Ngày Tôi Công Khai Bỏ Rơi Tra Công

Chương 2



Suốt nhiều năm sau đó, vì sao anh đột nhiên chấp nhận tôi vẫn luôn là bí ẩn khiến tôi không tài nào hiểu nổi.

Nhưng tôi không ngờ rằng, sẽ có một ngày chân tướng ấy được phơi bày theo cách như vậy.

5.

Năm thứ năm bên nhau, vào ngày công ty chính thức lên sàn, Khương Dịch Thành cho b.ắ.n màn pháo hoa làm chấn động cả thành phố rồi ôm c.h.ặ.t lấy tôi, “Tiểu Ca, cảm ơn em.”

Khoảng thời gian ấy là quãng ngày hạnh phúc nhất trong suốt năm năm chúng tôi ở bên nhau. Chúng tôi cùng đến Iceland ngắm cực quang, cùng hôn nhau trên bãi biển Kim Cương.

Trên trang cá nhân vốn chưa từng xuất hiện bóng dáng tôi, cũng bắt đầu có những bức ảnh anh và tôi khoác tay nhau.

Mỗi khi ôm tôi vào lòng, đôi mắt màu hổ phách ấy như bao trọn lấy tôi. Tựa như cả thế giới này đều đang yêu thương tôi.

Tôi đã từng cho rằng cuối cùng mình cũng mở được cánh cửa trái tim anh. Tôi đã từng cho rằng hành trình này đã đi đến đích. Thế nhưng, khi cầm tờ kết quả khám thai, muốn nhân ngày kỷ niệm dành cho anh một bất ngờ, báo tin mình đã mang thai… Tôi lại nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Khương Dịch Thành và bạn bè trong phòng tiếp khách ở tầng hai.

“Dạo này cậu với Tống Ca tốt đẹp thế, chắc sắp có chuyện vui rồi nhỉ?”

Tim tôi đập điên cuồng. Trong sự im lặng của Khương Dịch Thành, thời gian dài như cả một Thế kỷ.

Rồi anh nói: “Tôi ở bên Tống Ca là vì Lâm Việt đã từ chối lời tỏ tình của tôi. Tất cả những việc này, chỉ là để trả thù Lâm Việt.”

Thì ra là vậy. Thì ra tôi chỉ là một công cụ.

Năm năm trằn trọc, đau khổ, giằng xé… Rốt cuộc chỉ là một trò cười.

6.

Thật kỳ lạ. Không hiểu vì sao, lúc tôi lên tầng hai, ai cũng hỏi tôi có ổn không. Nhưng rõ ràng tôi đang cười mà?

Tôi đi qua hết căn phòng này đến căn phòng khác, lang thang hồi lâu mới nhớ ra mình lên đây để tìm một điếu t.h.u.ố.c. Đáng tiếc là không tìm được.

Trước khi xuống lầu, tôi gặp Lâm Việt. Cậu ta mỉm cười, đôi mắt trong suốt đến mức lạnh lẽo như không có chút cảm xúc nào, “Tống Ca, tôi đã cho cậu mượn Khương Dịch Thành lâu như vậy rồi. Bây giờ có phải cậu nên trả lại cho tôi không?”

Tôi bật cười: “Thì ra cậu xem anh ấy là đồ vật.”

Lâm Việt lập tức khó chịu: “Cậu nói cái gì vậy? Đương nhiên là không!”

“Ồ, hóa ra trong mắt cậu, anh ấy không phải đồ vật.” Tôi nhìn cậu ta một cái rồi lướt qua.

Có lẽ thái độ ấy đã chọc giận Lâm Việt. Cậu ta chạy tới trước mặt tôi, cố tình muốn húc tôi ngã. Nhưng tôi tập thể hình quanh năm, lại cao hơn cậu ta nửa cái đầu. Đứng trước tôi, Lâm Việt yếu ớt như dây tơ hồng ký sinh trên thân cây. Cú va ấy chẳng khiến tôi lay chuyển chút nào, ngược lại chính cậu ta bị bật ngược rồi ngã xuống.

Trong lúc hoảng hốt, Lâm Việt hung hăng kéo mạnh tôi một cái. Hai người cùng lăn xuống cầu thang.

Khi Khương Dịch Thành lao tới, anh chỉ kịp giữ lấy Lâm Việt. Còn tôi lăn xuống tầng một, cảm giác như toàn bộ xương cốt sắp rã rời. Máu thấm vào tấm t.h.ả.m lông dài, nhuộm thành một màu đen sẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dù có chậm hiểu đến đâu, Khương Dịch Thành cũng nhận ra có chuyện không ổn. Khi anh chạy xuống đỡ tôi dậy, trên gương mặt cuối cùng cũng xuất hiện vẻ hoảng loạn.

Nhưng sau vài giây im lặng, anh chỉ nói: “Sau này chúng ta vẫn sẽ có con. Em đừng trách em ấy. Em ấy yếu đuối lại lương thiện như vậy, sao có thể cố ý hại em được?”

Tôi không nhịn được mà bật cười. Tôi sao có thể trách Lâm Việt đây?

Nếu không có Lâm Việt, làm sao đôi mắt mù quáng của tôi có thể sáng lại?

Làm sao nhìn rõ được Khương Dịch Thành là người thế nào?

Tôi nhổ ra một ngụm m.á.u rồi khẽ cười: “Tôi đương nhiên không trách cậu ta.”

“Tôi còn phải cảm ơn cậu ta nữa. Dù sao... cũng không phải con của anh.”

“Sảy rồi lại càng tốt.”

7.

Sắc mặt Khương Dịch Thành lập tức trở nên vô cùng khó coi, bờ vai tôi gần như bị anh ta bóp nát.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh ta nhắm mắt lại, ép toàn bộ cảm xúc trở về bình lặng, “Đừng gây chuyện.”

Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt anh ta sâu như biển lớn không đáy, chẳng ai có thể dễ dàng khuấy động nổi sóng gió.

Dường như anh ta muốn bế tôi lên. Nhưng đúng lúc ấy, Lâm Việt kêu thất thanh một tiếng rồi ngất xỉu.

Máu trên mặt Khương Dịch Thành lập tức rút sạch, anh ta vội vàng bế ngang Lâm Việt lên rồi hấp tấp rời đi. Còn tôi không thể nhúc nhích, nằm trên tấm t.h.ả.m đã thấm đẫm m.á.u.

Cuối cùng vẫn cất tiếng gọi: “Khương Dịch Thành.”

“Chú Thái! Đưa Tống Ca đến bệnh viện.” Anh ta dừng bước một lát, “Sau đó... tôi sẽ tới thăm em ấy.”

Năm năm, đổi lấy mười lăm giây dừng chân.

8.

Cho dù đã được gây mê, ca phẫu thuật vẫn đau đến xé gan xé ruột. Giống như linh hồn bị rút ra từng sợi một.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Khi y tá đẩy tôi vào phòng bệnh, trong mắt cô ấy cũng đầy vẻ không đành lòng. Có lẽ dáng vẻ hiện tại của tôi chính là ví dụ phản diện hoàn hảo cho những mối tình tuổi trẻ, đủ để khiến vô số thiếu niên đang rung động phải tỉnh táo lại. Nhưng lúc ấy tôi mơ mơ màng màng, chỉ có thể chìm vào giấc ngủ.

Có người nắm lấy tay tôi. Dùng tăm bông thấm nước, chậm rãi lau môi cho tôi.

Tôi miễn cưỡng mở mắt. Dưới ánh trăng, dường như có một người thân hình cao ráo đang ngồi bên giường. Đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe mắt tôi, rồi tôi lại thiếp đi.