“Tiểu thư...”
Tiếng hô kinh hãi của tiểu Mai vừa thốt ra, Âm Dương Tán đã bay lên.
Dịch đại lão gia còn chưa kịp phản ứng, tất cả tộc nhân Bạch thị và đầy tớ cũ có mặt tại đó đều bị luồng ma quang từ Âm Dương Tán tỏa ra bao trùm lấy.
Khóe miệng tiểu Mai trào m-áu, ánh mắt khẩn cầu nhìn qua:
“Tiểu thư, đừng mà...”
Bạch Mộng Kim không chút d.a.o động.
Nàng ôm con gái mình, khóc đạo:
“Tiểu thư, mạng của tôi đưa cho cô, cầu xin cô tha cho Nhu nhi...”
Một nửa số người đang khẩn cầu, một nửa khác đã phản ứng lại, lớn tiếng mắng nhiếc.
“Tiểu Mai, không cần cầu xin nó, nó không phải là nhị tiểu thư, nó chính là ma đầu!”
“Phì!
Coi như chúng ta nhìn lầm người rồi!
Bạch Mộng Kim, chúng ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi!”
Trong tiếng kêu khóc vang trời, Bạch Mộng Kim đưa tay ra chộp một cái, tất cả mọi người phát ra tiếng thét t.h.ả.m thiết, bị bóp thành một đoàn ma quang.
Hình bóng của bọn họ dần dần mờ ảo, bị thu vào trong Âm Dương Tán.
Xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Bạch Mộng Kim mỉm cười với Dịch đại lão gia đang ngây người như phỗng:
“Thế nào?
Ngươi còn thứ gì có thể uy h.i.ế.p ta được nữa không?”
“...”
Dịch đại lão gia nhất thời không nói nên lời.
“Sao vậy, không thích ứng được à?”
Nhìn Dịch đại lão gia đang luống cuống, Bạch Mộng Kim cười như không cười, “Làm người mười mấy năm, thật sự coi mình là con người rồi sao?
Ngươi vốn là ma đầu năm đó, hẳn phải biết ta không thể coi là người bình thường.
Nói đi cũng phải nói lại, ta có thể thành ma, còn phải cảm ơn ngươi đấy!”
“Dịch đại lão gia” làm người mười mấy năm, khó khăn lắm mới học được cách suy nghĩ như con người, không ngờ hôm nay lại vấp ngã ở đây.
Sau một hồi im lặng, ông ta nhìn Bạch Mộng Kim bằng con mắt hoàn toàn mới:
“Thật không ngờ, Bạch nhị tiểu thư so với ta còn cao thâm hơn nhiều.
Cứ ngõ ngươi là Ma Tâm Linh Thân, hóa ra căn bản chính là một con ma!”
Bạch Mộng Kim mỉm cười:
“Trong giới tu tiên hiện nay, không đắp một lớp da thì sao sống tốt được?
Ta không giống như ngươi, chỉ có thể trốn tránh trong một tòa thành nhỏ như thế này, ăn thịt vài người còn phải cẩn thận từng li từng tí, mượn danh nghĩa háo sắc.
Sống thật là đáng thương biết bao!”
Lời này đã đ-âm trúng nỗi đau của Dịch đại lão gia.
Là một con ma, sống trong giới tu tiên quả thực quá khó khăn, nghĩ năm đó ông ta bị Bạch Trọng An về quê phát hiện, suýt chút nữa thì tiêu đời.
Cũng may Bạch Trọng An nhiều năm không tiến bộ, bản thân thực lực không mạnh, tâm cảnh lại có sơ hở, bị ông ta chớp được thời cơ, lúc này mới yên ổn sống được mấy chục năm.
Năm đó sự việc ở Khô Diệp Tiểu Trúc xảy ra, Trường Lăng chân nhân đến, ông ta trốn tránh không dám lên tiếng.
Sau khi Dịch gia thay thế Bạch gia, ông ta càng ôn dưỡng suốt năm năm, mới một lần nữa xuất hiện.
Dịch đại lão gia khác với Bạch Trọng An, ông ta không hề nguyện ý nhập ma, để khống chế ông ta, nó đã tốn rất nhiều sức lực, cũng rút kinh nghiệm từ năm đó, dùng nhiều danh mục để che đậy chân tướng việc mình hút tinh huyết của người khác.
Mấy năm qua, thực sự sống rất gian nan, nghĩ lại đều là một bụng nước mắt chua chát.
“Ngươi không biết ta sống những ngày tháng như thế nào đâu nhỉ?”
Bạch Mộng Kim tiếp tục đạo, “Vì duyên cớ của ta, Lăng Thiếu tông chủ mới có thể tu luyện, Vô Cực Tông đối xử với ta như thượng tân!
Muốn tu luyện, bọn họ tự nhiên sẽ chọn lấy Ma Tâm tốt nhất đưa tới tay ta.
Mọi người gặp ta như gặp Thiếu tông chủ, cung kính vô cùng, uy vọng ngày càng nặng.
Chờ ngày Lăng Thiếu tông chủ đăng vị, Vô Cực Tông chính là thiên hạ của ta rồi!”
Dịch đại lão gia không khỏi thuận theo lời nàng mà nghĩ ngợi, sau đó liền cảm thấy đau lòng.
Mấy năm qua ông ta sống cũng coi như được, nhưng giống như nàng nói, trốn trốn tránh tránh, hoàn toàn không dám lộ ra chân thân, so với nàng, sai biệt sao mà lớn thế?
“Ngày tháng của ta trôi qua sung sướng như thế, hôm nay lại bị ngươi làm cho không xuống đài được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Mộng Kim mặt mỉm cười, nhưng giọng nói lộ ra lệ khí, “Ngươi nói xem, ta nên đối phó với ngươi thế nào đây?”
Con tin đều đã bị chính nàng g-iết ch-ết, trong tay Dịch đại lão gia đã không còn thứ gì có thể uy h.i.ế.p được nàng, không khỏi cảm thấy chột dạ.
Sau đó nghĩ lại, lại ưỡn thẳng lưng:
“Ngươi chẳng qua chỉ có tu vi Kim Đan, thành Thanh Vân lại là địa bàn của ta, ngươi không phải là đối thủ của ta đâu.”
“Vậy sao?”
Âm Dương Tán trong tay Bạch Mộng Kim xoay tròn, ma khí cuồng bạo ập đến, trong mắt cũng lóe lên ma quang, “Vậy thì thử một lần xem!”
Chữ cuối cùng vừa dứt, thân hình nàng lóe lên, lao thẳng tới chính diện Dịch đại lão gia!
Trong lúc cấp bách, Dịch đại lão gia giơ tay chống đỡ một chiêu với nàng.
Một tiếng oanh vang dội, cả hai bên đều bị chấn lui.
Dịch đại lão gia giơ tay hút một cái, đám quản sự, gia đinh đều phát ra tiếng thét t.h.ả.m thiết, hóa thành một đoàn ma khí bị ông ta nuốt vào bụng, mà tu vi của ông ta bắt đầu tăng vọt, mắt thấy sắp tiến vào Nguyên Anh.
Bạch Mộng Kim tơ hào không sợ, tu vi cũng theo đó tăng lên từng nấc.
Khi Dịch đại lão gia nhìn thấy Ma Tâm trong tay nàng, tròng mắt suýt chút nữa rơi ra ngoài:
“Ngươi lại mang theo Ma Tâm bên người sao?!”
Bạch Mộng Kim khinh thường trả lời, ánh mắt như đang nói:
“Chẳng qua là một viên Ma Tâm thôi mà?
Có gì mà phải kinh ngạc.”
Tu vi của nàng đã đạt tới Kim Đan đỉnh phong, viên Ma Tâm này nuốt xuống, đột phá Nguyên Anh không phải là chuyện khó.
Đến lúc đó...
Sắc mặt Dịch đại lão gia thay đổi liên tục, các ý niệm trong đầu nhanh ch.óng lóe qua.
“Khoan đã!”
Bạch Mộng Kim dừng lại một chút, ánh mắt lạnh lùng nhìn ông ta.
“Đột phá vội vàng như vậy, không phải là dự định ban đầu của ngươi chứ?”
Dịch đại lão gia nói, “Cho dù hôm nay ngươi thắng ta, e rằng cũng không dễ dàng.
Ngươi và ta vốn cùng nguồn gốc, hà tất phải lưỡng bại câu thương?”
Bạch Mộng Kim khinh thường nói:
“Bây giờ gọi dừng đã quá muộn rồi.
Ngươi đã biết bí mật của ta, còn muốn sống tiếp?
Ta sẽ không tự chuốc lấy phiền phức cho mình đâu.”
“Chờ chút!”
Thấy nàng sắp sửa nuốt xuống, Dịch đại lão gia không thể giữ bí mật được nữa, thốt ra, “Ta đi theo ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Chương 164 Xảo ngôn từ
“Đi theo ta?”
Bạch Mộng Kim nheo mắt lại, “Ý gì?”
Dịch đại lão gia hắc hắc cười đạo:
“Ta đi theo ngươi, ngươi giả vờ tiêu diệt ta, sau đó gọi bọn họ tỉnh lại, chuyện này không phải sẽ êm xuôi sao?
Ngươi không cần mạo hiểm đột phá tạm thời, ta cũng không cần liều ch-ết với ngươi, chẳng phải đôi bên cùng có lợi sao?”
Bạch Mộng Kim nghi ngờ nhìn ông ta:
“Ngươi sẽ thành thật như vậy sao?”
Dịch đại lão gia xoa tay:
“Ta nghĩ rồi, nếu ngươi đột phá Nguyên Anh, ta không có nắm chắc nhất định sẽ thắng, cho dù thắng, cũng không còn sức lực để đi ăn tinh huyết của bọn họ —— chuyện này không giống với dự tính ban đầu của ta, rủi ro rất cao, nhưng thu hoạch lại thấp.”
Bạch Mộng Kim nhếch môi:
“Ngươi cũng không ngốc.
Thế nhưng, chuyện này đối với ta có lợi ích gì?”
“Đương nhiên là có lợi rồi, ít nhất, ngươi không cần mạo hiểm đột phá đúng không?
Hơn nữa, ngươi chắc chắn có thể thắng được ta sao?
Cho dù có thể, trong lúc đột phá mà trải qua một trận đại chiến như vậy, cảnh giới của ngươi cũng sẽ không ổn định chứ?
Vạn nhất tổn thương đến căn cơ, ngươi không sợ ảnh hưởng về sau sao?”