Ngàn Tốt Vạn Tốt

Chương 9



Ta bảo Chu T.ử An đừng ngắt lời, nhưng hắn căn bản không cho ta cơ hội chen vào.

 

Cuối cùng, ta chỉ đành bất lực tổng kết.

 

“Đứa trẻ tốt thế này, sao lại dạy mãi không hư được chứ?”

 

Chu T.ử An: “Cáo mệnh, nương muốn cáo mệnh, vậy con phải cố gắng thêm nữa rồi.”

 

“Đứa nhỏ này chỉ nghe những gì mình muốn nghe.”

 

Chu T.ử An rời đi, ta nhìn theo bóng lưng hắn mà lòng đầy buồn bã, giống hệt năm đó tiễn hắn đến quân doanh.

 

Chu Vũ thấy mắt ta đỏ hoe, liền đến hỏi: “Bảo Anh, nàng sao vậy?”

 

“Chu Vũ, ta có phải rất ngốc, rất xấu không?”

 

Chu Vũ dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán ta.

 

Hắn rất thích dùng ngón tay gõ ta.

 

“Bảo Anh phu nhân của ta, cuối cùng nàng cũng biết suy nghĩ lung tung rồi.”

 

“Chàng nói vậy là ý gì?”

 

“Ý ta là nàng rất lương thiện, rất đáng yêu, ta rất yêu nàng.”

 

Tên Chu Vũ này, còn biết xấu hổ không vậy?

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta bỏ mặc hắn phía sau, tăng nhanh bước chân đi về phía xe ngựa.

 

20

 

Lần này Chu T.ử An đi rất lâu, không có lấy nửa tin tức.

 

Tam muội lại sai người truyền tin, nói mẫu thân không cẩn thận bị ngã gãy chân.

 

Vốn không định nói cho ta biết, chỉ là khi đại phu bắt mạch nói mẫu thân có bệnh ngầm, e là thời gian không còn nhiều.

 

Ta vội vàng trở về nhà.

 

Vừa gặp mẫu thân liền khóc.

 

Mẫu thân biết ta là người hay khóc nhất, còn nói ta bây giờ con cái đã lớn như vậy rồi mà vẫn khóc.

 

Bà ngồi dậy lau nước mắt cho ta.

 

Ta vốn là đến để chăm sóc mẫu thân, cuối cùng lại bị bà chăm sóc.

 

“Mẫu thân.”

 

Ta nức nở không ngừng, mẫu thân ôm lấy ta.

 

Hai chúng ta nói chuyện suốt một đêm, mẫu thân bắt đầu kể lại chuyện bà từng chút từng chút nuôi ta lớn.

 

“Mẹ ruột con mất sớm, khi con mới hai tháng tuổi ta đã nuôi con rồi, lúc nhỏ con rất hay khóc, còn là kiểu gào to hết cỡ, oa oa khóc lớn, cứ đến nửa đêm là quấy không chịu ngủ, mấy bà nhũ mẫu bị con cào đến người đầy vết đỏ, nhưng chỉ cần ta bế con, con liền ngoan ngoãn, lúc đó ta đã nghĩ, sao lại có một tiểu cô nương đáng yêu như vậy.”

 

“Sau này con lớn hơn một chút, ta sinh tam muội của con, Bảo Du là con ruột của ta, ta bắt đầu không thể đối xử công bằng nữa, luôn muốn đối tốt với nó, lại vô tình bỏ bê con, không phải có ý xấu muốn nuôi hỏng con, con không thích học, ta liền không bắt con học, con thích chơi, ta liền cho con chơi thoải mái, nhưng con lại ngốc, cái gì cũng không nhận ra, còn luôn nói tốt cho ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Sau này các con đều lớn lên, Bảo Du thông minh lại kiêu ngạo, chẳng giống ta chút nào, chỉ có con là giống ta như đúc, chúng ta hai người thân thiết hơn một chút.”

 

“Đứa trẻ ngoan, ta ước gì con là do ta sinh ra.”

 



 

Những lời phía trước của mẫu thân ta đều không nghe thấy, chỉ nghe được câu cuối cùng: “Đứa trẻ ngoan, ta ước gì con là do ta sinh ra.”

 

Ta ôm c.h.ặ.t lấy mẫu thân, oa oa khóc lớn.

 

“Mẫu thân, người thật tốt.”

 

Ngày hôm sau, trời sáng.

 

Phụ thân dẫn theo đại phu đến xin lỗi.

 

Đại phu nói: “Thật xin lỗi phu nhân, đã khiến người lo lắng, mấy ngày trước là do đồ đệ của ta bắt mạch nhầm.”

 

Mẫu thân và ta, hai người mắt sưng như hạch đào, nhìn nhau.

 

“Bắt mạch nhầm?”

 

Đại phu gật đầu, tiếp tục bắt mạch cho mẫu thân.

 

Một lúc lâu sau mới nói.

 

“Thân thể phu nhân không có gì đáng ngại, vết thương ở chân chỉ cần thay t.h.u.ố.c đúng giờ là được.”

 

Ta kích động ôm lấy mẫu thân.

 

Phụ thân bảo ta buông ra.

 

“Đừng ôm c.h.ặ.t quá, đụng vào vết thương thì không tốt.”

 

“Con không buông, không buông.”

 

Trời mới biết lúc này ta vui đến mức nào, hóa ra chỉ là một phen hoảng sợ vô ích.

 

Ta ở lại trong phủ hơn một tháng, chân của mẫu thân dần dần khỏi hẳn.

 

Ta vừa về đến nhà, liền đem chuyện đó kể qua kể lại với Chu Vũ không biết bao nhiêu lần.

 

Tai hắn chắc cũng sắp mọc kén rồi.

 

Hắn bất lực, thở dài.

 

“Ta biết rồi, nàng rất hạnh phúc, nàng rất hạnh phúc.”

 

“Những ngày tốt đẹp của nàng còn ở phía sau.”

 

Lúc này Chu Trường Đức chạy về, nói Chu T.ử An sắp trở về rồi.

 

Ta vội sai người thu dọn sân viện, chuẩn bị đón Chu T.ử An về nhà.

 

Trong đầu ta cứ lặp đi lặp lại câu nói của Chu Vũ.

 

“Bảo Anh phu nhân ngàn tốt vạn tốt của ta, những ngày tốt đẹp của nàng còn ở phía sau.”