Thi thể của Tạ Ý cuối cùng tan biến thành một luồng linh quang tụ lại trong lòng bàn tay ta.
Ta quỳ gối bò đến chỗ chàng thư sinh, tay lại một lần nữa luồn vào vạt áo hắn, đặt luồng linh quang kia vào trong.
Ta sờ lên n.g.ự.c hắn, dần dần cảm nhận được nhịp đập của trái tim.
Ánh mắt chàng thư sinh dần dần sáng rõ, hắn nhìn ta, trong mắt vẫn còn si mê, ngoài si mê ra, còn có thêm nhiều điều phức tạp.
Hắn muốn gọi tên ta, nhưng lại không gọi được.
Muốn nói tên mình, lại phát hiện bản thân không còn tên nữa.
"Tạ Ý đã trao bản năng của huynh ấy cho ngươi, ngươi thích ta, chỉ là bắt nguồn từ huynh ấy mà thôi. Thư sinh, hiện tại ngươi đã là một con người hoàn chỉnh, ngươi có thể quyết định người mình thích, có được cuộc sống thuộc về chính mình."
Chàng thư sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo ta đến bất cứ nơi đâu.
Trước khi rời đi, ta từ biệt An sư cô, kể cho bà ấy nghe về những điều mình đã trải qua và những điều mình đã ngộ ra trong thời gian qua.
"Cuối cùng ta cũng hiểu được ý nghĩa của chữ 'Ngự'. Ngự, nghĩa là chế ngự. Ta đã khống chế cha và Tạ Ý. Nếu ta có thể kiềm chế tính khí và tình cảm của mình, thì có thể để Tạ Ý và cha có một cuộc sống bình yên. Nhưng ta từ nhỏ đã được nuông chiều, yêu ghét rõ ràng, cuối cùng đã khiến Tạ Ý và cha phải trả giá vì ta."
An sư cô không trực tiếp trả lời, chỉ hỏi ta về dự định tiếp theo.
Ta cười nói: "Chuyện của Tạ Ý đã xong, ta muốn đi tìm cha của mình."
....................................
Chàng thư sinh vẫn luôn đi theo ta xuống núi.
Thấy ta bước chân không ngừng, cuối cùng hắn cũng mở miệng hỏi: "Tiểu thư muốn đi nơi nào?"
"Trở về mộ thất. Nơi đó âm khí nặng nề, quỷ dị vô cùng, hiện giờ ngươi là người phàm, cưỡng ép đi vào sẽ gây tổn thương rất lớn, chúng ta chia tay tại đây thôi."
Chàng thư sinh làm ra chuyện vượt quá phép tắc nhất từ trước đến nay.
Hắn nắm lấy cổ tay ta: "Trước khi có ý thức, ta đã nhìn thấy bức họa trước. Tiểu thư trong bức họa chính là nhận thức đầu tiên của ta về thế giới này. Ta nhìn nữ tử trong bức họa, ngày ngày đêm đêm, đêm đêm năm năm, dần dần nảy sinh những tâm tư khó hiểu. Ta không hiểu những tâm tư đó, sau đó ta phá vỡ đèn Trường Minh, nhìn thấy tiểu thư áo xanh xoay người bước ra. Nàng giống hệt trong tranh, cũng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể khiến ta luống cuống tay chân, không biết đặt ánh mắt vào đâu cho phải."
Lực đạo vuốt ve cổ tay ta vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang cẩn thận thăm dò: "Có lẽ, ta thích nàng không phải bắt nguồn từ Tạ Ý. Mà chỉ là ta thích nàng thôi."
Ta rút tay về: "Ngươi thích ta, chỉ là khắc thuyền cầu kiếm."
Chàng thư sinh muốn giải thích, nhưng lại không biết nên nói gì.
Hứa Khâm mất trăm năm cũng không học được cách làm người, huống hồ tiểu mộc tinh này vừa mới hóa thành hình người.
Hắn suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng nói: "Trái tim ta là nơi dừng chân cuối cùng của Tạ Ý, ta cũng có dung mạo giống hắn. Nàng yêu ta, được không?"
"Không được."
Nếu là nhị tiểu thư Tạ Bán Xuân của trước kia, có lẽ vì muốn giải khát bằng nước độc, sẽ nhất thời đồng ý, trước tiên hưởng thụ niềm vui rồi tính sau.
Nhưng trải qua một kiếp hồng trần, tính tình của ta dường như đang dần thay đổi theo hướng mà An sư cô mong đợi.
Ta cười nói: "Ngươi đã từng nói, người có quyền thế thì sống trong nhà cao cửa rộng. Hãy đi thi khoa cử đi, hộ tịch cứ để ở chỗ An sư cô, nếu ngươi thăng quan tiến chức, biết đâu ta ngửi thấy mùi vị liền tìm đến."
Mắt chàng thư sinh sáng lên, vẻ mặt như thường lệ: "Thật vậy sao?"
"Thật. Nhưng ta ham chơi, tuổi thọ lại vô hạn, ngươi không cần phải chờ ta cả đời."
Chàng thư sinh im lặng.
"Hứa với ta đi."
Không lay chuyển được ta, chàng thư sinh ngoan ngoãn nghe lời: "Ta hứa với nàng."
Linh quang lóe lên, khế ước miệng đã được lập nên.
Tính khí của ta vẫn chưa hoàn toàn thay đổi, vẫn thích tự mình quyết định thay cho người khác như vậy.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Nếu mười năm sau, chàng thư sinh vẫn còn chấp niệm với ta, khế ước sẽ tự động giúp hắn xóa bỏ sự tồn tại của ta trong ký ức.
Khi đó, hắn sẽ chỉ là người chấn hưng Tạ gia sa sút ba đời.
..........................................
Ta trở về mộ thất.
Nơi này yên tĩnh, tối tăm, cô độc. Ta đi sâu vào bên trong.
Nơi đó có một cái hố nhỏ, là do ta đào để chôn cất t.h.i t.h.ể của tên phương sĩ chạy trốn đến đây.
Giờ đây, ta ngồi xổm xuống, mặt không cảm xúc đào mộ.
Giống như lúc trước ta bị chàng thư sinh đào mộ, mẹ bị mọi người đào mộ.
Mất đi Tự Tự, thân thể ta đã không còn chống đỡ nổi.