Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu!

Chương 15



Tôi quyết định chờ Từ Gia Lạc đi khỏi sẽ gọi điện cho Tưởng Lộ.

Ngày tháng này đúng là không sống nổi nữa rồi!

Tôi gửi tin nhắn hẹn Tưởng Lộ: "Tôi là Tô Nhiễm, ngày mai hãy đến phòng 1908 khách sạn Thịnh Thế một chuyến, tôi đã hẹn Từ Gia Lạc, hai người hãy nói chuyện cho rõ ràng."

Phía bên kia trả lời rất nhanh: "Được, tôi cũng muốn nói chuyện."

Tôi nhìn dòng tin nhắn này, thở dài phiền muộn, nhìn lên bầu trời sao ngoài cửa sổ.

Tác hợp cho hai người bọn họ, chắc là nút thắt của Từ Gia Lạc sẽ được giải tỏa thôi nhỉ?

Chỉ là...

Trong đầu tôi hiện lên nụ cười dịu dàng của Từ Gia Lạc, không tự chủ được mà cúi đầu, thầm nghĩ: Từ Gia Lạc của sau này sẽ không còn thuộc về tôi nữa rồi.

Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi mà không hề báo trước.

Tôi sực tỉnh, vội vàng lau đi nước mắt.

Tôi tự hỏi lòng mình: Tác hợp cho Từ Gia Lạc và Tưởng Lộ, tôi thực sự sẽ vui sao?

Rõ ràng, câu trả lời là không. Nhưng để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, tôi buộc phải làm vậy.

Tôi và Từ Gia Lạc vốn đã chia tay từ lâu, bây giờ chỉ là giúp anh trở về bên cạnh tình yêu đích thực của mình mà thôi. Tôi tự an ủi bản thân như thế.

Để tạo điều kiện cho hai người bọn họ nối lại tình xưa, tôi đặc biệt đặt một phòng suite tình nhân. Sau khi đưa Từ Gia Lạc vào phòng, chiếc giường trải đầy hoa hồng rực rỡ hiện ra trước mắt chúng tôi.

Từ Gia Lạc kinh ngạc nhìn tôi, sau đó nở nụ cười tà mị: "Tô Nhiễm, trước đây anh coi thường em rồi, hóa ra em lại cởi mở thế này." Anh rút điện thoại ra lướt lướt, lầm bầm: "Hèn gì thằng nhóc Chu Nguyên lại gửi cho anh cái tin nhắn quái gở, bảo dạo này vận đào hoa của anh đang vượng..."

Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng lảng sang chuyện khác: "Không phải, anh nghĩ sai rồi! Ái chà, anh đừng xem điện thoại nữa, ngồi xuống uống trà đi."

"Uống trà?" Từ Gia Lạc nở nụ cười không có ý tốt, tay chống lên bức tường phía sau lưng tôi, mặt áp sát vào mặt tôi, thực hiện một cú ép tường.

"Không phải chúng ta nên đi tắm trước sao?"

"Không không không..." Tôi lắp bắp từ chối, chỉ cảm thấy mặt mình càng lúc càng nóng, giống như có một khối t.h.u.ố.c s.ú.n.g sắp phun ra từ cổ họng.

"Anh... anh đợi một chút, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý." Tôi nỗ lực kéo dài thời gian, "Gia Lạc, anh vẫn chưa ăn cơm đúng không?"

Tôi đỏ mặt dùng sức đẩy Từ Gia Lạc ra, chạy đến giữa phòng hít thở sâu vài cái mới khiến nhịp tim bình ổn lại đôi chút. Không ngờ Từ Gia Lạc lại từ phía sau lao tới, trực tiếp đè tôi ngã xuống chiếc giường lớn.

Lồng n.g.ự.c rắn chắc, mạnh mẽ của anh dán c.h.ặ.t vào tôi, khiến mặt tôi nóng ran, đỏ từ cổ đến tận mang tai.

"Anh không đói. Không tắm trước cũng được, anh biết em đang thẹn thùng, chuyện này cứ giao cho anh đi…"

"Đinh đoong!"

Vào thời khắc mấu chốt, tiếng chuông cửa vang lên.

Từ Gia Lạc dừng động tác, áp sát mặt tôi hỏi: "Em gọi dịch vụ phòng à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi quay mặt sang một bên, ch.óp mũi anh chạm vào gò má tôi.

"Là khách em hẹn." Tôi lí nhí đáp.

Từ Gia Lạc nhíu mày, cả người bộc phát khí thế muốn mà không có được, liếc nhìn về phía cửa phòng, nhưng vẫn đứng dậy đi mở cửa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi dậy chỉnh đốn trang phục.

Người xuất hiện ở cửa quả nhiên là Tưởng Lộ, cô ta đang mặc một chiếc váy rộng, dáng vẻ bụng dưới hơi nhô lên, nhìn Từ Gia Lạc bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Từ Gia Lạc! Cuối cùng em cũng tìm được anh rồi!"

Từ Gia Lạc quay người lại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi: "Tô Nhiễm?"

Tôi trợn tròn mắt: "Anh không quen cô ấy?"

Từ Gia Lạc lắc đầu.

Hệ thống, chuyện này là sao?

[Ký chủ dùng lý do Tưởng Lộ m.a.n.g t.h.a.i để chia tay với nam chính, vì vậy Tưởng Lộ cũng được tính vào những phân đoạn đau lòng của nam chính, nam chính đã quên mất sự tồn tại của Tưởng Lộ.]

Nghe đến đây, tôi thực sự muốn khóc rống lên!

Tại sao Từ Gia Lạc cái tên tra nam này, làm ra chuyện gì xong chỉ cần phủi m.ô.n.g là quên sạch! Còn biến thành nạn nhân nữa chứ? Đau lòng? Tôi không tin anh ta có thể đau lòng đến mức nào!

Sau khi oán hận xong, tôi vẫn phải đóng vai "tú bà" để tác hợp cho hai người bọn họ.

Tôi chào hỏi Tưởng Lộ: "Cô qua đây ngồi đi."

Tôi chỉ vào đầu mình, khẽ giải thích một câu: "Mấy ngày trước Từ Gia Lạc bị va đập vào đầu, trí nhớ hơi hỗn loạn. Nhưng cô đừng lo, tôi sẽ bắt anh ta phải chịu trách nhiệm với cô."

Tưởng Lộ có chút nghi hoặc, xen lẫn phẫn nộ, ngồi xuống đối diện tôi và Từ Gia Lạc.

Từ Gia Lạc ghé sát lại, thì thầm vào tai tôi: "Nhân viên phục vụ của khách sạn này vô lễ quá, em gọi dịch vụ gì vậy? Nếu không quan trọng thì bảo cô ta đi đi." Từ Gia Lạc vừa nói, tay vừa vòng ra sau lưng tôi, ôm lấy eo tôi: "Dù sao em muốn dịch vụ gì thì cứ nói với anh là được, để anh phục vụ em."

Tôi đỡ trán, gạt tay anh xuống, giới thiệu: "Đây không phải nhân viên phục vụ, là khách em mời đến."

Tôi nhìn theo ánh mắt của anh… Tưởng Lộ cũng đang kinh ngạc nhìn anh.

Tôi nhắc nhở nhỏ giọng: "Đây là bạn gái cũ thời đầu của anh."

"Tô Nhiễm, em đùa anh à? Anh mà lại tìm một người xấu xí thế này làm bạn gái sao?"

Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Tưởng Lộ đối diện rõ ràng là dung mạo xinh đẹp, như hoa như ngọc, sao lại thành xấu xí được?

Tôi cạn lời, may mà lúc này Tưởng Lộ đã ra tay.

"Từ Gia Lạc, đừng tưởng anh giả ngu là xong chuyện, đứa bé trong bụng em, anh phải chịu trách nhiệm!"