Con rối nhỏ ngẩng đầu, nhìn nữ nhân trong bức tranh.
Sau đó, con rối nhỏ trong nhà và con quỷ nước nhỏ dưới giếng cạn, kẻ thì ngày ngày ngẩn ngơ, đứa thì đêm đêm gào khóc.
Con rối nhỏ trong những lúc ngẩn ngơ, đối diện với bức tranh trong căn phòng tối tăm suốt tám mươi vạn ngày đêm, dần sinh ra tư tưởng và hình thành nên tính cách của riêng mình.
Một tính cách hoàn toàn khác với chủ nhân của hắn, Tạ Ý.
Trăm năm sau, con rối nhỏ cuối cùng cũng lớn lên.
Hắn làm theo mệnh lệnh cuối cùng của chủ nhân, vượt ngàn dặm, đến ngôi mộ trống rỗng kia, đánh đổ đèn trường minh, giải thoát cho nữ quỷ bị nhốt trăm năm.
"Tạ Bán Xuân."
"Ừ. Ta đây."
Tạ Bán Xuân mở mắt, trong ánh mắt vẫn còn vương chút chán chường.
Hắn nhìn tay ta luồn vào vạt áo, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Thời gian lâu rồi, tên thư sinh ngốc nghếch kia cũng quên mất mình chỉ là một con rối.
Những năm đó ta thích rất nhiều thứ, cây dù nan khảm chuông bạc cầm trên tay chưa được nửa tháng, đã muốn tìm kiếm những món đồ thú vị khác.
Trên con phố dài, ta thấy một đám đông vây quanh xem múa rối dây.
Trở về nhà, ta liền bắt tay vào làm một con rối gỗ giống hệt Tạ Ý, nhưng mãi đến khi mười đầu ngón tay bị kim đ.â.m đỏ ửng, ngay cả đôi mắt của hắn cũng chẳng khắc nên hình.
Tạ Ý thấy vậy không đành lòng, một tay giúp ta hà hơi xoa dịu vết thương, một tay cầm lấy con d.a.o khắc, chỉ học theo sư phụ trong chốc lát đã thành thạo.
Ta và con rối gỗ mắt to trừng mắt nhỏ, nói: "Tạ Ý, huynh giỏi thật đấy. Huynh khắc một con rối giống huynh đi, sau này ta c.h.ế.t rồi sẽ mang theo vào quan tài để bầu bạn."
Tạ Ý tay vẫn không ngừng khắc, đáp: "Chẳng cần thứ vô tri vô giác ấy, ngày sau muội có chết, ta cũng sẽ nằm bên cạnh bầu bạn với muội."
Sư phụ nghe thấy chúng ta cứ lải nhải mãi chuyện sống chết, đến nỗi tay cũng run lên bần bật.
Vứt con rối gỗ dang dở sang một bên, ta hào hứng bàn luận với Tạ Ý về chuyện sinh tử.
"Huynh nói xem, sau này khi chúng ta già đi, ai sẽ c.h.ế.t trước? Chậc chậc, huynh khỏe mạnh cường tráng, ngày thường lại vô cùng kỷ luật, chắc là ta trước nhỉ?"
Tạ Ý cúi đầu, tiếp tục điêu khắc ngũ quan của ta.
Ánh nắng bao quanh người hắn, khiến nụ cười cũng trở nên ấm áp lạ thường.
"Muội nói vậy mà chẳng phải vậy. Chẳng qua là muốn ta nói những lời ngon ngọt mà thôi."
"Vậy huynh nói đi, ta nghe đây."
Tạ Ý xưa nay vốn không biết nói lời đường mật, mà hình như, hắn cũng chẳng nói nhiều lắm.
Phần lớn thời gian đều là ta lải nhải, hắn thì im lặng lắng nghe, hoặc là chỉ ra điểm mấu chốt, xen vào đôi ba lời giáo huấn khiến ta bực mình.
Bởi vậy, ta cũng chẳng trông mong gì những lời hoa mỹ từ Tạ Ý, chắc cũng chỉ là "Sinh tử có số, nên xem nhẹ" hay "Người sống một đời, hãy trân trọng hiện tại" gì đó.
Nhưng Tạ Ý suy nghĩ một chút, ngước mắt nhìn ta, đáp: "Nếu muội chết, ta sẽ lập tức đi theo muội. Nếu ta c.h.ế.t trước, nhất định sẽ để lại một 'ta' giống hệt để bầu bạn với muội."
Ta ngây người nhìn hắn.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Con d.a.o khắc trong tay bỗng mất kiểm soát, đ.â.m thẳng vào lòng bàn tay.
Nhưng dường như bị thương không phải lòng bàn tay, nếu không sao tim ta lại đập loạn nhịp đến vậy.
Đáng tiếc thay.
Sau khi ta đ.â.m đầu vào quan tài, Tạ Ý chẳng hề đến bầu bạn với ta.
Mà hắn lại tạo ra một con rối giống hệt mình, để hồi sinh ta.
......................................
Ta hận Tạ Ý.
Hận dáng vẻ hắn rụt rè trong thư phòng ngày đông tuyết rơi.
Hận hắn luôn thản nhiên nói ra những lời khiến tim ta rung động, rồi lại chẳng hề có trách nhiệm.
Ta hận hắn khi hắn chấp nhận hôn sự với công chúa, rồi nhìn ta mà nói: "Ta bị giam cầm rồi, ta không thoát ra được nữa."
Nghĩ đến đây, ta không nhịn được mà véo mạnh vào má Tạ Bán Xuân: "Ta thật sự rất ghét ngươi."
Tạ Bán Xuân nhìn ta với ánh mắt vô tội.
Hắn biết ta đang buồn, nên không hề phản kháng, mặc cho ta nhào nặn như một chiếc bánh quế hoa mềm mại.
Hắn lí nhí nói: "Ta muốn bàn với cô nương một chuyện."
Ta buông tay ra.
Tạ Bán Xuân giơ cuốn sách mà hắn vẫn luôn đọc lên: "Sách cổ có viết, kẻ quyền quý sống trong nhà cao cửa rộng, có thể ban phúc cho muôn loài. Khoa cử sắp đến, nếu cô bằng lòng cùng ta đến kinh thành, ta nhất định sẽ thi đỗ, nhất định sẽ từng bước leo lên đỉnh cao. Ta sẽ mua cho cô căn nhà mà cô yêu thích nhất, cả đời này sẽ dùng tất cả để yêu thương cô."
Hắn cẩn thận hỏi ta: "Được không?"
Ta nhìn chằm chằm vào lồng n.g.ự.c trống rỗng của Tạ Bán Xuân.
Rồi lại nhìn vào đôi mắt hắn.
Trải qua bao nhiêu chuyện, ta biết, ánh mắt của thư sinh sẽ không bao giờ lừa dối.
Nhưng ta lại chẳng thể nào hiểu rõ.
Đây là bản năng của hắn, hay là bản năng của con rối đây? Tạ Ý.
Ta gật đầu.
Tạ Bán Xuân mừng rỡ, định nói gì đó thì ta hỏi hắn: "Nhưng cửa ải hộ tịch khoa cử, ngươi không qua được đâu."
"Ý cô là ba đời nhà ta quá sa sút, làm ô uế thanh danh, đến kinh thành sẽ bị người ta bài xích sao? Không sao cả, chỉ cần bản thân ngay thẳng, học rộng tài cao, thì chẳng cần sợ gì hết. Ta đã nghĩ kỹ rồi, chờ đến..."