Ngày Trở Về

Chương 11



Tạ Bán Xuân nhìn bức họa trên tay hóa thành tro bụi, trong mắt là sự nghi hoặc hoang mang mà ta không hiểu, hắn nghiêng đầu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn ta, dường như đã xác định điều gì đó.

Khí đen quanh người Tự Tự dần dần tan biến, nàng đã chờ đợi mấy trăm năm, khóc mấy trăm năm, cuối cùng cũng được tự do.

“Tiểu thư, ta phải đi rồi. Nhưng vì ở lại nhân gian quá lâu, có lẽ ta phải bắt đầu từ súc sinh đạo. Đại công tử đã tính cho ta rồi, ít nhất phải qua ba kiếp ta mới có thể làm người trở lại. Tiểu thư nhất định phải ngoan ngoãn sống lại, sống thật lâu, sống đến trăm tuổi, như vậy biết đâu người chỉ cần sống hai kiếp, là có thể gặp lại Tự Tự rồi."

Lúc đầu ta không thể chấp nhận sự ra đi của mẹ, khắp nơi tìm kiếm phương sĩ và sách cổ, cẩn thận đọc kỹ, lại không tìm được phương pháp, chỉ đành bỏ qua một bên. 

Sau này biết được phép phục sinh thất khiếu, lại c.h.ế.t ở bước "đèn Trường Minh tụ phách".

Vì vậy ta buồn bã rất lâu, Tạ Ý dỗ dành nửa năm mới nguôi.

Bây giờ bốn khiếu đã trở về, ta dù có ngốc cũng biết là Tạ Ý đã âm thầm sắp đặt tất cả.

Càng biết mục đích hắn chọn Tự Tự.

Hắn biết rõ, ta sẽ không muốn sống nữa.

Bởi vì lúc đầu chính là hắn đã ép ta đến chết.

Năm mười tám tuổi, quan tài của mẹ bị người ta đào lên.

Trước khi mở quan tài, ta vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc, nhìn Tạ Ý đang ngồi trên đài cao, lạnh lùng nhìn lại ta, giữa những lời thì thầm soi mói, ta đâm đầu vào quan tài mà chết.

Cho nên người thân thiết đầu tiên Tạ Ý chọn, chính là Tự Tự mà ta không thể nào từ chối.

Hắn nửa dỗ dành nửa lừa gạt, giữ Tự Tự lại dưới đáy giếng, dùng quỷ khí của nàng nuôi dưỡng hai khiếu trong bức họa, ta không lấy lại hai khiếu, Tự Tự sẽ không thể đầu thai chuyển thế.

Chỉ là hắn không ngờ tới, ta vô tình gặp được phu thê Hứa Mi trước.

Ta cười nói: "Ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, nếu may mắn, kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại. Dù sao thì trong đám người, tiểu cô nương nào thích ăn thích ngủ, thích lải nhải nhất thì nhất định là ngươi rồi."

Cùng với sự tự do của Tự Tự, quỷ khí vờn quanh ngôi nhà cũ của Tạ gia cũng dần dần tan biến.

Trước khi đầu thai, Tự Tự nhìn Tạ Bán Xuân.

Do dự hỏi ta: "Tiểu thư, ta muốn hỏi từ lâu rồi. Là ta làm thủy quỷ dưới đáy giếng quá lâu quá ngốc rồi, hay là trên đời vốn có người giống nhau? Tiểu bối Tạ gia này, sao lại giống đại công tử như đúc vậy?"

 

Trước đây những kẻ xông vào mộ thất, trừ phương sĩ ra, đều trúng chiêu của ta trước, thiếu mất tay hoặc chân.

Lần này nhận thấy lại có kẻ tiểu nhân xông vào, ta đang định dẫn chiêu tới.

Nhưng ngay khi dung mạo của thiếu niên trẻ được đèn trường minh chiếu sáng, ta đã thu hồi toàn bộ lực đạo.

Càng bởi vì quá mức kinh ngạc, lực lượng phản phệ lại chính mình, đèn trường minh chao đảo, bị thiếu niên trẻ va vào, khiến ta ngã ra ngoài.

Nhưng nhìn vào mắt thiếu niên trẻ, ta lại rõ ràng, hắn không phải là Tạ Ý.

Dù sao sự ngốc nghếch trong sáng, cũng không phải ai cũng có.

Hứa Khâm thì không nhìn thấu sự khác biệt trong ánh mắt.

Hình như cảm nhận được ta đang mắng hắn, cây trâm hoa lê trên tóc khẽ lóe sáng. 

"Doãn cô nương, cô làm sao vậy?" Tạ Bán Xuân ghé sát đầu vào ta.

Ta nhìn hắn. Nhìn Tạ Bán Xuân, người có dung mạo giống hệt như Tạ Ý.

Tạ Ý không để lại bức họa nào về mình, chẳng phải vì thất lạc, mà là hắn không muốn Tạ Bán Xuân phát hiện ra hắn và lão tổ tông trông giống nhau như đúc.

Ta đưa tay ra, từ hàng mi của hắn khẽ vuốt ve đến cánh môi đang run rẩy. 

Chàng thư sinh vô thức nhắm mắt lại.

Tay ta men theo cổ hắn chậm rãi trượt xuống, luồn vào vạt áo, dò đến vị trí trái tim rồi hung hăng khuấy đảo.

Tạ Bán Xuân dường như không hề hay biết, cứ ngỡ ta đang nhẹ nhàng vuốt ve n.g.ự.c hắn.

Không có tim. Tạ Bán Xuân không có tim.

Giấc mộng của Hứa Mi nguy hiểm trùng trùng, người thường lạc vào nếu không được bảo vệ thì nhẹ cũng mang thương tích đầy mình. 

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Ta đang định che chở cho Tạ Bán Xuân, nào ngờ hắn lại thản nhiên tự tại, thậm chí còn nhìn thấy được ký ức của Hứa Mi.

Ngay lúc đó ta đã cảm thấy có điều bất ổn.

Giờ đây, khi đến ngôi nhà cũ này, trải qua đủ loại chuyện của Tự Tự, ta mới hiểu rõ. 

Điều kỳ quái nhất của ngôi nhà này không phải là quỷ khí mà Tự Tự mang đến, mà là sự vắng bóng hoàn toàn của nhân khí.

Nơi này không giống như nơi ở của ba đời người sa cơ lỡ vận, mà càng giống như... một con rối, ngày qua ngày, đêm này qua đêm khác, cứ thế tuân lệnh chủ nhân mà canh giữ nơi đây.

Trong đầu hắn chỉ lặp đi lặp lại những thông tin mà chủ nhân đã truyền cho: "Ta tên là Tạ Bán Xuân, tổ tiên là Tạ Ý, tể tướng Tề quốc. Tạ gia ba đời sa sút, đến đời ta, đã thân thích c.h.ế.t hết. Vào một ngày nào đó, ta phải đến mộ tổ tìm một người."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com