Bà ngừng một chút rồi lại nói tiếp:
“Bây giờ con cũng đâu cùng lòng với nó, quân doanh không chỉ khổ, mà còn phải ra chiến trường, nguy hiểm biết bao.”
“Vậy thì đưa nó đến quân doanh của cữu cữu con, để cữu cữu con dẫn dắt, không cho nó ra tiền tuyến, chỉ rèn luyện tính tình một chút, như vậy nó cũng sẽ ghi nhớ ơn của con và ta.”
“Huống hồ con quên rồi sao, ta dạy con là nâng đỡ nuôi hỏng đứa trẻ, chứ không phải để nó vào quân doanh chịu khổ, là vào quân doanh làm đại gia, người khác chịu khổ, chỉ có nó hưởng phúc, như vậy danh tiếng của nó chẳng phải sẽ bị hủy sao.”
Lời mẫu thân trước sau có chút mâu thuẫn, nhưng ta rất nhanh lại bị bà thuyết phục.
Cữu cữu có bản lĩnh, đưa đến chỗ cữu cữu thì cũng không cần lo lắng.
Ta vốn tưởng sẽ phải tốn nhiều lời, không ngờ Chu Vũ không nói hai lời liền đồng ý.
Chỉ là ngay ngày hôm sau đã sắp xếp cho muội phu một công việc biên soạn sách ở Hàn Lâm viện, lại cho tam muội đón mẫu thân đi.
Mẫu thân không nỡ rời đi, còn nói muốn chăm sóc ta.
Ta cũng không nỡ rời mẫu thân, mới ở được mấy ngày thôi mà.
Chu Vũ nói: “Nhạc mẫu cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Bảo Anh, trong nhà bà t.ử nha hoàn đều là người đáng tin, hai nhà chúng ta lại ở không xa, ta sẽ thường xuyên đưa nàng về thăm.”
Trên xe ngựa trở về, mẫu thân vẫn chưa hiểu ra, lại cãi nhau với tam muội.
“Ta mới đến nhà tỷ tỷ con có mấy ngày, con lại đến gây chuyện gì, nhất định phải đón ta về để trông con cho con, con của con cũng đã mấy tuổi rồi, trong nhà không có người hầu hạ sao?”
Tam muội mềm giọng: “Mẫu thân, con chỉ là nhớ người thôi, người không nhớ con sao?”
Thực ra trong lòng tam muội hiểu rõ, Chu Vũ đang đề phòng mẫu thân, sợ bà dẫn nhị tỷ của nàng đi lệch đường.
Mẫu thân bị tam muội đón đi rồi, Chu T.ử An cũng phải đến quân doanh.
Chu Trường Đức ôm c.h.ặ.t lấy Chu T.ử An không buông: “Ca ca, huynh đừng đi quân doanh được không, Trường Đức không nỡ rời huynh.”
Hai huynh đệ làm như sinh ly t.ử biệt, ta đứng bên cạnh cũng rưng rưng nước mắt.
Người còn chưa đi, ta đã bắt đầu hối hận.
Vừa định mở lời với Chu Vũ xem có thể không cho Chu T.ử An đi không, hắn liền nói: “Chuyện này là nàng đề nghị, không được đổi ý, truyền ra ngoài nàng sáng nắng chiều mưa, danh tiếng còn cần hay không?”
Chu T.ử An vẫn rời đi.
Ta cứ cách vài ngày lại nhờ người mang đồ vào quân doanh cho hắn.
Quần áo giày tất, mấy thứ đồ chơi linh tinh…
Có một lần còn nhờ cả một vị họa sư đến vẽ chân dung cho hắn, bị Chu Vũ nói suốt mấy ngày liền.
Chu Trường Đức biết chữ chưa nhiều, bắt đầu viết thư cho Chu T.ử An một cách ngắt quãng, còn không cho ta xem.
Ta định nhân lúc Chu Trường Đức ngủ mà lén xem nó viết gì, vừa bước vào sân đã bị Chu Vũ kéo lại.
15
Lần m.a.n.g t.h.a.i này không khó khăn như trước.
Mười tháng mang thai, ta sinh ra con gái Chu Trường Hoan.
Đứa bé này lớn lên thật đẹp, càng nhìn càng thấy yêu thích.
Mẫu thân và tam muội cũng vô cùng yêu quý nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa được mấy ngày, bên quân doanh Chu T.ử An đã nhờ người mang về một chiếc khóa trường mệnh, làm thô vụng, không tinh xảo, nói là tặng cho muội muội.
Ta vừa nhìn liền biết là đứa nhỏ đó tự tay làm.
“Đứa nhỏ này, không biết đã tốn bao nhiêu công sức mới làm ra được.”
Ta lại muốn tìm Chu Vũ để đón đứa trẻ về, nhưng hắn không đồng ý.
Nói nào là quân doanh có quy củ, không thể bỏ dở giữa chừng.
“Nếu nàng thực sự nhớ Chu T.ử An, thì cứ thường xuyên viết thư cho nó, dù sao hai năm nữa nó cũng sẽ trở về, trẻ con ra ngoài chịu khổ một chút cũng là chuyện tốt.”
“Ta không phải là không viết thư cho nó, ngược lại là chàng một bức cũng không viết, có ai làm cha như chàng không?”
Chu Vũ treo chiếc khóa trường mệnh lên cổ Chu Trường Hoan, tay nhẹ nhàng đẩy nôi.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Được rồi đừng giận nữa, nàng còn đang ở cữ.”
16
Ba năm sau, Chu T.ử An trở về nhà.
Trong quân doanh hắn lập được đại công, trở thành vị tiểu tướng quân trẻ tuổi nhất triều.
Cả nhà đều đứng trước cửa đợi hắn, Chu Trường Đức vui đến phát điên, đứng bên cạnh hỏi Chu Vũ:
“Phụ thân, ca ca khi nào trở về?”
“Phụ thân, sao ca ca vẫn chưa về?”
Chu Vũ nghiêm mặt, bảo nó đứng cho đàng hoàng: “Bao nhiêu tuổi rồi mà đứng không ra dáng, từ nhỏ đã không ngậm được cái miệng đó, ồn đến mức tai người ta cũng điếc rồi.”
Ta bênh Chu Trường Đức: “Có ai nói con mình như chàng không?”
Ta nhìn con mình, tự nhiên thấy chỗ nào cũng tốt.
Chu Trường Hoan thân thể không được khỏe, từ nhỏ cũng chưa từng gặp Chu T.ử An, chỉ thấy qua tranh vẽ, được Chu Vũ bế trong lòng, lại ôm cổ hắn hỏi:
“Phụ thân, đại ca ca về rồi có thích Trường Hoan không?”
Giọng Chu Vũ vô cùng dịu dàng, đầy cưng chiều: “Trường Hoan tốt như vậy, đại ca ca đương nhiên thích nhất Trường Hoan.”
Chu Trường Đức nhíu mày nhìn Chu Vũ, bĩu môi, dậm chân, quay sang mách ta:
“Nương, người xem phụ thân kìa!”
Ta giả vờ không nhìn thấy.
Chu T.ử An rất nhanh đã trở về, cả nhà vui vẻ đoàn tụ.
Hắn cao lên không ít, người cũng rắn rỏi hơn, chỉ là hơi đen đi.
Ta nói: “Không sao, dưỡng một thời gian sẽ trắng lại, mau vào nhà đi.”
Chu T.ử An trở về, liếc mắt liền thấy chiếc khóa trường mệnh trên cổ Chu Trường Hoan.
Lại đem quà từ quân doanh về đưa cho chúng ta.
Trên tay Chu T.ử An có một vết sẹo, trên người không biết còn có hay không, ta có chút đau lòng: “Cữu cữu con cũng thật là, lúc đi đã dặn không cho con ra trận, sao vẫn để con ra tiền tuyến?”
“Người ơi, là con tự mình xin đi, không trách cữu gia gia, người đã cho con một cơ hội tốt như vậy để rèn luyện trong quân đội nhà họ Đậu, người khác muốn vào còn không được, nếu con còn không biết quý trọng thì chính là lỗi của con.”