Đây đã là ngày thứ ba mươi kể từ khi tôi và Từ Gia Lạc chia tay. Dù chúng tôi đã không gặp mặt suốt ba mươi ngày, nhưng hình bóng của anh vẫn cứ lởn vởn trong đầu tôi không sao xua đi được.
Tôi u sầu thở dài, trở mình ôm c.h.ặ.t lấy chiếc gối ôm để tìm kiếm chút an ủi, nhưng lại bất ngờ ôm trúng một cơ thể ấm nóng, kèm theo đó là mùi hương vô cùng quen thuộc.
Định thần nhìn kỹ, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím nhẹ, đôi lông mày dù đang ngủ vẫn hơi nhíu lại… Gương mặt đẹp trai lạnh lùng, cấm d.ụ.c này không phải của Từ Gia Lạc thì còn là ai vào đây nữa!
“Từ Gia Lạc, anh đồ vô liêm sỉ! Anh leo lên giường tôi từ lúc nào thế?” Tôi vừa kinh hãi vừa giận dữ, tung một cước đá văng Từ Gia Lạc xuống giường.
Từ Gia Lạc bị ngã xuống giường, mang theo cơn gắt ngủ đứng dậy, áp sát về phía tôi, hai cánh tay chống hai bên người tôi. Luồng áp lực mạnh mẽ tỏa ra từ anh hoàn toàn lấn át cơn giận của tôi.
Nhớ lại tính khí nóng nảy của Từ Gia Lạc, tôi bắt đầu thấy hơi sợ hãi vì hành động vừa rồi: Dẫu sao cũng đã chia tay rồi, với cái tính xấu xa của anh, không chừng anh sẽ tẩn cho tôi một trận. Thôi xong rồi! Thôi xong rồi! Đây đúng là đòn giáng đòn kép về cả tinh thần lẫn thể xác mà!