“Bạch Mộng Kim gật gật đầu, cùng với Từ chưởng môn vừa đuổi tới lập tức quay trở lại.”
Lăng Bộ Phi vẫn đứng tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t lớp da người kia, ngẩn ngơ không biết đang nghĩ gì.
Cơ Hành Ca lo lắng nhìn hắn, nhìn thấy Bạch Mộng Kim, giống như nhìn thấy cứu tinh:
“Bạch sư muội!"
Chuyện này thực sự nằm ngoài dự kiến, trong lòng Bạch Mộng Kim có ngàn vạn tâm tư, không biết phải nói thế nào, huống chi là Lăng Bộ Phi?
Những người khác cũng đang trong trạng thái chấn kinh, nhất thời cũng không tiện bày tỏ thái độ.
Cuối cùng, vẫn là Sầm Mộ Lương lên tiếng:
“Về trước rồi hãy nói!
Tuy chúng ta không thể c.h.é.m ch-ết T.ử Thử, nhưng hắn bị thương nặng, trong thời gian ngắn không thể gây ra sóng gió gì.
Hy vọng những người khác có thể có thu hoạch, g-iết được tên nào hay tên đó."
Chương 465 Đừng Có Gấp
Trở lại hoàng cung, Dương Hướng Thiên vừa định nói chuyện, Sầm Mộ Lương bỗng nhiên nghiêng người.
Ninh Diễn Chi vội vàng đỡ lấy ông ta, đại kinh thất sắc:
“Sư phụ!"
Sầm Mộ Lương mặt không còn giọt m-áu, gượng một hơi, lấy ra chưởng môn lệnh:
“Vi sư trọng thương, khó lòng tiếp tục, sau đây nếu có việc hệ trọng, do con tạm thời chủ trì."
Ninh Diễn Chi liên tục gật đầu:
“Sư phụ ngài yên tâm, những việc còn lại con sẽ lo liệu.
Ngài cố gắng gượng thêm một chút, con đi gọi y tu đến ngay đây..."
Sầm Mộ Lương bấy giờ mới buông lỏng bản thân mà ngất đi.
Ninh Diễn Chi không kịp chào hỏi, vội vàng đưa ông ta chạy thẳng vào trong tìm y tu.
Dương Hướng Thiên thở dài một tiếng, chỉ có thể quay đầu lại:
“Ti Thừa Thanh Xuyên, Từ chưởng môn, nhìn Sầm chưởng môn thế này, e là tạm thời không quản lý được việc gì nữa, chuyện vừa thấy lúc nãy..."
Thanh Xuyên hiểu ý, tiếp lời:
“Tên T.ử Thử kia tuy dùng lớp vỏ của Lăng đạo hữu, nhưng rốt cuộc có nội tình gì, hiện tại vẫn chưa biết được.
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, dễ bị kẻ có tâm lợi dụng, tốt nhất là cứ điều tra rõ ràng trước rồi hãy nói."
Thấy ông là người hiểu lý lẽ, Dương Hướng Thiên thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn sang Từ chưởng môn.
Xảy ra chuyện của Tần tiên quân, Từ chưởng môn căm thù tận xương tủy kẻ phản bội, thực ra trong lòng không mấy vui vẻ.
Cũng may bà không phải hạng người không biết lý lẽ, miễn cưỡng gật đầu:
“Chuyện của Lăng Vân Chu, ta sẽ không nói ra ngoài."
Dương Hướng Thiên buông lỏng tảng đ-á trong lòng, hướng hai người nói lời cảm ơn, rồi dẫn ba kẻ hậu bối rời đi.
Trận chiến thu phục Huyền Băng Cung đã đi đến hồi kết, Hoa Vô Thanh và Khô Mộc tôn giả đều đã trở lại.
Nhìn thấy bọn họ đi vào, tim Hoa Vô Thanh thắt lại:
“Bộ Phi bị thương sao?"
Dương Hướng Thiên đi ở phía trước, Lăng Bộ Phi theo sau, Bạch Mộng Kim và Cơ Hành Ca một trái một phải đi cùng hắn, không khí nặng nề.
Nghe lời hỏi han, Dương Hướng Thiên lắc đầu:
“Hoa sư bá đừng lo, chúng ta đều không sao."
Hoa Vô Thanh thở phào nhẹ nhõm, lại thắc mắc:
“Vậy sao từng đứa mặt mày lại ủ rũ thế kia?
Dù không bắt được Vô Diện Nhân thì cũng không cần như vậy mà!"
Lăng Bộ Phi ngẩng đầu lên, tủi thân gọi:
“Sư bá tổ..."
Dáng vẻ này của hắn giống như ở bên ngoài chịu thiệt thòi, cuối cùng cũng gặp được người thân, lập tức khiến lòng Hoa Vô Thanh mềm nhũn:
“Làm sao vậy?
Ai mà còn dám bắt nạt con chứ?"
Mấy người dùng ánh mắt trao đổi một hồi, Dương Hướng Thiên thở dài một tiếng, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hoa sư bá, Khô Mộc sư thúc, chúng ta vừa rồi đã gặp Lăng sư huynh."
“Lăng..."
Biểu cảm trên mặt Hoa Vô Thanh nhanh ch.óng đóng băng, “Ngươi nói ai?
Lăng Vân Chu?"
Người có thể được Dương Hướng Thiên gọi một tiếng Lăng sư huynh, trên đời chỉ có hai người, một trong số đó là Lăng Vân Cao, người còn lại là Lăng Vân Chu.
Lăng Vân Cao nhập ma phản môn, Dương Hướng Thiên tuyệt đối sẽ không gọi hắn là sư huynh nữa, vậy thì chỉ có Lăng Vân Chu thôi.
Dương Hướng Thiên gật đầu, đem chuyện vừa rồi nói qua một lượt.
Hoa Vô Thanh và Khô Mộc tôn giả cùng lúc sững sờ.
“Sao có thể như vậy?
Vân Chu... chưa ch-ết sao?"
“Không, ông ấy đã ch-ết rồi."
Bạch Mộng Kim mở lời, “Đó là một ma khu được luyện thành từ thi thân."
“..."
Hoa Vô Thanh nửa ngày không thốt nên lời.
Khô Mộc tôn giả suy đi tính lại, chậm rãi nói:
“Vậy cũng có khả năng đó không phải Vân Chu, có lẽ thi thân của nó chìm ở Minh Hà, bị kẻ khác lợi dụng rồi."
Bạch Mộng Kim tán thành:
“Quả thực có khả năng này."
Trong mắt Lăng Bộ Phi cuối cùng cũng có ánh sáng:
“Thật sao?"
Bạch Mộng Kim gật đầu:
“Chàng hãy nghĩ kỹ lại hành tung của T.ử Thử, nếu hắn thực sự là cha chàng, tại sao phải giả ch-ết ở Minh Hà, lại tung tin đồn mình đầu địch?
Làm như vậy thì có lợi ích gì không?
Đừng quên, cha chàng là ái đồ của tông chủ Vô Cực Tông, cũng là phu quân tương lai của tông chủ đời tiếp theo, bản thân lại là trưởng lão Hóa Thần, thân phận như vậy có thể làm được quá nhiều việc, ông ấy có lý do gì để từ bỏ?"
Lăng Bộ Phi đem những lời này suy nghĩ kỹ lưỡng từ đầu đến cuối một lượt, cuối cùng cảm thấy mình như sống lại, lòng bàn tay đã có hơi ấm.
“Giả sử ta là T.ử Thử, có thân phận là cha ta ở ngoài sáng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Giống như Tần tiên quân, nhắm chuẩn thời cơ bộc phát, trực tiếp đoạt lấy Huyền Băng Cung, lợi ích thu được còn nhiều hơn!"
Bạch Mộng Kim nở nụ cười:
“Đúng thế.
Cho nên chàng không cần phải mặc định, T.ử Thử nhất định là cha chàng."
Nàng nói có lý có cứ, tâm trạng của những người khác cũng dịu đi nhiều.
Bấy nhiêu năm nay, bọn họ luôn tin rằng Lăng Vân Chu vì Cửu Châu mới chiến t.ử ở Minh Hà, nếu hiện giờ phát hiện tin đồn bên ngoài là thật, thì đả kích đó quá lớn.
“Phải rồi, các người đã bịt miệng những người khác chưa?"
Vừa hồi phục tinh thần, Hoa Vô Thanh lập tức nghĩ đến chuyện này.
“Hoa sư bá yên tâm, con đã dặn dò rồi."
Dương Hướng Thiên đáp.
Hoa Vô Thanh gật gật đầu, yên tâm không ít.
“Tin tức này tuy giấu được, nhưng chân tướng chúng ta phải tra, nếu không chuyện này chung quy vẫn là một ẩn họa."
“Đúng vậy."
Khô Mộc tôn giả tán thành, “Nếu Vân Chu là trong sạch, chúng ta không thể để nó phải gánh vác cái tiếng xấu không gột rửa được."
Mọi người đều đồng ý.
Tuy nhiên chuyện này không thể vội vàng, T.ử Thử đã trốn thoát, lại không có nhân chứng khác, phải từ từ điều tra.
Thế là Dương Hướng Thiên hỏi han một chút tình hình của hộ sơn đại trận, rồi đi ra ngoài giải quyết hậu quả.
Cơ Hành Ca uống thu-ốc trừ ma, đi xem Ứng Thiều Quang đã tỉnh chưa.
Còn về Lăng Bộ Phi và Bạch Mộng Kim, Hoa Vô Thanh dịu dàng nói:
“Các con trước đó đã uống đan d.ư.ợ.c, tu vi được kích phát tạm thời, hiện tại chắc chắn là suy yếu, đi nghỉ ngơi trước đi!"
Bạch Mộng Kim gật gật đầu, nàng vừa mới Hóa Thần, lại trải qua một trận đại chiến như vậy, d.ư.ợ.c lực vừa hết tác dụng, pháp lực trong c-ơ th-ể liền nhanh ch.óng tiêu tán, thực sự là có chút chống đỡ không nổi nữa rồi.