Ngài Quản Gia Muốn Chiếm Hữu Em

Chương 11



Đêm đó, Nhược Vy gần như không ngủ.

Tiếng mưa ngoài cửa kính đã ngừng từ lâu, nhưng từng câu nói của Phó Cận Ngôn vẫn quẩn quanh bên tai cô như một lời nguyền nguy hiểm.

“Cô thực sự thuộc về ai.”

Cô kéo chăn lên ngang n.g.ự.c, cố ép mình đừng nhớ đến ánh mắt của anh khi quỳ bên bồn tắm. Một người đàn ông luôn cúi đầu trước cô, luôn đeo găng tay trắng, luôn giữ khoảng cách hoàn hảo… cuối cùng lại dùng giọng điệu gần như mất kiểm soát để tuyên bố chiếm hữu cô.

Điều đáng sợ nhất là

Cô không hề thấy ghê tởm.

Sáng hôm sau, dinh thự Thẩm gia sáng rực ánh đèn.

Buổi dạ tiệc thường niên của giới tài phiệt Hải Thành luôn là nơi tụ họp của những nhân vật có quyền lực nhất. Những chiếc xe sang nối dài trước cổng chính, váy dạ hội và ly champagne phản chiếu ánh sáng xa hoa đến ch.ói mắt.

Nhược Vy bước xuống cầu thang trong chiếc váy lụa màu bạc ôm sát thân hình. Mái tóc đen được b.úi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần thanh tú.

Toàn bộ đại sảnh gần như lặng đi vài giây.

Nhưng ánh mắt đầu tiên cô tìm kiếm… lại là Phó Cận Ngôn.

Anh đứng phía sau cha cô như thường lệ, mặc vest đen cùng đôi găng tay trắng đã quay trở lại. Gương mặt lạnh nhạt, sống lưng thẳng tắp, tựa như người đàn ông tối qua suýt phát điên trong phòng tắm chưa từng tồn tại.

Chỉ có điều

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, ngón tay anh khẽ siết lại.

Nhược Vy bất giác cong môi.

Cô cố tình.

Cố tình bước về phía Lâm thiếu gia.

“Nhược Vy, cuối cùng em cũng chịu xuất hiện.”

Lâm Dật đưa tay định ôm eo cô theo kiểu xã giao thân mật, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay đeo găng trắng đã chặn giữa hai người.

“Lâm thiếu.”

Giọng Phó Cận Ngôn trầm thấp, lịch sự đến hoàn hảo.

“Tiểu thư không thích tiếp xúc cơ thể với người lạ.”

Lâm Dật bật cười:

“Quản gia Phó, anh quản hơi nhiều rồi đấy.”

“Đó là trách nhiệm của tôi.”

Không khí xung quanh lập tức trở nên căng cứng.

Nhược Vy ngẩng đầu nhìn Cận Ngôn. Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo trên người anh.

Anh vẫn bình tĩnh.

Quá bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy mới khiến cô thấy nguy hiểm.

“Cận Ngôn.”

Cô bỗng nhiên lên tiếng dịu dàng.

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh trước mặt mọi người.

Đôi mắt anh lập tức tối đi.

“Vâng, tiểu thư.”

“Khóa kéo váy của tôi hình như bị kẹt rồi.”

Cả đại sảnh c.h.ế.t lặng.

Một tiểu thư danh giá yêu cầu quản gia chỉnh váy ngay giữa dạ tiệc? Chuyện này gần như vượt quá giới hạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng Phó Cận Ngôn chỉ im lặng vài giây, sau đó cúi đầu:

“Xin thất lễ.”

Anh bước ra phía sau cô.

Nhược Vy cảm nhận được đầu ngón tay anh chạm vào lưng mình qua lớp vải mỏng. Dù còn cách một lớp găng tay, cảm giác ấy vẫn khiến sống lưng cô run lên.

Cận Ngôn cúi thấp người.

Hơi thở nóng bỏng của anh lướt qua vành tai cô.

“Tiểu thư đang khiêu khích tôi?”

Giọng anh nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy.

Nhược Vy khẽ mỉm cười:

“Nếu đúng thì sao?”

Động tác của anh dừng lại.

Một giây sau, bàn tay đang giữ khóa kéo bỗng siết mạnh.

Nhược Vy hít nhẹ một hơi.

“Đừng quên,” anh thấp giọng, “tối qua tôi đã cảnh cáo cô.”

hằng nguyễn

Cô chưa kịp đáp, một giọng nói già nua bỗng vang lên từ phía cửa lớn.

“Đúng là giống hệt mẹ mình.”

Cả đại sảnh đồng loạt quay đầu.

Một ông lão chống gậy bước vào dưới sự hộ tống của vệ sĩ. Gương mặt ông đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt sắc bén vẫn khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Khoảnh khắc nhìn thấy ông ta, sắc mặt Phó Cận Ngôn lập tức thay đổi.

Lần đầu tiên, Nhược Vy thấy anh mất kiểm soát thật sự.

Đôi mắt vốn lạnh lùng của anh bỗng hiện lên sát khí dữ dội.

Ông lão dừng ánh nhìn trên người Nhược Vy vài giây, sau đó chậm rãi chuyển sang Phó Cận Ngôn.

“Lâu rồi không gặp…”

Ông ta cười nhạt.

“Thiếu gia Phó.”

Chiếc ly trong tay Nhược Vy rơi xuống sàn vỡ tan.

Thiếu gia?

Cả đại sảnh bắt đầu xôn xao.

Nhưng người đáng sợ nhất lúc này không phải đám đông.

Mà là Phó Cận Ngôn.

Anh tháo đôi găng tay trắng trước mặt tất cả mọi người.

Từng ngón tay thon dài lộ ra dưới ánh đèn, cùng những vết sẹo cũ chằng chịt nơi cổ tay.

Sau đó, anh ngẩng đầu.

Ánh mắt nhìn ông lão kia lạnh đến tận xương.

“Tôi đã nói rồi.”

Giọng anh khàn đặc.

“Nếu ông còn dám xuất hiện trước mặt cô ấy… tôi sẽ g.i.ế.c ông.”