Sau hai bài hát, chúng tôi đã đến quán bar mà Tống Quan Tinh định vị.
Lục Viễn Châu nhất quyết đỗ xe để vào cùng tôi.
"Anh là anh họ nó, có nghĩa vụ dạy dỗ cái tên giám đốc không lo đi làm mà lại tới đây uống rượu giải sầu này."
Vậy mà chính anh cũng bỏ làm để đến bệnh viện làm hộ lý đấy thôi.
Tất nhiên, tôi không nói ra miệng.
Tiếng nhạc trong quán bar quá ồn ào, chấn động đến mức tôi cảm thấy tim mình sắp văng ra ngoài.
Lục Viễn Châu tìm thấy Tống Quan Tinh đang nằm bệt trên ghế sofa trước, anh túm lấy chiếc cà vạt lỏng lẻo của anh ấy định nhấc bổng lên.
Tống Quan Tinh hé mắt, nở một nụ cười bất cần đời xen lẫn khiêu khích.
Anh ấy nắm lấy tay Lục Viễn Châu, lực mạnh đến mức gân xanh nổi lên.
Anh ấy lộ ra nụ cười vô hại thường thấy, nhưng lại mang theo chút khó chịu kiểu cười không tới mắt.
"Em gọi Giai Giai, sao anh họ lại tới đây?"
Tống Quan Tinh quay đầu lại, đôi mắt ướt át chớp chớp nhìn tôi, đôi môi mỏng trễ xuống.
"Giai Giai, anh muốn em kéo anh dậy cơ."
"Giai Giai thơm, anh họ thối."
Lục Viễn Châu nghe xong câu này, đột ngột buông tay, Tống Quan Tinh không kịp phòng bị, ngã thẳng xuống ghế sofa.
"Anh chấp nhặt với một kẻ say làm gì?"
Tôi vừa trách khéo Lục Viễn Châu, vừa đưa tay về phía Tống Quan Tinh.
"Đứng dậy đi, em đến đón anh đây."
Tống Quan Tinh cười rạng rỡ như một chú ch.ó Golden đang vẫy đuôi, lộ ra đôi lúm đồng tiền sâu hoắm.
"Vẫn là Giai Giai tốt nhất, chúng ta đừng thèm để ý đến anh họ."
"Bảo anh ta đi xa một chút, được không?"
Vai tôi trĩu xuống, môi Tống Quan Tinh lướt qua vành tai tôi.
Anh ấy dùng tông giọng tủi thân đến mức sắp vắt ra nước, gần như khẩn cầu bên tai tôi:
"Giai Giai, đừng gặp anh ta nữa, được không?"
"Đừng gặp anh ta nữa..."
*
Một người đàn ông trưởng thành cao một mét tám dồn hết trọng lượng lên người tôi, khiến tôi đứng vững còn khó, nói gì đến việc đưa anh ấy đi lấy xe.
Lục Viễn Châu cũng không chấp nhặt với kẻ say, chủ động choàng tay Tống Quan Tinh qua cổ mình.
"Thằng nhóc này, còn bảo anh đi xa một chút?"
"Em định làm Giai Giai mệt c.h.ế.t à?"
Tống Quan Tinh như bị nhấn nút công tắc, đột nhiên bật dậy, hung dữ nói:
"Chỉ có em mới được gọi là Giai Giai, anh phải gọi cô ấy là em dâu!"
Lục Viễn Châu thản nhiên đáp lại một câu:
"Lúc anh gọi cô ấy là Giai Giai, em còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu."
Như một tiếng sét nổ vang bên tai tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi gần như quên sạch mọi kiến thức tâm lý học, chỉ muốn dùng ánh mắt đơn thuần nhất của một người tình để xem xét biểu cảm của anh.
Trong mắt Lục Viễn Châu tràn đầy sự chấn kinh và nghi hoặc.
Vành mắt anh hơi đỏ, dường như có điều gì đó muốn xác nhận với tôi, nhưng vừa định mở miệng thì bị Tống Quan Tinh ngắt lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Quan Tinh túm lấy cổ áo sơ mi của Lục Viễn Châu, hai khuôn mặt áp sát vào nhau, hai chiếc mũi cao thẳng gần như chạm vào nhau.
"Anh nhớ ra rồi?"
Lục Viễn Châu hỏi theo bản năng: "Nhớ ra cái gì?"
Thấy Lục Viễn Châu vẫn còn vẻ mơ hồ, Tống Quan Tinh cười như trút được gánh nặng.
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, trong nụ cười của Tống Quan Tinh mang theo một tia đắc ý khó hiểu.
Anh ấy vừa lắc đầu vừa cười: "Không có gì, không có gì."
Lần này đến lượt Lục Viễn Châu cuống cuồng.
Anh hiểu ra rằng, câu trả lời mà mình luôn tìm kiếm bấy lâu nay, Tống Quan Tinh biết rõ.
Anh ấn Tống Quan Tinh lên tường, dùng khuỷu tay chặn lấy cổ họng anh ấy
"Cậu biết những gì, nôn ra hết cho tôi."
"Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi."
Ánh mắt anh tàn nhẫn, như một con đại bàng đang săn mồi.
Tống Quan Tinh vẫn cười, đuôi mắt đỏ hoe vì men rượu lúc này lại giống như một tấm huân chương công trạng.
"Em chẳng biết gì cả, em chỉ là một kẻ say thôi."
"Muốn biết đáp án à..."
"Tự đi mà tra."
Dứt lời, Lục Viễn Châu đã mất lý trí vung nắm đ.ấ.m lên.
Tôi lao lên giữ c.h.ặ.t cánh tay anh.
"Lục Viễn Châu, bình tĩnh lại đi!"
"Anh ấy là kẻ say, anh so đo với anh ấy làm gì?"
"Cả hai người đều là người có m.á.u mặt, lại còn là anh em họ, đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán thì hay ho lắm sao?"
Mắt Lục Viễn Châu đỏ ngầu, đôi mắt lấp lánh ánh lệ nhìn tôi sâu sắc.
Anh nghẹn ngào lên tiếng: "Đáp án này, anh đã tìm suốt bốn năm rồi."
"Không ai hiểu được, không một ai..."
Anh cúi đầu, như bị hy vọng vừa chạm tới đã tan biến đ.á.n.h gục đến mức không thể đứng thẳng lưng.
Anh buông Tống Quan Tinh ra, cô độc quay người rời đi.
Chỉ để lại cho tôi một câu nói khàn đặc.
"Anh đi gọi nhân viên phục vụ giúp em, hai người đi đi."
*
Một chuỗi sự việc xảy ra khiến tôi không thể bình tĩnh lái xe, chỉ đành gọi tài xế lái hộ.
Trong xe của Tống Quan Tinh thoang thoảng mùi hoa, trên ghế sau còn rơi rụng vài cánh hoa.
Rất giống với cánh hoa tôi nhìn thấy ở bệnh viện.
Với tư cách là bạn gái, tôi có quyền hỏi về tung tích của bó hoa đó để bảo vệ cái gọi là vị thế bạn gái.
Nhưng chúng tôi không giống những cặp đôi bình thường.
Hơn nữa lòng tôi thực sự quá loạn, không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những chuyện không quan trọng này.
Tôi chỉ muốn biết, bốn năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Lục Viễn Châu.
Tại sao anh lại quên tôi?