, biết hắn sắp đi, không ít người đỏ hoe mắt.
Ta giấu con chuồn chuồn cỏ ra sau lưng, lòng bàn tay siết đến đỏ lên.
Đích mẫu tuy không bạc đãi ta, nhưng ta ở nhà họ Thẩm là người vô hình, tiền tiêu vặt hằng tháng tuy vẫn phát đúng lệ, nhưng không tới được tay ta.
Thẩm Minh Nhu, Thẩm Minh Vân không thiếu những món đồ mới lạ thú vị, quà tặng Tạ Ý của họ cũng là vật trân quý khó có.
Ai nấy đều đã tặng quà xong, đến lượt ta, ta ngẩng đầu, đưa con chuồn chuồn cỏ bị ta siết chặt trong lòng bàn tay ra: “Ta chỉ có một mình, nên nghĩ gấp vài món đồ tặng huynh.”
Tạ Ý nhìn ta, hắn học theo dáng ta tự tay gấp một con chuồn chuồn cỏ đặt vào tay ta, khẽ mỉm cười.
“Tặng cho muội.”
Thẩm Minh Nhu cũng cười nhè nhẹ, nàng ta mày mắt thanh tú, nhưng lúc cười lên lại có vài phần mùi vị khó nói thành lời.
Tạ Ý đi rồi, Thẩm Minh Đường vào Quốc Tử Giám, gia học cũng yên tĩnh đi vài phần.
Thẩm Minh Nhu cáo bệnh, ta mang bài tập hôm nay tới viện nàng ta tìm.
Những nha hoàn thường ngày vây quanh hầu hạ Thẩm Minh Nhu đều không biết đi đâu hết, ở cửa góc, một bà vú hành sắc vội vã rời khỏi viện nàng ta, ta chỉ thấy người này có vài phần quen mắt.