Ba năm sau.
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ.
Tuyết đầu mùa phủ trắng cả khu biệt thự ven núi của Thẩm gia, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những khung cửa kính cao lớn khiến màn đêm lạnh lẽo cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần.
Trong phòng khách tầng hai, Nhược Vy đang ngồi co mình trên sofa đọc tài liệu thiết kế mới gửi từ Paris về. Mái tóc dài được cô buộc lỏng sau gáy, chiếc váy len màu kem mềm mại phủ đến mắt cá chân, cả người mang theo cảm giác yên bình mà năm xưa rất hiếm thấy.
Không còn là tiểu thư kiêu kỳ thích chống đối mọi thứ nữa.
Ba năm qua, cô trưởng thành rất nhiều.
Cũng được người đàn ông kia chiều đến hư mất rồi.
“Phu nhân.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên phía sau.
Nhược Vy còn chưa kịp quay đầu đã bị người ta cúi người ôm lấy từ sau lưng. Hơi lạnh ngoài trời theo chiếc áo dạ đen của anh bao phủ lên người cô, nhưng bàn tay đặt bên hông cô lại nóng đến bỏng người.
Cô bật cười, nghiêng đầu nhìn anh.
“Anh mới đi họp về à?”
Phó Cận Ngôn tháo găng tay da xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô như một thói quen.
“Ừ.”
Ba năm trước, sau đêm dạ tiệc ấy, bí mật mà anh che giấu nhiều năm cuối cùng cũng bị vạch trần.
Không ai ngờ người quản gia luôn im lặng đứng sau Thẩm gia lại là con trai duy nhất của Phó gia ở Macau gia tộc từng một thời khuynh đảo cả giới tài phiệt châu Á.
Năm đó Phó gia xảy ra biến cố, cha mẹ anh qua đời trong một vụ thanh trừng nội bộ. Thẩm lão gia vì từng chịu ơn cha anh nên âm thầm đưa anh về Thẩm gia che chở.
Cái gọi là “quản gia” ấy, thực chất chỉ là một lớp ngụy trang.
Mà Phó Cận Ngôn cũng chưa từng thật sự cam lòng làm một quản gia cả đời.
Thứ duy nhất ngoài tầm kiểm soát của anh… chính là Nhược Vy.
Ban đầu anh chỉ muốn bảo vệ cô.
Sau đó lại muốn chiếm hữu cô.
Cuối cùng, yêu cô đến mức không còn đường lui nữa.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Nhược Vy đưa tay chạm nhẹ lên hàng chân mày đang cau lại của anh.
Cận Ngôn hoàn hồn, nắm lấy tay cô rồi cúi đầu hôn lên đầu ngón tay trắng mịn ấy.
“Đang nghĩ em được nuông chiều quá rồi.”
Nhược Vy bật cười.
“Là ai nuông chiều em?”
“Anh.”
Anh trả lời rất thản nhiên.
Bây giờ Phó Cận Ngôn đã hoàn toàn khác trước kia. Không còn đeo găng tay trắng, không còn cố tình giữ khoảng cách với cô, cũng chẳng còn che giấu d.ụ.c vọng cùng sự chiếm hữu đáng sợ ấy nữa.
Anh yêu cô đến quang minh chính đại.
Ai cũng biết.
Ai cũng không dám động vào.
Nhược Vy tựa đầu vào vai anh, lười biếng hỏi: “Hôm nay có mệt không?”
“Không mệt.”
“Lại nói dối.” Cô khẽ hừ một tiếng. “Nếu không mệt thì sao mắt anh đỏ thế?”
Cận Ngôn cười rất khẽ.
“Muốn về sớm gặp em.”
Tim Nhược Vy mềm nhũn.
Ba năm rồi, cô vẫn không chịu nổi dáng vẻ dịu dàng này của anh.
Người đàn ông bên ngoài lạnh lùng đến đáng sợ, chỉ riêng trước mặt cô mới để lộ sự mềm yếu cùng cưng chiều không hề che giấu.
Cô vòng tay ôm eo anh, nhỏ giọng: “Hôm nay em có quà cho anh.”
“Ừm?”
Nhược Vy kéo ngăn tủ cạnh sofa, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đen rồi đặt vào tay anh.
“Xem thử đi.”
Cận Ngôn mở hộp ra.
Bên trong là một đôi găng tay trắng mới tinh.
Động tác của anh bỗng khựng lại.
Rất lâu sau vẫn không nói gì.
Nhược Vy chống cằm nhìn anh, đôi mắt cong cong: “Trước kia em ghét đôi găng tay ấy lắm.”
“Vì em cảm thấy nó giống như một bức tường.”
“Rõ ràng anh đứng rất gần, nhưng lại chẳng cho em chạm vào.”
Cô nhẹ giọng.
hằng nguyễn
“Nhưng bây giờ em lại thấy… nó là thứ bắt đầu cho tất cả.”
Cận Ngôn nhìn đôi găng tay trong hộp, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Năm đó anh đeo găng tay để nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo.
Không được chạm vào cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không được mơ tưởng đến cô.
Không được vượt quá giới hạn.
Nhưng cuối cùng…
Chính anh là người đầu tiên phá hỏng toàn bộ nguyên tắc ấy.
“Không thích nữa thì đừng đeo.” Nhược Vy khẽ nói.
Cận Ngôn bỗng cười.
“Em tặng mà lại không cho đeo?”
“Em chỉ nói… không cần ép bản thân nữa thôi.”
Ánh mắt anh rung động dữ dội.
Giây tiếp theo, anh bất ngờ kéo cô ngồi lên đùi mình.
Nhược Vy giật mình ôm lấy vai anh.
“Phó Cận Ngôn!”
“Suỵt.” Anh cúi đầu vùi vào hõm cổ cô, giọng khàn thấp. “Để anh ôm một lát.”
Hơi thở nóng bỏng của anh khiến mặt cô đỏ lên từng chút.
Ngoài trời tuyết vẫn rơi.
Trong phòng lại ấm áp đến mức khiến người ta muốn chìm đắm mãi.
Một lúc lâu sau, Nhược Vy bỗng nhớ ra điều gì đó.
“À đúng rồi, sáng nay mẹ gọi điện.”
“Ừ?”
“Bà hỏi bao giờ anh chịu cho bà bế cháu.”
Cận Ngôn im lặng vài giây.
Sau đó anh ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt ấy khiến Nhược Vy bỗng thấy nguy hiểm.
“Anh nhìn em kiểu gì đấy?”
“Anh đang nghĩ…” Anh chậm rãi siết eo cô. “Có lẽ nên nghiêm túc thực hiện nghĩa vụ của một người chồng.”
Mặt Nhược Vy đỏ bừng ngay lập tức.
“Anh đừng có đứng đắn nói mấy chuyện lưu manh!”
Cận Ngôn bật cười trầm thấp.
Tiếng cười rung nơi l.ồ.ng n.g.ự.c khiến tim cô cũng run theo.
Người ngoài đều nói Phó tổng của Phó thị lạnh lùng bạc tình, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức không ai dám dây vào.
Chỉ có Nhược Vy biết.
Người đàn ông này thật ra rất cô đơn.
Anh từng sống quá lâu trong bóng tối.
Cho nên sau khi gặp được ánh sáng, anh liền liều mạng giữ lấy.
Đúng lúc ấy, điện thoại trên bàn rung lên.
Là tin nhắn của trợ lý.
Cận Ngôn chỉ liếc qua rồi tắt máy.
Nhược Vy tò mò: “Không xử lý công việc à?”
“Không quan trọng.”
“Còn gì quan trọng hơn công việc nữa?”
Anh nhìn cô.
Không hề do dự.
“Em.”
Nhược Vy ngẩn người.
Dù đã nghe vô số lời tình cảm từ anh, cô vẫn luôn rung động như lần đầu tiên.
Cận Ngôn nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng hôn xuống.
Nụ hôn rất dịu dàng.
Không còn sự áp chế điên cuồng như năm xưa nữa.
Thời gian đã mài bớt góc cạnh lạnh lẽo trong anh, nhưng thứ tình yêu gần như cố chấp ấy thì chưa từng thay đổi.
Từ đầu đến cuối.
Anh vẫn chỉ yêu một mình cô.
Ngoài cửa sổ, tuyết lặng lẽ phủ kín nhân gian.
Trong căn phòng ấm áp ấy, Nhược Vy được anh ôm vào lòng, nghe nhịp tim vững vàng của người đàn ông mình yêu nhất.
Cô chợt nhớ đến đêm đầu tiên trong phòng tắm năm ấy.
Người đàn ông đứng ngoài cánh cửa, dùng tất cả lý trí cuối cùng để ngăn bản thân lao về phía cô.
Khi đó bọn họ đều không ngờ được
Sau này, người từng cố gắng kiềm chế nhất lại trở thành người yêu cô sâu nhất.
Mà cô gái từng bị nhốt trong chiếc l.ồ.ng vàng của Thẩm gia…
Cuối cùng cũng cam tâm tình nguyện ở lại trong vòng tay anh cả đời.