Ngài Quản Gia Muốn Chiếm Hữu Em

Chương 14



Biển đêm Hải Thành nổi sóng dữ dội.

Từng cơn gió lạnh mang theo hơi mặn quất vào khung cửa kính, tạo thành những âm thanh nặng nề như tiếng than khóc. Trong căn biệt thự ven biển tối om, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt nơi phòng khách hắt xuống nền gỗ lạnh lẽo.

Nhược Vy ngồi co người trên sofa.

Chiếc váy dạ tiệc chưa kịp thay, lớp trang điểm cũng đã nhòe đi từ lúc nào. Cô ôm lấy đầu gối mình, mắt nhìn vô định ra màn đêm ngoài cửa sổ.

Rời khỏi Hải Thành.

Bốn chữ ấy nghe thì đơn giản, nhưng lại giống như một nhát d.a.o cắt đứt toàn bộ quá khứ.

Cha cô.

Thẩm gia.

Danh phận tiểu thư cao quý.

Cuộc sống được định sẵn từ khi sinh ra.

Còn anh…

Là thù hận kéo dài suốt mười năm trời.

Nhược Vy nhắm mắt lại.

Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bản thân bị ép phải lựa chọn giữa tình yêu và gia đình. Nhưng đáng sợ nhất là, tận sâu trong lòng mình, cô đã có đáp án từ lâu.

Cô muốn ở bên Phó Cận Ngôn.

Dù anh nguy hiểm.

Dù tay anh từng dính m.á.u.

Dù tình yêu này vốn không nên tồn tại.

Sau lưng vang lên tiếng bật lửa khe khẽ.

Nhược Vy quay đầu.

Phó Cận Ngôn đứng bên ban công, bóng dáng cao lớn chìm trong khói t.h.u.ố.c lờ mờ. Áo sơ mi đen mở rộng cổ áo, gương mặt lạnh lùng dưới ánh sáng mờ càng thêm mệt mỏi.

Từ lúc nói ra quyết định rời đi, anh gần như không nói thêm câu nào.

Anh chỉ đứng đó, hết điếu t.h.u.ố.c này đến điếu khác.

Giống như đang cố dùng nicotine đè nén thứ gì sắp phát điên bên trong mình.

Nhược Vy nhìn bàn tay anh.

Vẫn còn vết thương từ đêm dạ tiệc.

Những vệt m.á.u khô bám trên khớp tay khiến tim cô đau âm ỉ.

“Đừng hút nữa.”

Giọng cô rất khẽ.

Cận Ngôn khựng lại vài giây rồi dụi tắt t.h.u.ố.c.

Anh quay người nhìn cô.

Ánh mắt ấy vẫn sâu thẳm như biển đêm, nhưng giờ đây không còn vẻ áp chế đáng sợ trước kia nữa. Thay vào đó là một loại mỏi mệt cùng cực.

“Em nên ngủ một chút.”

“Còn anh?”

“Tôi không ngủ được.”

Anh nói thật.

Bởi chỉ cần nhắm mắt lại, anh sẽ nhớ đến đêm Phó gia sụp đổ.

Máu.

Tiếng s.ú.n.g.

Tiếng mẹ anh khóc.

Và ánh mắt lạnh lùng của những kẻ phản bội.

Trong đó có Thẩm Đình Sơn.

Mười năm qua, anh sống như một cái bóng bên cạnh Thẩm gia chỉ để chờ ngày báo thù.

Anh từng nghĩ bản thân đủ lạnh lùng.

Cho đến khi gặp Nhược Vy.

Cô giống như một sai lầm đẹp đẽ mà ông trời cố tình nhét vào cuộc đời đầy m.á.u tanh của anh.

Càng muốn tránh xa, lại càng lún sâu.

“Cận Ngôn.”

Nhược Vy đứng dậy đi về phía anh.

“Anh hối hận sao?”

Anh im lặng.

Rồi chậm rãi hỏi ngược lại:

“Còn em?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Em từng nghĩ mình sẽ kết hôn với một người môn đăng hộ đối, sống cuộc đời mà cha em mong muốn.”

Cô cười nhạt.

“Nhưng từ lúc anh khóa cửa phòng em đêm đó… mọi thứ đã lệch khỏi quỹ đạo rồi.”

Ánh mắt Cận Ngôn khẽ d.a.o động.

“Anh biết điều đáng sợ nhất là gì không?”

Giọng cô run nhẹ.

“Là dù biết anh có thể làm tổn thương em… em vẫn muốn chạy về phía anh.”

Bàn tay anh siết c.h.ặ.t.

“Đừng nói nữa.”

“Em muốn nói.”

Nhược Vy đỏ mắt.

“Nếu hôm nay anh bỏ em lại, em sẽ hận anh cả đời.”

Câu nói ấy giống như lưỡi d.a.o cuối cùng cắt đứt lý trí của Phó Cận Ngôn.

Anh đột ngột kéo mạnh cô vào lòng.

Hơi thở nóng bỏng cùng mùi t.h.u.ố.c lá lập tức bao phủ lấy cô.

“Em thật sự không hiểu tôi đáng sợ thế nào.”

Giọng anh khàn đặc.

“Tôi từng nghĩ đến việc g.i.ế.c cha em.”

“Tôi từng đứng ngoài phòng ông ta với khẩu s.ú.n.g đã lên đạn.”

“Tôi thậm chí còn tưởng tượng nếu em biết sự thật sẽ khóc thế nào.”

Mỗi một câu đều khiến trái tim Nhược Vy đau nhói.

“Nhưng cuối cùng anh vẫn không làm.”

“Vì em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh cúi đầu, trán chạm lên vai cô.

“Tôi ghét chuyện đó.”

Giọng anh khàn đi.

“Ghét bản thân vì em mà mềm lòng.”

Nhược Vy ôm lấy anh thật c.h.ặ.t.

“Vậy đừng ghét nữa.”

“…”

“Chúng ta đều mệt rồi.”

Ngoài kia, Hải Thành vẫn sáng rực như một giấc mộng xa hoa không bao giờ ngủ. Nhưng nơi này lại giống như thế giới cuối cùng chỉ còn riêng họ.

Nhược Vy khẽ nói:

“Em không muốn anh tiếp tục sống vì thù hận.”

“Cũng không muốn anh vì em mà dằn vặt cả đời.”

Cận Ngôn nhắm mắt.

Anh chưa từng nghĩ sẽ có người đau lòng cho mình.

Từ năm mười lăm tuổi, anh đã học cách sống sót như một con d.a.o lạnh.

Không ai hỏi anh có đau không.

Không ai quan tâm anh muốn gì.

Cho đến khi cô xuất hiện.

Cô khiến anh nhớ rằng mình vẫn còn là con người.

“Nhược Vy.”

Anh vuốt nhẹ mái tóc cô.

“Nếu rời khỏi đây, em sẽ mất tất cả.”

“Không.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Em chỉ mất những thứ vốn chưa từng thuộc về mình.”

Cận Ngôn sững lại.

“Danh tiếng, địa vị, cuộc sống hào môn… tất cả đều là thứ người khác áp đặt lên em.”

Khóe mắt cô đỏ hoe.

“Nhưng anh là lựa chọn đầu tiên em thật sự muốn.”

Lồng n.g.ự.c anh đau dữ dội.

Người như anh vốn không nên được yêu.

Nhưng cô lại cố chấp bước vào địa ngục của anh bằng đôi mắt sạch sẽ như thế.

“Em biết không…”

Anh bật cười khàn khàn.

“Tôi từng định sau khi trả thù xong sẽ biến mất.”

“Biến mất?”

hằng nguyễn

“Ừ.”

Ánh mắt anh tối đi.

“Người như tôi không có kết cục tốt.”

Nhược Vy lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y anh.

“Anh còn dám nói vậy nữa, em sẽ thật sự giận.”

Cận Ngôn nhìn cô rất lâu.

Rồi anh chậm rãi nâng tay chạm lên gương mặt cô, giống như đang xác nhận cô thật sự tồn tại.

“Em đúng là tai họa lớn nhất đời tôi.”

“Muộn rồi.”

Cô khẽ cười trong nước mắt.

“Anh không thoát nổi đâu.”

Một thoáng im lặng.

Chỉ còn tiếng sóng biển dội vào bờ.

Rất lâu sau, Phó Cận Ngôn cuối cùng cũng buông ra tiếng thở dài nặng nề như đầu hàng số phận.

“Được.”

Nhược Vy run lên.

Anh cúi xuống nhìn cô.

“Chúng ta đi.”

Chỉ bốn chữ.

Nhưng giống như anh đã dùng toàn bộ sức lực cả đời để nói ra.

Thù hận mười năm.

Danh dự Phó gia.

Máu và những cơn ác mộng đeo bám anh suốt tuổi trẻ.

Cuối cùng…

Anh vẫn chọn cô.

Bởi vì anh nhận ra, báo thù có thể khiến anh sống sót, nhưng chỉ có Nhược Vy mới khiến anh muốn tiếp tục sống.

Nhược Vy bật khóc.

Cô ôm lấy anh thật c.h.ặ.t như sợ chỉ cần buông tay một giây, người đàn ông này sẽ lại quay về bóng tối.

“Cận Ngôn…”

“Ừ.”

“Sau này anh đừng đẩy em ra nữa.”

Anh im lặng vài giây.

Rồi cúi đầu hôn lên trán cô thật khẽ.

“Tôi không nỡ nữa.”

Ngoài khơi xa, ánh bình minh đầu tiên bắt đầu xuất hiện nơi cuối chân trời.

Bóng đêm kéo dài suốt nhiều năm cuối cùng cũng dần tan đi.

Mà lần này

Phó Cận Ngôn không còn muốn một mình bước tiếp nữa.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ lý trí cuối cùng của Phó Cận Ngôn hoàn toàn tan vỡ.