Ngàn Tốt Vạn Tốt

Chương 8



Chu Trường Đức quấn lấy Chu T.ử An, đòi hắn kể chuyện trong quân doanh: “Ca ca, hôm nay đệ ngủ cùng huynh được không?”

 

Chu Trường Hoan cũng đầy vẻ hâm mộ nhìn Chu T.ử An: “Đại ca ca, muội cũng muốn nghe.”

 

Chu T.ử An bế Chu Trường Hoan, dùng tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ của nó, giống hệt lúc nhỏ đối với Chu Trường Đức.

 

“Nương, muội muội đã lớn như vậy rồi, thật tốt.”

 

“Có gì tốt?”

 

“Trong nhà chỗ nào cũng tốt.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Chu T.ử An trở về, cứ luôn miệng nói tốt, thật tốt.

 

Viện của hắn vẫn được dọn dẹp định kỳ, đồ đạc bài trí vẫn như lúc hắn rời đi, nên cũng không cần lo hắn không quen.

 

Trời đã không còn sớm, ta và Chu Vũ mới dẫn Chu Trường Hoan về ngủ.

 

Còn Chu Trường Đức thì kéo cũng không đi.

 

Tùy nó vậy.

 

17

 

Sau khi Chu T.ử An trở về, trong nhà náo nhiệt hơn hẳn.

 

Chỉ là Chu Trường Đức lại càng không lo học hành.

 

Mỗi lần, ta đều dạy Chu Trường Đức phải cố gắng, sau này lập công danh, dựa vào bản thân mới là bản lĩnh.

 

Nhưng Chu Trường Đức lúc nào cũng cãi lại ta.

 

“Trong nhà có ca ca cố gắng là được rồi mà!”

 

“Con có thể dựa vào phụ thân, cữu gia gia, ca ca, có nhiều người để dựa như vậy mà.”

 



 

Bảo sao Chu Vũ lúc nào cũng muốn dạy dỗ thằng nhóc này.

 

Nghe xem nó nói những lời gì kìa.

 

May mà Chu Trường Hoan của ta hiểu chuyện lại ngoan ngoãn.

 

Ta vừa quay đầu lại, mắt mở to, tim đập thình thịch.

 

“Chu Trường Hoan, con leo lên cây từ lúc nào vậy!”

 

Cuộc sống này đúng là ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa.

 

Chu T.ử An đi ngang qua hậu viện, leo lên cây bế Chu Trường Hoan xuống.

 

Chu Trường Hoan ôm lấy cánh tay Chu T.ử An, cười khanh khách, còn vỗ tay.

 

“Ca ca, ca ca giỏi quá.”

 

Ta bảo Chu T.ử An đặt Chu Trường Hoan xuống trước: “Đều là do con chiều nó, lúc con chưa về, Trường Hoan đâu dám ba ngày trèo cây, hai ngày dỡ mái, còn cả Chu Trường Đức nữa, ngày nào cũng chọc cho Chu Vũ tức muốn ngất.”

 

Chu Trường Hoan mồ hôi đầy đầu, nhũ mẫu đưa nó đi thay y phục.

 

Còn Chu Trường Đức thì chỉ chớp mắt một cái đã không biết chạy đi đâu mất.

 

Ta và Chu T.ử An ngồi dưới gốc cây lê.

 

Hoa lê trắng rơi nghiêng, gió xuân nhẹ đưa.

 

Nghe hắn kể những chuyện xảy ra trong quân doanh mấy năm qua.

 

“Nương, cảm ơn người những năm qua đã đối xử tốt với con.”

 

Ta có chút ngượng ngùng, lại có chút chột dạ.

 

May mà hắn không biết ta vốn chẳng có ý tốt.

 

Ban đầu chỉ là muốn nuôi hỏng hắn mà thôi, bây giờ thành ra thế này, cũng xem như là mèo mù vớ cá rán sao?

 

“Vẫn là do con tự mình cố gắng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Vũ từ triều về, vừa hay đến đón chúng ta, nói mẫu thân bảo đại ca từ Lĩnh Nam trở về, hôm nay muốn ta về nhà ăn cơm, dẫn theo Trường Đức và Trường Hoan cùng đi.

 

Ta liền bảo Chu T.ử An đi cùng.

 

Ban đầu hắn còn có chút do dự, cảm thấy không tiện, nhưng đệ đệ muội muội mỗi đứa một bên kéo tay hắn, cứ thế lôi kéo hắn lên xe ngựa.

 

18

 

Mẫu thân nhìn thấy Chu T.ử An đến, gương mặt vốn đang tươi cười lập tức cứng lại.

 

“Sao con lại đưa nó đến đây?”

 

Giọng mẫu thân rất nhỏ, ta giả vờ không nghe thấy, dùng chuyện khác lấp l.i.ế.m cho qua.

 

Ăn cơm xong, mẫu thân kéo ta vào trong phòng.

 

“Bảo Anh, bây giờ Chu T.ử An có tiền đồ rồi, Chu Vũ lại thiên vị nó, cuộc sống của con ở nhà chắc không dễ chịu đâu nhỉ?”

 

Ta khoác tay mẫu thân ngồi xuống: “Mẫu thân, người nói gì vậy, con thấy bây giờ rất tốt mà, T.ử An có tiền đồ lại hiểu chuyện, còn có thể chăm sóc đệ muội, khiến con đỡ lo rất nhiều.”

 

Mẫu thân lại bắt đầu bảo ta nuôi hỏng Chu T.ử An, lải nhải không ngừng.

 

Nhưng ta không nghe vào.

 

“Mẫu thân, đứa nhỏ T.ử An này rất tốt.”

 

“Tốt cái gì mà tốt, dù sao cũng không phải con ruột của con, con phải nghĩ cho Trường Đức nhà ta chứ, từ nhỏ con đã thông minh, sao đến bây giờ lại hồ đồ thế?”

 

Lúc này tam muội bế con bước vào, nhét thẳng đứa bé vào tay mẫu thân, cắt ngang lời bà.

 

“Mẫu thân, trong nhà này e là chỉ có người cảm thấy nhị tỷ thông minh nhất thôi phải không? Phụ thân từng nói nhị tỷ là người ngốc nhất trong nhà, người là người ngốc thứ hai, bây giờ con thấy nhị tỷ đâu có ngốc, trong lòng còn sáng suốt hơn người nhiều, có ai làm mẹ như người không, lại đi xúi giục người ta, chẳng lẽ không muốn con gái mình sống tốt sao?”

 

Mẫu thân bế đứa bé, không rảnh tay để đ.á.n.h tam muội.

 

19

 

Phía Nam nổi loạn, Chu T.ử An phải đi bình định.

 

Nghe nói bên đó còn có dịch bệnh.

 

Ta không muốn hắn đi.

 

Liền đi tìm Chu Vũ: “Bên đó nguy hiểm, chàng có thể vào cung cầu xin bệ hạ đừng để T.ử An đi được không?”

 

Chu Vũ nói ta lo chuyện bao đồng.

 

“Thánh chỉ đã ban, làm gì còn chỗ xoay chuyển?”

 

“Nhưng bên đó dân phong hung hãn, lại còn có dịch bệnh, đã c.h.ế.t nhiều người như vậy, ta lo cho đứa trẻ.”

 

Chu Vũ đặt tay lên vai ta: “Bảo Anh, nàng cứ yên tâm, tin vào bản lĩnh của đứa trẻ.”

 

Chu T.ử An vẫn lên đường.

 

Ta chuẩn bị cho hắn mấy túi lớn t.h.u.ố.c men, dặn hắn nhất định phải chú ý thân thể.

 

Thấy Chu Vũ đứng khá xa, ta nhỏ giọng nói với Chu T.ử An: “Nếu thật sự đ.á.n.h không lại người ta thì lén quay về nhà, không mất mặt đâu, giữ mạng là quan trọng nhất, nương có tiền, nuôi con cả đời cũng được.”

 

Chu T.ử An nghe ta nói vậy, lại cúi đầu khẽ cười.

 

“Con cười cái gì?”

 

Hắn dang tay, ôm ta một cái.

 

“Nương, người yên tâm, con sẽ bình an trở về, đến lúc đó còn phải dẫn Trường Đức, Trường Hoan đi chơi nữa.”

 

“Chơi ít thôi, dẫn chúng nó học hành nhiều vào.”

 

Chu T.ử An lại cười, nhưng ta thì rất buồn.

 

Ta từ đầu đến giờ chưa từng thật lòng với hắn, vốn định nuôi hắn thành phế vật, vậy mà hắn lại đối với ta tốt như thế.

 

Lương tâm ta đúng là bị ch.ó ăn mất rồi.

 

“T.ử An, xin lỗi con, thật ra ban đầu ta không hề thật lòng đối tốt với con—”

 

“Nương, người nói gì vậy, người bảo con đi phía Nam phải giữ gìn cẩn thận, con sẽ làm được!”