Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Tác giả:

Trạng thái:

Full

  Khương Diệc Thành hoàn toàn quên mất hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng tôi, cũng chẳng còn nhớ đây là năm thứ mấy chúng tôi yêu nhau.

 Ai ai cũng nói tiểu thiếu gia Omega của nhà họ Tống nổi tiếng nhất về nhan sắc, yêu Khương Diệc Thành đến c.h.ế.t đi sống lại. Nhưng không ai biết rằng, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, chính Khương Diệc Thành là người chủ động bước đến gần tôi.

 Ba năm sau khi cậu ruột tôi qua đời, mẹ tôi vì đau buồn quá độ cũng theo ông mà đi. Thế nhưng còn chưa qua tuần đầu thất, cha tôi đã dẫn người phụ nữ khác cùng đứa con riêng đến tận cửa. Tôi sống c.h.ế.t giữ c.h.ặ.t cánh cổng biệt thự, không cho bọn họ bước vào. Móng tay gãy bật, đầu ngón tay đầy m.á.u.

 Nhưng ngay ngày hôm sau, mẹ kế đã đem bức tranh nổi tiếng nhất của mẹ tôi tới buổi đấu giá từ thiện. Bà ta nói là tích công đức cho người đã khuất. Lúc ấy, toàn bộ tài sản đứng tên tôi đều đã bị cha đóng băng. Tại buổi đấu giá, tôi gần như quỳ xuống cầu xin. Thế nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn kiệt tác mà mẹ yêu quý nhất trở thành món hàng bị người khác đem ra định giá.

 Mùi bụi trên tấm t.h.ả.m xộc thẳng vào mũi. Trong tầm mắt mờ nhòe, có người bước tới. Đôi giày da bê thủ công không vương một hạt bụi, người ấy kéo tôi đứng dậy, "Tranh chỉ có giá trị khi nằm trong tay người thật sự trân trọng nó."

 Khương Diệc Thành của tuổi thiếu niên không sắc bén như sau này, đôi mày đôi mắt vẫn mang vẻ trong trẻo như ngọc thô chưa được mài giũa, "Tôi sẽ trả lại bức tranh của mẹ cậu."