Người nhà của bệnh nhân giường bên cạnh phong trần mệt mỏi trở về. Trên tay cô ấy siết c.h.ặ.t một chiếc túi gấm nhỏ màu đỏ.
"Trong túi gấm là gì vậy chị?"
"Bùa bình an, chị đặc biệt lên chùa cầu đấy, người ta bảo linh lắm. Cầu cho bảo bối của chị được bình bình an an."
Cô bé trên giường bệnh đội chiếc mũ len, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan trắng bệch như tuyết, gầy gò hốc hác. Nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh niềm hạnh phúc.
Đối diện với t.ử thần và bệnh nan y, luôn có những tấm chân tình nồng nhiệt. Đó là mảnh đất màu mỡ nhất của sự sống.
Tôi còn đang xúc động thì điện thoại của Tống Quan Tinh gọi đến. Tôi đi ra ngoài phòng bệnh, bắt máy.
"Giai Giai, anh say rồi, khó chịu quá."
"Tiểu Ngô không đi cùng anh sao?"
"Anh không cần anh ta! Anh muốn Giai Giai đến đón cơ!"
Phía bên anh ta rất ồn ào, nói chuyện phải gào lên. Thật hiếm khi trong môi trường như vậy mà tôi vẫn nghe ra được Tống Quan Tinh đang làm nũng, ăn vạ.
Rượu vào lời ra, xem nết rượu biết nết người.
Quả nhiên Tống Quan Tinh vẫn là một đứa trẻ chưa lớn.
Dù sao hiện tại tôi vẫn là bạn gái của anh ấy, không thể để mặc anh ấy say khướt ở quán bar mà không quản.
"Em đi đón anh, anh gửi vị trí cho em đi."
Không bao lâu sau, Tống Quan Tinh đã gửi vị trí qua WeChat. Cách bệnh viện ung bướu chưa đầy một cây số.
Tôi trả lời: "Biết rồi, em qua ngay đây. Đừng chạy lung tung, ngoan ngoãn ở quán bar đợi em."
Cúp điện thoại tôi mới nhận ra, cánh hoa rụng trên băng ghế dài đã bị tôi vô thức vê trong đầu ngón tay, giờ đã nát bấy, héo úa.
*
Tôi quay người định trở vào phòng bệnh, lại suýt chút nữa đ.â.m vào người Lục Viễn Châu. Vừa định chất vấn tại sao anh lại nghe lén người khác gọi điện thoại, Lục Viễn Châu đã giơ hai tay lên, lộ ra vẻ mặt vô tội.
"Tôi không nghe lén, chuyện mất lịch sự tôi không làm. Tôi chỉ tình cờ phải về công ty, phòng bệnh tình cờ chỉ có một cửa, và em cũng tình cờ đang đứng đây gọi điện thoại."
Anh còn rất lịch thiệp hỏi tôi: "Đi không? Tôi chở em một đoạn."
"Như vậy không tiện đâu, anh Lục." Tôi lùi lại nửa bước: "Hôm nay anh đến thăm mẹ tôi, tôi đã rất cảm ơn rồi. Với tư cách là em dâu, tôi không thể làm phiền anh thêm nữa."
Lục Viễn Châu gật đầu, giống như một ông chủ đồng ý với báo cáo công việc của nhân viên. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hơi thở đó mới trút ra được một nửa, tôi đã nghe thấy Lục Viễn Châu nói với mẹ tôi:
"Dì ơi, Giai Giai có chút việc cần xử lý, cháu đưa cô ấy đi. Hôm khác cháu lại đến thăm dì ạ."
Tôi vừa định phản bác thì thấy trên mặt mẹ lộ ra vẻ an tâm đã lâu không thấy. Trước đây mỗi lần tôi rời phòng bệnh, trong mắt bà đều tràn ngập sự lo lắng. Đối diện với ánh mắt ấy, tôi không thể nói ra sự thật.
"Vâng, anh ấy đưa con đi, mẹ không phải lo đâu, mẹ ngủ một giấc đi nhé."
Lục Viễn Châu sóng vai cùng tôi bước ra khỏi bệnh viện, không khí trong lành lập tức tràn ngập khoang mũi. Tôi giống như một con cá mắc cạn sắp c.h.ế.t được thả về với dòng nước.
"Lên xe đi, tôi chở em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thôi, nơi tôi đến gần lắm, đi bộ cũng được."
"Không phải đặc biệt đưa em đi, chỉ là thuận đường thôi."
"Anh còn chẳng biết tôi đi đâu, sao biết là thuận đường?"
Lục Viễn Châu khẽ nắm lấy tay áo tôi: "Đưa em đi thì dù là chân trời góc bể cũng đều thuận đường."
Tôi hất tay anh ra, cố kìm nén tiếng nấc trong cổ họng:
"Lục Viễn Châu, anh đừng như vậy..."
Hành động nắm tay áo đó quá giống ngày xưa. Tôi sẽ không thể từ chối mất.
Lục Viễn Châu lại cười rộ lên, má phải lộ ra lúm đồng tiền quen thuộc.
"Tốt quá, cuối cùng em cũng không gọi tôi là sếp Lục nữa rồi."
*
Cuối cùng tôi vẫn lên xe của Lục Viễn Châu.
Bởi vì anh giở trò ăn vạ.
Nếu tôi không lên xe, anh sẽ đỗ xe chắn ngang đường, khiến các xe phía sau không thể đi được. Anh cậy xe mình quá đắt, không ai dám đ.â.m, nên cứ thế làm càn trước mặt tôi.
Thật chẳng giống một vị tổng tài chút nào. Cứ như một thằng nhóc mới tốt nghiệp vậy.
Tôi hậm hực ngồi ở ghế phụ, quay mặt đi không nhìn nụ cười đắc ý của anh.
"Cái cậu Tống Quan Tinh này cũng thật là, gọi một cú điện thoại bảo tài xế đến đón là được rồi. Nếu là tôi, tôi chẳng nỡ hành hạ bạn gái mình như thế đâu."
Tôi hồi tưởng lại một chút, Lục Viễn Châu thực sự không hề nói dối.
*
Khi chúng tôi yêu nhau, anh thậm chí không để tôi giặt lấy một đôi tất, toàn bộ đồ lót đều là anh giặt cho tôi.
Thấy tôi không trả lời, anh bật một bản nhạc nhẹ du dương.
"Dù quãng đường rất gần, nhưng tính cả thời gian chờ đèn đỏ, cũng đủ để em nhắm mắt nghỉ ngơi một lát."
"Cảm ơn." Tôi nhắm mắt lại: "Anh không cần phải..."
"Anh tự nguyện." Lục Viễn Châu ngắt lời tôi.
"Tất cả đều là anh tự nguyện, đừng từ chối anh nữa."
Giọng nói trầm thấp của anh tựa như một cơn bão đi qua, thổi rụng hết những cánh hoa xuân.
Lòng tôi rối bời, chỉ có thể nhắm mắt để che giấu sự hoảng loạn.
Lục Viễn Châu, cầu xin anh đừng như vậy nữa.
Tình yêu mãnh liệt trong tôi đã sắp nhấn chìm tôi rồi.
Tôi phải làm sao đây...