“Bạch Mộng Kim rũ mi mắt, dường như đang suy nghĩ lời nói của ông ta.”
Dịch đại lão gia quan sát sắc mặt của nàng, tiếp tục nỗ lực thuyết phục:
“Chúng ta hợp tác, ngươi không những không cần mạo hiểm rủi ro này, sau này còn có thêm một trợ thủ, gặp lại chuyện như hôm nay, ngươi cũng không cần làm bọn họ ngất xỉu, rồi lại phải tìm cách giải quyết nữa.”
Bạch Mộng Kim liếc nhìn ông ta:
“Ồ?
Nghe ý này của ngươi, là nguyện ý sau này làm thủ hạ của ta?”
“Đúng vậy.”
Thấy nàng có chút lay động, Dịch đại lão gia vội vàng tiếp lời, “Vừa nãy ngươi nói rất đúng, cuộc sống này của ta thực sự quá vất vả, trốn trốn tránh tránh không nói, lỡ như để lộ ra sơ hở, có thể sẽ rước lấy họa sát thân, mệt mỏi quá rồi!
So với ngươi, ngươi sống tốt biết bao...”
Dịch đại lão gia không khỏi lộ ra vẻ khao khát, thậm chí còn nuốt nước bọt, mới tiếp tục nói:
“Có thể xuất hiện một cách quang minh chính đại, có cả một đại tông môn làm chỗ dựa, còn có tài nguyên tu luyện vô tận...”
Bạch Mộng Kim cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười, nói:
“Ngươi tính toán cũng thật tinh tường, nhưng tại sao ta phải đồng ý?
Mang thêm một con ma bên người, đối với ta chỉ có hại, không có lợi.”
“Sao lại không có lợi ích gì?”
Dịch đại lão gia vội vàng giải thích, “Ngươi dù sao cũng là ma, có một số việc vẫn phải tránh mặt bọn họ.
Nhưng ta thì khác, sẽ không nghi ngờ bất kỳ quyết định nào của ngươi, làm chuyện xấu gì cũng được.”
Dịch đại lão gia dừng lại một chút, tiếp tục đạo:
“Hơn nữa, ta yêu cầu không nhiều.
Chỉ cần Ma Tâm đó thỉnh thoảng chia cho ta một hai viên là đủ rồi...
Thuận tiện hơn nhiều so với việc ta tốn tâm tư tìm người hút tinh huyết.”
Cho dù là Ma Tâm đẳng cấp thấp nhất, cũng có tu vi của một ma vật Kim Đan, mà ông ta tốn bao công sức tìm nhiều linh thể thuần khiết như vậy để hút, rồi chuyển hóa thành ma khí, cũng không nhất định sánh bằng một viên Ma Tâm.
Dịch đại lão gia càng nghĩ càng cảm thấy bi thương, càng thêm thèm muốn cuộc sống của Bạch Mộng Kim.
Nếu ông ta cũng có thể sống những ngày tháng như vậy...
Híc!
Bạch Mộng Kim suy nghĩ một lát, nói:
“Ngươi nói cũng có mấy phần đạo lý, nhưng làm sao ta tin được ngươi thành tâm quy thuận?
Vạn nhất ngươi phản bội, ta chẳng phải là để lại nhược điểm trong tay người khác sao?”
Dịch đại lão gia lập tức đạo:
“Chuyện này đơn giản thôi, ta giao Ma Tâm ra, ngươi lập một cái thệ ước là được.”
Bạch Mộng Kim như thể không hiểu:
“Ma Tâm của ngươi?
Có thể giao ra riêng biệt sao?
Thệ ước lại lập như thế nào?”
Dịch đại lão gia quan sát sắc thái, trong lòng thầm mừng rỡ, nói:
“Ngươi là ma tu, hẳn là không quá rõ ràng phương pháp sinh tồn của lũ nguyên sinh chi ma chúng ta.
Chúng ta không quan trọng lớp vỏ bên ngoài, mất rồi có thể ký sinh lại.
Phương pháp rất đơn giản, chỉ cần Ma Tâm nảy sinh liên hệ với thần hồn của người này là được.”
Bạch Mộng Kim lập tức cảnh giác phản đối:
“Chuyện này không được, làm sao ta biết ngươi sẽ không chiếm đoạt thân xác?”
Dịch đại lão gia vội đạo:
“Chuyện này rất dễ phân biệt, nếu Ma Tâm của ta chiếm lĩnh thần hồn của ngươi, đó chính là ta ký sinh vào ngươi.
Nhưng nếu thần hồn của ngươi đ-ánh dấu ấn ký trên Ma Tâm của ta, đó chính là ngươi thao túng ta.
Thần thức của ngươi rất mạnh, ta không thể cưỡng ép chiếm lĩnh thần hồn của ngươi, ngược lại, ta sẽ mở rộng Ma Tâm cho ngươi, để ngươi để lại ấn ký, như vậy ngươi sẽ không sợ ta phản bội nữa.”
Nó nói rất chi tiết, Bạch Mộng Kim nghiêm túc suy nghĩ một lát, thấy cũng khá có đạo lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên nàng vẫn còn nghi ngại:
“Làm như vậy, ngươi chẳng khác nào nhận ta làm chủ rồi, ngươi cứ thế mà yên tâm về ta sao?”
Dịch đại lão gia đạo:
“Không không không, nếu như vậy, tuy ngươi chiếm quyền chủ động, nhưng muốn xóa bỏ sự tồn tại của ta, cũng sẽ làm tổn thương đến thần hồn, như vậy chúng ta coi như kiềm chế lẫn nhau...
Bạch nhị tiểu thư hiện giờ sống tốt như vậy, hà tất phải chịu thiệt thòi này?”
Bạch Mộng Kim không khỏi mỉm cười:
“Ngươi tính toán cũng thật tinh.”
Dịch đại lão gia hắc hắc cười đạo:
“Làm người những năm này, chuyện khác không dám nói, tính toán sổ sách ta cũng học được đôi chút.
Thế nào, Bạch nhị tiểu thư, chủ ý này không tồi chứ?
Thu ta vào, ngươi có thể giả vờ thắng trận đấu pháp, đổ hết c-ái ch-ết của những phàm nhân kia lên đầu ta, tiếp tục làm vị hôn thê của Thiếu tông chủ của ngươi.”
“Còn về phần ta,” ông ta dừng lại một chút, có chút chí khí bừng bừng, “Sau này không cần trốn tránh ở nơi hẻo lánh như thế này nữa, không cần cẩn thận từng li từng tí dùng mọi danh mục để che đậy bản thân.
Có thể cùng ngươi tới Vô Cực Tông, hưởng dụng những tài nguyên được đưa tới tận tay...”
Vừa nói, nước bọt lại sắp chảy ra, có thể thấy ông ta thực sự rất hướng thụ cuộc sống ở Vô Cực Tông.
Bạch Mộng Kim suy nghĩ hồi lâu, đáp lại:
“Ta dường như không có lý do gì để từ chối.”
Dịch đại lão gia lập tức cười tươi:
“Đây là điều đương nhiên, là chuyện tốt cho cả hai bên chúng ta.
Con người gọi là gì nhỉ?
Ồ, đôi bên cùng thắng!”
Ông ta bỗng nhiên nhìn ra phía ngoài, nói:
“Ngươi có phải còn một người bạn đồng hành nữa không, hắn dường như đang chạy về phía bên này.
Nếu chấp nhận đề nghị của ta, tốt nhất là mau ch.óng thực hiện, nếu không bị hắn phát hiện ra manh mối, sẽ rất phiền phức đấy.”
Ông ta đang nói tới Bách Lý Tự, hắn quay lại quán trọ, nhận thấy có điều bất thường, liền chạy về phía này.
Chỉ là Dịch đại lão gia đã lập ra kết giới, tốn khá nhiều công sức.
“Được rồi!”
Thời gian cấp bách, Bạch Mộng Kim không tiện trì hoãn thêm, nói, “Ngươi mau thả Ma Tâm ra đi.”
Dịch đại lão gia cảnh giác đạo:
“Ngươi cũng hãy thả lỏng thần hồn đi!”
Bạch Mộng Kim gật đầu, hai người vừa đề phòng vừa cẩn thận, một người thả ra Ma Tâm, một người xuất ra thần hồn.
Ma Tâm của Dịch đại lão gia rời khỏi thân xác, một tiếng “bùm” rơi xuống đất.
Ma Tâm này hắc khí lượn lờ, ổn định hơn nhiều so với Bạch Trọng An năm đó.
Nó từ từ tiến lại gần, sau đó chìm vào c-ơ th-ể Bạch Mộng Kim.
Nó thuận lợi đi qua lớp vỏ, tiến vào lĩnh vực của thần hồn, tiếp xúc một cách thành thật nhất với Bạch Mộng Kim.
Ma khí của hai người vốn cùng nguồn gốc, dung hợp với nhau cực tốt.
Rất nhanh, cả hai không còn bài xích nhau, bước tiếp theo chỉ cần Bạch Mộng Kim để lại ấn ký trên Ma Tâm này, thì coi như thu nó làm nô bộc rồi.
Hai bên từng chút một tiến lại gần.
Ngay tại khoảnh khắc tiếp xúc, bỗng nhiên khí tức trên Ma Tâm tăng vọt, lộ ra bộ mặt thật hung ác, hung hăng c.ắ.n lấy thần hồn.
Tiếng cười ngạo mạn của ma đầu truyền vào não nàng:
“Ha ha ha ha, những ngày tháng của Bạch nhị tiểu thư quả thực sung sướng, hay là sau này hãy để ta sống thay đi!”
Chương 165 Ai là kẻ bày cục
Nghĩ đến cuộc sống mà Bạch Mộng Kim vừa miêu tả, ma đầu không kìm được mà chảy nước miếng.
Thân ở danh môn đại phái, mọi người kính ngưỡng trọng thị, còn có Ma Tâm đưa tới tận tay để hút, đây là ngày tháng của Ma Quân phương nào?
Cho nó về Ma giới làm Ma Vương nó cũng không làm!