Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 12



Đúng lúc đó, Khương Dịch Thành đột nhiên rút ra một con d.a.o. Thân ảnh nhanh như quỷ mị, dùng một tay siết c.h.ặ.t cổ Thanh Hòa, “Tống Ca, nếu em đã bị cậu ta mê hoặc. Vậy tôi sẽ thay em giải quyết cậu ta.”

Tinh thần tôi gần như tan vỡ, không thể nào ngờ được Khương Dịch Thành lại điên cuồng đến mức này.

Tất cả cảnh sát thường phục đều đã rút s.ú.n.g, nhưng không ai dám nổ s.ú.n.g.

“Tiểu Ca, đừng quan tâm đến em.” Máu chảy dọc xuống cổ Thanh Hòa, giống như một con hạc trắng gãy cổ dưới ánh Mặt Trời, “Chỉ vài ngày ngắn ngủi được ở bên anh, đã là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời em.”

“Nhất định đừng quay lại bên cạnh anh ta.”

“Em có thể không ở bên anh.” Em ấy yếu ớt mỉm cười, “Nhưng anh phải hạnh phúc.”

Không có em ấy, thì sao tôi có thể hạnh phúc?

Nhìn Thanh Hòa sắp bị kéo khỏi xe lăn, tôi nhắm mắt lại.

Bất ngờ giật lấy khẩu s.ú.n.g hơi gây choáng trong tay quản gia bên cạnh.

Đoàng! Khương Dịch Thành lập tức ôm lấy mắt, loạng choạng lùi lại mấy bước. Con mắt còn lại đỏ ngầu, anh ta nhìn tôi đầy không thể tin nổi. Rồi lại giơ d.a.o đ.â.m về phía Thanh Hòa.

Ngay lúc tôi định lao tới, Thanh Hòa đột nhiên đứng bật dậy. Vùng một cú đá mạnh hất văng con d.a.o khỏi tay Khương Dịch Thành, sau đó xoay người, khóa ngược cánh tay anh ta rồi đè xuống đất.

“Cậu đứng được!” Mắt Khương Dịch Thành đỏ ngầu những tia m.á.u, trông cực kỳ đáng sợ, “Cậu lừa tất cả mọi người!”

“Tống Ca! Em không thể ở bên cậu ta!”

“Cậu ta không chỉ là kẻ điên. Mà còn đầy bụng mưu mô tính toán!”

Sắc mặt Thanh Hòa khẽ thay đổi,nhưng ngay sau đó khóe môi lại cong lên thành nụ cười, “Nhưng tôi thắng rồi.”

Em ấy nghiêng đầu, giọng nói mang theo ý cười, “Biết làm sao đây? Để cứu tôi, Tống Ca thà để anh đi c.h.ế.t đấy.”

Nghe vậy, Khương Dịch Thành phát ra một tiếng gào thét gần như tuyệt vọng. Liều mạng vùng vẫy, nhưng cuối cùng vẫn bị cảnh sát mặc thường phục khống chế, lôi đi khỏi tầm mắt của chúng tôi.

Sau biến cố vừa rồi, tôi kiệt sức đến mức chẳng còn chút sức lực nào.

Thanh Hòa bước tới, thân hình cao lớn lập tức kéo tôi vào lòng. Ôm thật c.h.ặ.t.

31.

“Tiểu Ca, em sợ lắm.” Thanh Hòa tay dài chân dài, gần như ôm trọn tôi vào lòng. Thế nhưng cả người em ấy lại đang run rẩy, “Suýt nữa thì em không còn được gặp anh nữa.”

Trong lòng tôi vốn đầy những nghi vấn, muốn hỏi vì sao em ấy có thể đi lại mà vẫn giấu tôi, vì sao có khả năng phản kháng nhưng lại để mình bị khống chế. Có phải em ấy cố ý kích thích tôi, để tôi tự tay đối phó Khương Diệc Thành hay không.

Thế nhưng khi những giọt nước mắt của em ấy thấm ướt bờ vai tôi, đột nhiên tôi chẳng còn muốn hỏi gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Em ấy ngẩng đầu lên, hàng mi dài phủ đầy hơi nước, “Em không cố ý giấu anh đâu.”

Giọng nói dịu dàng, nhưng vòng tay ôm lấy tôi lại siết rất c.h.ặ.t, khiến tôi có cảm giác như đang bị một con trăn quấn lấy, “Tiểu Ca, anh sẽ không vì chuyện này mà không cần em nữa chứ?”

Thanh Hòa chậm rãi kể lại. Hóa ra ngay từ lần đầu tiên từ chối cuộc hôn nhân liên kết, em ấy đã ra nước ngoài phẫu thuật.

Từ trước đến nay em ấy chưa từng cho rằng mình khiếm khuyết. Thế nhưng sau khi gặp tôi, em ấy vẫn không tránh khỏi cảm giác tự ti. Dù đôi chân đã chữa khỏi, em ấy vẫn lựa chọn ngồi xe lăn khi xuất hiện trước mặt tôi.

“Cho dù đã phẫu thuật, em cũng không thể bảo đảm vết thương ở chân sẽ không tái phát trong suốt phần đời còn lại.”

“Lúc nhìn thấy anh từ xa, em đã cảm thấy anh đẹp đến vậy. Giống như một người cá còn chưa hoàn toàn hóa hình, mắc cạn giữa biển ánh sáng lấp lánh.”

“Tiểu Ca, em yêu anh.”

Trong giọng nói ấy có một nỗi đau không thể che giấu.

“Em chỉ sợ... sợ mình không xứng với anh.”

Tôi không nhịn được mà ôm c.h.ặ.t lấy em ấy, “Sao lại không chứ?”

Âm u cũng được, cố chấp cũng được. Tôi chẳng hề để tâm.

Dù sao thì… tôi cũng đâu phải người tốt gì.

32.

Hai tuần trước, ba tôi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu. Ông và mẹ kế vì chuyện di chúc mà cãi nhau đến long trời lở đất.

Mẹ kế quay đầu liền mang theo bí mật thương mại đầu quân cho kẻ khác. Còn tôi nhân lúc Tống thị rối như một đống cát vụn, tiến hành bán khống cổ phiếu Tống thị, rồi dùng tiền mặt thu về để điên cuồng thu mua cổ phần.

Ba tôi cầu xin tôi làm xét nghiệm ghép tủy, ông nói có thể để lại toàn bộ Tống thị cho tôi. Tôi chỉ ném bản giám định ADN của em trai kế trước mặt ông, “Nó không phải con ruột của ông.”

“Còn tôi...” Tôi mỉm cười dịu dàng, “Tống thị đã nằm gọn trong tay tôi rồi. Ba à, ông lấy gì để đổi lấy kết quả ghép tủy của tôi đây?”

Trước khi rời đi, ông ta tức đến phát điên, chộp chiếc bình hoa bên cạnh giường bệnh ném về phía tôi, “Quái vật! Mày đúng là một con quái vật!”

Tôi khựng lại một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn quay người bỏ đi.

Sau đó, tôi chuyển ông ta sang phòng bệnh thường, để ông ta tận mắt nhìn sinh mạng của mình từng ngày trôi tuột khỏi tay.

Đương nhiên tôi sẽ không trách Thanh Hòa. Bởi vì… tôi cũng có quá nhiều bí mật.

Huống hồ, nguồn vốn đầu cơ bất ngờ xuất hiện trên thị trường, giúp bán khống cả Khương thị lẫn Tống thị, đã âm thầm giúp tôi không biết bao nhiêu lần.

Tựa bên vành tai em ấy, tôi khẽ nói: “Ang yêu em, Thanh Hòa.”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương