“Mà sở dĩ Bạch Mộng Kim thản nhiên thừa nhận, là bởi vì, từ chuyện Chu Lệnh Trúc ám s-át mình, đã nhìn ra sự không tin tưởng của Sầm Mộ Lương.”
Kiếp trước làm thầy trò mấy chục năm, nàng vẫn hiểu rõ tính cách của Sầm Mộ Lương.
Nàng càng không thừa nhận, Sầm Mộ Lương càng nghi ngờ.
Chi bằng làm ngược lại, thừa nhận dã tâm của mình.
Dù sao nàng đã Hóa Thần, đủ sức đứng trên đỉnh cao của tu tiên giới, có dã tâm thì đã sao?
Thực lực của nàng xứng đáng với điều đó!
Như vậy, Sầm Mộ Lương ngược lại phải lôi kéo nàng, sợ nàng thực sự đầu quân sang phía Ma tông.
Còn về diễn biến sau đó, Bạch Mộng Kim không quan tâm.
Lúc bọn họ đang cãi nhau, nàng đã âm thầm thả Hồ nhị nương ra ngoài.
Cảnh vật xung quanh vỡ vụn từng mảnh, Bạch Mộng Kim và Lăng Bộ Phi một trước một sau cùng tấn công tới.
T.ử Thử bị bao vây hai mặt phản ứng cũng cực nhanh, chỉ nghe “ầm ầm" một tiếng, dòng Minh Hà dưới chân dâng lên những đợt sóng đen kịt, thế mà hóa thành thực thể, cuộn về phía bọn họ.
Lăng Bộ Phi hai mươi năm nay trấn thủ ở Minh Hà, ngửi thấy mùi vị quen thuộc, lập tức bày ra kiếm trận, ép xuống.
Hắn đã rất cẩn thận, không tiếp xúc trực tiếp, tuy nhiên kiếm khí vừa chạm vào nước sông, liền bị ô nhiễm ăn mòn.
May mắn là Lăng Bộ Phi không sợ những thứ này, hư ảnh của Trấn Ma Đỉnh rung lên, hơi thở thánh khiết đè xuống, nhanh ch.óng hóa giải.
Bạch Mộng Kim nhếch môi.
Quỳnh Ngọc Công của nàng dung hợp phương pháp điều khiển âm khí của Cố gia, nguyên lý của nó vô cùng giống với nước Minh Hà, đều là ý chí t.ử vong, chỉ là không biết hóa ngọc của nàng và minh hà chi ảnh của T.ử Thử rốt cuộc bên nào cao minh hơn.
Thế là hóa ngọc lao thẳng vào, nước Minh Hà đen kịt, hóa ngọc xám trắng, khi cả hai tiếp xúc, rốt cuộc là hóa ngọc chuyển hóa nước Minh Hà, hay là nước Minh Hà ô nhiễm hóa ngọc?
Lúc đầu, nơi cả hai chạm nhau xuất hiện một vùng màu xám, vừa có hóa ngọc bị nhuộm màu, vừa có nước Minh Hà bị hóa thành vụn ngọc.
Theo sự gia trì liên tục của Bạch Mộng Kim, nước Minh Hà dần dần rút lui, từng bước bị màu xám trắng chiếm lĩnh.
Trước khi Hóa Thần, nàng đã hấp thu bao nhiêu ma khí, sau khi Hóa Thần, lại lấy toàn bộ hộ sơn đại trận làm dưỡng phận, công lực vốn dĩ không tầm thường.
Huống hồ T.ử Thử trong cuộc đấu pháp trước đó đã tiêu hao không ít chân nguyên, cho dù đã phát động bí kỹ dưới đáy hòm, cuối cùng cũng không bằng lúc cường thịnh nhất.
Khi hóa ngọc càng lúc càng cường thịnh, Dương Hướng Thiên bỗng nhiên hét lên một tiếng:
“Cẩn thận!"
Ông phi lướt tới, đưa tay tung ra cuộn tranh, từng sợi kim tuyến phù văn dệt thành hình sông núi giữa không trung.
Cùng lúc đó, từ trong nước Minh Hà đột nhiên chui ra những bộ xương trắng, mãnh liệt chộp tới.
“Bùm" một tiếng, xương trắng nổ tung, âm khí bùng nổ dữ dội.
Dương Hướng Thiên rên rỉ một tiếng, phù văn thế mà bị chấn vỡ.
Hóa ngọc của Bạch Mộng Kim trải ra cực rộng, thứ bị kích nổ trái lại còn mãnh liệt hơn.
Ngay khi bọn họ lùi lại, Sầm Mộ Lương quan sát thấy điểm bất thường, quát:
“Để tâm, hắn định trốn!"
Pháp lực của Hồ nhị nương từ lúc ở hộ sơn đại trận đã dùng gần hết, vừa rồi chẳng qua chỉ dùng hồng tuyến ngáng chân T.ử Thử một chút, giờ không còn dư lực để ngăn cản nữa.
Thanh Xuyên và Từ chưởng môn đang định ra tay tương trợ, cũng bị âm khí từ bộ xương trắng nổ tung ngăn trở một lát.
Sầm Mộ Lương không cần phải nói, ông ta trọng thương trong người, nếu còn đi ngăn cản thì chính là tự mình đ-âm đầu vào chỗ ch-ết.
Trong số những người còn lại...
Ninh Diễn Chi nhìn Cơ Hành Ca một cái, hạ quyết tâm.
Thế là trên người bùng lên một đạo kiếm quang, hóa quang mà đi.
Thực ra trên người hắn cũng có thương tích, ở tông miếu để c.h.é.m đứt long mạch, hắn đã sử dụng huyết tế chi pháp.
Nhưng đã uống thu-ốc trị thương khẩn cấp, lại nghỉ ngơi vài ngày, hiện tại vẫn có thể cố gắng chống đỡ một chút.
Sự nguy hiểm của T.ử Thử bọn họ đã tận mắt chứng kiến, nếu để hắn đào thoát, đối với Tiên Minh mà nói là hậu họa khôn lường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cách Hóa Thần đã không còn xa, không phải là hoàn toàn không có cơ hội thắng, nhất định phải thử một lần!
“Diễn Chi!"
Sầm Mộ Lương vừa lo lắng lại vừa ôm hy vọng.
Dưới sự gia trì của kiếm khí, tốc độ của Ninh Diễn Chi được nâng lên nhanh nhất.
Tuy nhiên T.ử Thử cũng là kiếm tu, dù cho có bị trọng thương trầm trọng thì cũng là Hóa Thần kỳ...
Ngay lúc này, một đạo kiếm quang còn nhanh hơn lướt qua, sượt qua bên cạnh Ninh Diễn Chi, đ-âm mạnh về phía T.ử Thử.
Kiếm quang trong trẻo như nước mang theo uy phong lẫm liệt, với khí thế chẻ tre đ-âm vào T.ử Thử.
“Keng!"
Kiếm khí hai bên va chạm, phát ra tiếng rít ch.ói tai.
“Xoẹt ——" Kiếm quang từ trên xuống dưới, hung bạo c.h.é.m xuống.
Đầu tiên là c.h.é.m rách áo choàng của T.ử Thử, lộ ra thân hình của hắn, sau đó c.h.é.m rơi mặt nạ của hắn, hiển lộ ra ma khu đang được che đậy.
Một khuôn mặt anh tuấn nồng đậm quá mức hiện ra trước mặt mọi người, tuy sắc mặt mang vẻ trắng bệch không giống người thường, nhưng ngũ quan rõ nét đến mức chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra ngay.
Băng cung của Từ chưởng môn vừa định phóng ra, đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt như vậy, tay run lên.
“Lăng Vân Chu!"
Bà thốt lên kinh ngạc.
Cái tên này khiến tất cả mọi người đều sững sờ, âm khí từ xương trắng nổ tung lắng xuống, mọi người đều nhìn qua đó.
Khuôn mặt cực kỳ giống Lăng Bộ Phi này, chính xác là Lăng Vân Chu trong trí nhớ của bọn họ!
“Lăng sư huynh!"
Dương Hướng Thiên kinh ngạc sững sờ.
“Lăng..."
Sầm Mộ Lương không thể tin nổi.
Lăng Bộ Phi đang ở ngay sát bên lại càng ngẩn ngơ tại chỗ.
Lăng, Vân, Chu?
Ba chữ chậm rãi lướt qua não hắn, rõ ràng rất đơn giản, nhưng dường như lại cách hắn một lớp sương mù, không hiểu nổi ý nghĩa mà nó đại diện.
Lăng Vân Chu, người cha đã ch-ết ở Minh Hà của hắn.
Người cha trong những tin đồn vỉa hè của tu tiên giới là kẻ phản bội đầu địch.
Sao ông ấy lại ở đây?
Sao ông ấy lại là một quỷ tu?
Sao ông ấy lại trở thành Vô Diện Nhân?
Sắc mặt Lăng Bộ Phi dần dần đỏ lên, trong mắt từng chút từng chút rỉ ra nộ ý.
Người cha mà hắn chưa từng gặp mặt, thế mà lại tương phùng với hắn trong hoàn cảnh như thế này!
Kiếm khí trên người nhảy động không ngừng, trong không khí bùng nổ từng lớp từng lớp sát ý.
Ngay lúc kiếm khí đuổi theo, trên mặt Lăng Vân Chu lướt qua nụ cười quỷ dị, cả người giống như lột bỏ một lớp da người đột nhiên xẹp xuống, một điểm sáng nhỏ bé đột nhiên đi xa.
Điểm sáng này tốc độ cực nhanh, đã vượt qua độn tốc thông thường, ngay cả Bạch Mộng Kim lập tức lướt ra khi hắn thi thuật, vẫn không thể thu hẹp khoảng cách.
Một khắc đồng hồ, hoàn toàn mất dấu mục tiêu.
Bạch Mộng Kim dừng độn quang, Dương Hướng Thiên đến muộn một chút, thở dài một tiếng, nói với nàng:
“Về trước đã!"
Đã mất dấu rồi, dù có không cam tâm cũng không còn cách nào khác.