Ngày Đầu Lưu Đày Đến Lĩnh Nam, Cả Nhà Thèm Đến Phát Khóc

Chương 9



Người mà Nhị hoàng t.ử phái tới có thủ đoạn cao minh hơn Tô Cẩm Dao nhiều.

Kẻ đến là một phụ tá tên Tiền Phong, ngoài bốn mươi tuổi, tinh tường thế thái nhân tình.

Y không đi tìm ta, cũng không đi tìm cửa tiệm.

Y đến nha môn tri phủ Quảng Châu.

Dùng danh thiếp của Nhị hoàng t.ử, điều động tra xét thuế sách và ghi chép thương mại nửa năm gần đây của huyện Nam Hải.

Vừa tra đã tìm thấy thương hội Phúc Nguyên của Trần Phúc Nguyên.

Tra tiếp, tìm thấy xưởng đường.

Tra thêm nữa, tìm thấy ruộng mía.

Người đăng ký ruộng mía là lão Phúc bá.

Nhưng phương thức công nghệ của xưởng… lại không hề đăng ký.

Tiền Phong là một kẻ thông minh.

Y không trực tiếp đến tìm ta, mà ở lại huyện Nam Hải.

Ở năm ngày, nghe ngóng năm ngày.

Người mà bá tánh nhắc đến nhiều nhất chính là ta.

"Tô gia Nhị cô nương thật là tài giỏi."

"Khoai lang của nàng ấy đã cứu mạng cả thôn."

"Lạt t.ử kê của nàng ấy là thứ ngon nhất ta từng được ăn."

"Nàng ấy dạy chúng ta trồng mía, chưa bao giờ thu tiền."

Tiền Phong ghi chép những lời này vào sổ tay.

Ngày thứ sáu, y đến nhà ta.

Ta đang ở trong sân phơi ớt.

Những trái ớt đỏ rực trải đầy mặt đất, dưới ánh mặt trời tỏa ra hương vị cay nồng.

"Tô Nhị cô nương?"

Ta ngẩng đầu nhìn y.

Một nam t.ử trung niên, ăn mặc chỉnh tề, giọng nói kinh thành.

"Ngài là?"

"Tại hạ Tiền Phong, là một thương nhân rong. Đi ngang qua huyện Nam Hải, nghe danh đường đỏ của Tô cô nương rất tốt, muốn bàn chuyện làm ăn."

"Thương nhân rong?" Ta đứng dậy, phủi phủi tay.

"Tiền tiên sinh mời vào."

Ta rót cho y một bát trà lạnh.

Y không vội uống, trước tiên quan sát một lượt căn nhà.

Sạch sẽ ngăn nắp. Trên tường treo vài xâu ớt khô và cá khô. Trên bàn bày một cuốn sách nông nghiệp đã lật đến cũ nát.

"Tô cô nương, đường đỏ của cô mipmgw bán ở kinh thành rất chạy."

"Vậy sao?"

"Đường đỏ của thương hội Phúc Nguyên, mười lăm lượng một cân. Cung không đủ cầu."

"Đó là việc làm ăn của Trần chưởng quỹ."

"Thật sao?" Tiền Phong cười: "Ta nghe nói, cách làm đường là của Tô cô nương."

"Tiền tiên sinh tin tức thật linh thông."

"Người làm kinh doanh, tin tức không linh thông sao được."

Y đặt bát trà xuống, nghiêm sắc mặt nhìn ta.

"Tô cô nương, ta mở cửa nói thẳng. Người mà ta đại diện muốn mua cách làm đường đỏ của cô nương. Giá cả dễ thương lượng."

"Ngài đại diện cho ai?"

"Điều này không quan trọng."

"Không, rất quan trọng." Ta ngồi xuống: "Tiền tiên sinh không phải thương nhân rong. Đế giày của ngài không dính bùn, tay không có vết chai, vải vóc trên người là gấm Thục của Cẩm Tú Phường tại kinh thành. Thương nhân rong không mặc nổi thứ này."

Sắc mặt Tiền Phong thay đổi.

"Tô cô nương nhãn lực thật tốt."

"Ngài đại diện cho Nhị hoàng t.ử? Hay là ai khác?"

Tiền Phong im lặng một hồi.

"Tô cô nương, cô nương đoán ra rồi sao?"

"Không khó đoán. Người có thể điều động thuế sách từ chỗ Tri phủ Quảng Châu, cả nước Đại Tề không quá mười người. Nhị hoàng t.ử là một trong số đó."

Tiền Phong đứng dậy.

"Tô cô nương, ý của Nhị điện hạ là giao cách làm ra, án lưu đày của Tô gia có thể được giảm hình phạt."

"Giảm hình?" Ta cười: "Tiền tiên sinh, phiền ngài về nói với Nhị hoàng t.ử…cách làm không bán. Hình phạt của Tô gia cũng không cần gã giảm."

"Cô nương chắc chắn chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chắc chắn."

Tiền Phong nhìn sâu vào mắt ta.

"Tô cô nương, người mà cô nương đắc tội, cô nương nên suy nghĩ cho kỹ."

"Ta nghĩ rất kỹ rồi."

Tiền Phong rời đi.

Ta đóng cổng sân lại.

Ca ca từ trong nhà đi ra.

"Muội muội, có phải muội vừa đuổi người của Nhị hoàng t.ử đi không?"

"Không phải đuổi đi, là từ chối."

"Có gì khác nhau sao?"

"Có chứ, đuổi đi sẽ rước lấy phiền phức, từ chối chỉ là không nể mặt thôi."

"Không nể mặt Nhị hoàng t.ử chẳng phải là phiền phức lớn hơn sao?"

"Sẽ không đâu, bởi vì tiếp theo đây, sẽ có người tìm đến cửa sớm hơn cả Nhị hoàng t.ử."

"Ai?"

"Thái t.ử."

*

Ta đoán không sai.

Thẩm Việt lại tới.

Lần này không phải một mình, mà mang theo mười hộ vệ.

Trận thế lớn hơn lần trước nhiều.

Y vừa đến huyện Nam Hải, trước tiên đi huyện nha, sau đó mới tới tìm ta.

Vẻ mặt nghiêm túc hơn lần trước.

"Tô Nhị cô nương, Thái t.ử điện hạ đã xem qua tờ khai mà cô nương cung cấp lần trước."

"Người nói sao?"

"Đã phái người tra xét. Sổ sách ngầm của Hộ bộ quả thực có vấn đề."

Tim ta đập nhanh một nhịp.

Nhưng trên mặt không lộ ra biểu cảm gì.

"Tra ra được gì rồi?"

"Ba mươi vạn lượng bạc cứu trợ thiên tai, thực tế đến Hộ bộ chỉ có hai mươi vạn lượng. Mười vạn lượng còn lại đã bị chặn lại trước khi giải ngân. Người chặn lại… Thẩm chủ bạ không tiện nói."

"Không tiện nói nghĩa là có liên can đến Nhị hoàng t.ử."

Thẩm Việt im lặng.

Ta cũng không ép y.

"Thẩm chủ bạ, Thái t.ử điện hạ còn lời nào khác không?"

Thẩm Việt do dự một chút.

"Thái t.ử điện hạ bảo ta hỏi cô nương,  cô nương có muốn trở về kinh thành không?"

Trở về kinh thành?

Ta suy nghĩ trong lòng một lát.

"Hiện tại không muốn."

Thẩm Việt ngẩn ra.

"Không muốn? Chẳng phải cô nương bị oan sao?"

"Người bị oan là cha ta, không phải ta. Ta ở Lĩnh Nam sống rất tốt."

"Nhưng mà…"

"Thẩm chủ bạ, về kinh thành có gì tốt chứ? Không khí khô hanh, mùa đông lạnh thấu xương, vải thiều thì hai mươi lượng một cân."

Khóe miệng Thẩm Việt giật giật.

"Thái t.ử điện hạ nói, nếu tra thực cha cô nương bị oan, có thể phục chức."

"Phục chức không vội, gấp là phải tra rõ chân tướng. Chân tướng không rõ, quan phục nguyên chức rồi cũng ngồi không vững."

Thẩm Việt lại im lặng.

Hồi lâu sau, y nói: "Tô Nhị cô nương, thứ cho ta nói thẳng. Cô nương còn thông tuệ hơn bất kỳ quý nữ kinh thành nào mà ta từng gặp."

"Đa tạ."

"Còn một việc nữa."

"Ngài nói đi."

"Thái t.ử điện hạ... muốn đích thân tới Lĩnh Nam xem thử."

Động tác bóc lạc của ta khựng lại trong thoáng chốc.