Ngài Quản Gia Muốn Chiếm Hữu Em

Chương 12



Không khí trong đại sảnh gần như đông cứng.

Tiếng nhạc violon vẫn đang vang lên đâu đó, nhưng lúc này nghe xa xôi như vọng đến từ một thế giới khác. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Phó Cận Ngôn người đàn ông vẫn luôn mang thân phận quản gia hoàn hảo của Thẩm gia.

Vậy mà giờ đây, anh lại đứng giữa trung tâm buổi dạ tiệc xa hoa, tháo bỏ đôi găng tay trắng như tháo bỏ lớp ngụy trang cuối cùng.

“Cận Ngôn…”

Nhược Vy vô thức gọi tên anh.

Nhưng anh không nhìn cô.

Ánh mắt anh vẫn khóa c.h.ặ.t trên người ông lão đối diện, lạnh lẽo đến mức khiến người khác nghẹt thở.

Ông lão chống gậy bật cười khàn khàn:

“Bao nhiêu năm rồi mà tính khí của cậu vẫn không thay đổi.”

“Ông không có tư cách nhắc đến quá khứ.”

“Tôi không có tư cách?”

Ông ta chậm rãi tiến lên một bước.

“Nếu không có Phó gia, cậu nghĩ mình còn sống để đứng ở đây sao?”

“Phó gia đã c.h.ế.t từ mười năm trước rồi.”

Một câu nói khiến cả đại sảnh chìm vào im lặng tuyệt đối.

Nhược Vy cảm giác tim mình đập mạnh đến đau nhói.

Cô chưa từng thấy Cận Ngôn như thế này.

Không còn sự nhẫn nhịn.

Không còn vẻ phục tùng dịu dàng thường ngày.

Giờ phút này, anh giống như một con thú dữ bị ép đến đường cùng, chỉ cần thêm một bước nữa sẽ hoàn toàn phát điên.

Cha cô Thẩm Đình Sơn cuối cùng cũng lên tiếng:

“Đủ rồi.”

Ông đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người:

“Chuyện của Phó gia không phải thứ để đem ra bàn tán ở đây.”

Ông lão bật cười:

“Thẩm Đình Sơn, ông che giấu cậu ta nhiều năm như vậy, không sợ con gái ông biết sự thật sao?”

Sắc mặt Nhược Vy thoáng trắng đi.

“Sự thật gì?”

Không ai trả lời cô.

Nhưng phản ứng của Phó Cận Ngôn đã cho cô đáp án.

Bàn tay trần của anh siết mạnh đến mức nổi gân xanh.

Ông lão tiếp tục:

“Năm đó Phó gia bị thanh trừng, cả gia tộc gần như c.h.ế.t sạch. Chỉ có một đứa trẻ được đưa ra ngoài trong đêm m.á.u ấy.”

Ông ta nhìn thẳng vào Nhược Vy:

“Chính cha cô đã cứu cậu ta.”

Nhược Vy quay phắt sang cha mình.

Thẩm Đình Sơn im lặng.

Mà sự im lặng ấy… còn đáng sợ hơn mọi lời giải thích.

“Không thể nào…”

“Cô nghĩ vì sao một người như cậu ta lại cam tâm làm quản gia cho Thẩm gia?”

Ông lão cười lạnh.

“Vì cha cô giữ mạng sống của cậu ta. Giữ luôn cả bí mật năm đó.”

Phó Cận Ngôn bỗng bước lên.

“Ngậm miệng.”

Giọng anh thấp đến đáng sợ.

Nhưng ông lão dường như đã hoàn toàn mất kiên nhẫn:

“Cậu thật sự nghĩ mình có thể ở cạnh cô ta mãi sao? Một khi cô ta biết bàn tay cậu từng dính m.á.u thế nào”

“Im miệng!!”

ẦM

Chiếc bàn pha lê bên cạnh bị Phó Cận Ngôn đ.ấ.m vỡ.

Tiếng phụ nữ thét lên kinh hãi.

Máu từ mu bàn tay anh nhỏ tong tong xuống sàn đá cẩm thạch trắng bóng, đỏ đến ch.ói mắt.

Nhược Vy c.h.ế.t lặng.

Cô chưa từng tưởng tượng một người luôn khống chế bản thân đến hoàn hảo như anh… lại có ngày mất kiểm soát đến mức này.

Vệ sĩ xung quanh lập tức lao tới.

“Thiếu gia, xin bình tĩnh!”

Nhưng chưa ai kịp chạm vào anh, Cận Ngôn đã lạnh lùng quay đầu.

Chỉ một ánh mắt.

Đám vệ sĩ lập tức khựng lại.

Sát khí trong mắt anh lúc này gần như là thật.

Ông lão vẫn tiếp tục ép tới:

“Cậu nghĩ mình giấu được bao lâu? Cậu là con trai của kẻ phản bội Phó gia. Mẹ cậu c.h.ế.t vì bảo vệ cậu. Còn cậu...”

“CÂM MIỆNG!”

Tiếng gầm khàn đặc vang vọng khắp đại sảnh.

Khoảnh khắc tiếp theo, Phó Cận Ngôn trực tiếp túm cổ áo ông lão, đè mạnh ông ta lên cây cột đá phía sau.

“Ông muốn c.h.ế.t?”

Ánh mắt anh đỏ ngầu.

Bàn tay dính m.á.u siết c.h.ặ.t cổ đối phương.

Đám đông bắt đầu hỗn loạn.

“Gọi cảnh sát!”

“Mau ngăn anh ta lại!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng không ai dám tiến lên.

Bởi vẻ mặt của Phó Cận Ngôn lúc này thật sự giống một kẻ có thể g.i.ế.c người.

Nhược Vy nhìn anh, trái tim run lên dữ dội.

Đó không còn là người quản gia luôn cúi đầu trước cô nữa.

Mà là một người đàn ông mang đầy vết thương, bị quá khứ bóp nghẹt đến phát điên.

“Cận Ngôn…”

Cô bước tới.

“Đừng qua đây!”

Anh quát lên lần đầu tiên với cô.

Nhược Vy khựng lại.

Trong mắt anh thoáng hiện lên đau đớn cùng cực.

“Nhược Vy…”

Giọng anh khàn đi.

“Đừng nhìn tôi như vậy.”

Máu từ tay anh vẫn nhỏ xuống nền đá.

“Tôi không sạch sẽ như cô nghĩ.”

Không khí im lặng đến ngạt thở.

Ông lão cười khó nhọc trong tay anh:

“Cuối cùng cũng chịu thừa nhận rồi sao?”

“Đúng.”

Phó Cận Ngôn cười lạnh.

“Tôi từng g.i.ế.c người.”

Cả đại sảnh ồ lên kinh hãi.

Nhược Vy cảm giác toàn thân lạnh buốt.

Anh nhìn cô.

Lần đầu tiên, ánh mắt ấy không còn cố che giấu bất cứ điều gì.

“Ba năm trước, người muốn bắt cóc cô ở Milan… là tôi g.i.ế.c.”

Nhược Vy sững sờ.

Cô nhớ chuyện đó.

Năm ấy cô bị một nhóm người theo dõi sau buổi triển lãm trang sức. Nhưng cuối cùng mọi chuyện bị ém đi rất nhanh, cha cô chỉ nói vệ sĩ đã xử lý xong.

“Lúc đó tôi đã đ.á.n.h gãy tay hắn.”

Giọng anh bình thản đến đáng sợ.

“Sau đó dìm hắn xuống sông.”

“Cận Ngôn…”

“Cho nên đừng dùng ánh mắt như thể tôi là người tốt để nhìn tôi nữa.”

Anh buông ông lão ra.

Người kia ngã quỵ xuống sàn ho sặc sụa.

Cận Ngôn đứng giữa đại sảnh hỗn loạn, áo sơ mi dính m.á.u, bàn tay đầy thương tích, giống như một bí mật đen tối cuối cùng cũng bị kéo ra ánh sáng.

Rồi anh nhìn Nhược Vy lần cuối.

hằng nguyễn

Ánh mắt ấy khiến tim cô đau đến nghẹt thở.

“Tôi vốn không nên đến gần cô.”

Anh quay người định rời đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy

Nhược Vy lao tới ôm c.h.ặ.t anh từ phía sau.

Cả đại sảnh c.h.ế.t lặng.

“Em không cho anh đi.”

Cận Ngôn cứng người.

“Buông ra.”

“Không buông.”

Giọng cô run lên:

“Nếu anh thật sự đáng sợ như vậy… tại sao người đầu tiên anh bảo vệ luôn là em?”

Bàn tay anh khẽ run.

“Nhược Vy…”

“Em không quan tâm anh từng là ai.”

Cô siết c.h.ặ.t lấy anh hơn.

“Em chỉ biết mỗi lần em gặp nguy hiểm, người xuất hiện luôn là anh.”

Cận Ngôn nhắm mắt lại.

Một giọt nước không rõ là mồ hôi hay thứ gì khác rơi xuống mu bàn tay cô.

Rất lâu sau, anh khàn giọng:

“Em sẽ hối hận.”

“Vậy thì cùng hối hận.”

Cả cơ thể anh chấn động.

Nhược Vy ngẩng đầu nhìn đám đông đang c.h.ế.t lặng xung quanh, rồi chậm rãi nắm lấy bàn tay dính m.á.u của anh.

Ngay trước mặt tất cả mọi người.

“Người của em.”

Cô lạnh lùng nói.

“Ai dám động vào?”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Phó Cận Ngôn hoàn toàn thay đổi.

Lớp phòng thủ cuối cùng trong anh… sụp đổ.