Ngày Trở Về

Chương 15



Không hái được đóa hoa cao Tạ Ý, Gia Ý không hề buồn bã hay tức giận, ngày ngày vẫn dẫn thị vệ xuất cung tìm ta chơi. 

Nếu không phải nàng ấy gặp Tạ Ý liền bày ra vẻ mặt si mê, ta gần như hoài nghi Gia Ý kỳ thực thích ta.

Về sau, hoàng đế không biết nghe tin từ đâu, rằng phủ Thừa tướng có một vị thầy tướng xem tướng rất chuẩn, liền ra lệnh cho ông ấy nói ra vận mệnh đế vương của mình.

An sư phụ chỉ chắp tay hành lễ, không nói một lời.

Có đôi khi, im lặng chính là câu trả lời.

Hoàng đế nổi giận, tùy tiện gán cho An sư phụ mấy tội danh tham quyền háo sắc, hạ lệnh giam vào ngục chờ ngày xử trảm.

Gia Ý chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nàng ấy nói với ta, chính vì nàng ấy lỡ lời mới khiến sư phụ gặp phải kiếp nạn này.

Cha kính nể năng lực và phẩm hạnh của An sư phụ, nên đã giúp đỡ không ít, cuối cùng còn để An sư phụ giả làm tiểu đồng của ta để đưa ra khỏi ngục.

Trước khi đi, An sư phụ chắp tay hành lễ với ta và Gia Ý: "Hai vị tiểu thư nếu bằng lòng đi cùng ta, cả đời tu hành với ta, có lẽ sẽ có tiền đồ vô lượng."

Ta và Gia Ý cùng lắc đầu.

An sư phụ bất đắc dĩ rời đi, nhưng đi được vài bước lại quay đầu lại: "Nể tình ân cứu mạng, có vài lời dù giảm thọ ta cũng phải nói ra. Hai vị tiểu thư nếu cứ mãi ở lại kinh thành, e rằng sẽ gặp phải kiếp nạn sinh tử."

"Sư phụ cứ yên tâm, chúng con một người là con gái Thừa tướng, một người là kim chi ngọc diệp, không ai có thể làm hại chúng con."

Gia Ý gật đầu lia lịa: "Vâng ạ. Đại sư không biết đấy thôi, bên cạnh con còn có một cao thủ tuyệt đỉnh, không ai có thể vượt qua hắn mà đến gần con."

Rừng trúc phía sau khẽ lay động, chàng thiếu niên nghe thấy lời khen của Gia Ý, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng.

An sư phụ thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Chưa đầy hai năm sau, cha cáo lão hồi hương, chức vị Thừa tướng do Tạ Ý lập nhiều công lao kế nhiệm. 

Người đời ai nấy đều muốn đến sờ đầu sư tử đá trước cửa Tạ phủ, trước khi rời đi còn khen một câu "Một nhà hai Thừa tướng".

Tạ Ý làm đến chức vị dưới một người trên vạn người, không còn ai dám bàn tán về thân phận con riêng của hắn nữa.

Trước đó, hoàng đế vẫn luôn khinh thường xuất thân của Tạ Ý, nay thấy vị Tạ tướng trẻ tuổi tài năng vô song, cuối cùng cũng đồng ý hôn sự của Gia Ý.

Ta làm ầm ĩ rất lâu, từ cha đến Tạ Ý, Tạ Ý im lặng, cha chỉ nói "Thiên uy không thể kháng cự".

Sau đó, ánh mắt người nhìn ta và Tạ Ý càng ngày càng kinh ngạc.

Cha nhốt ta trong phòng, không cho ta gặp Tạ Ý. 

Lúc đầu ta còn có sức đập cửa khóc lóc, về sau thân thể càng ngày càng yếu, ngày ngày nằm trên giường, khiến Tự Tự lo lắng đến phát khóc.

Không biết bằng cách nào, lời đồn bỗng nhiên nổi lên, nói rằng nhị tiểu thư Tạ gia không biết liêm sỉ, tư thông với người khác, lại còn bị nha hoàn trong phủ tìm thấy khăn tay thêu hình ảnh không đứng đắn, vì vậy bị người Tạ gia giam lỏng trong nhà.

Triều đình trị quốc nghiêm minh, nghe được chuyện này, lại biết Tạ Ý sắp trở thành phò mã, liền phái người của Đại Lý Tự đến điều tra.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Tự Tự vì muốn chứng minh sự trong sạch của ta, đã mắng chửi quan viên, nhổ nước bọt vào hắn mấy lần, bị kết tội "mạo phạm" rồi trói lại ném xuống sông.

Cũng nhờ sự trung thành của Tự Tự, cuối cùng cũng tìm ra kẻ tung tin đồn là một tiểu đồng trong phủ. 

Hắn ta vì phạm lỗi bị phạt nặng, nên ghi hận trong lòng, nhận hối lộ của người ngoài muốn bôi nhọ thanh danh danh gia, hòng phá hoại hôn sự.

Vì một phen sóng gió này, Tạ Ý cuối cùng cũng đồng ý, chính thức đến cầu hôn Gia Ý.

..................................

"An sư cô, có lẽ năm đó ta nên đi theo tổ tiên của người. Không đúng, phải kéo cả Gia Ý đi cùng mới phải."

An sư cô chỉ nói: "Mọi chuyện đều là ý trời."

Ta nắm lấy một góc khăn voan đỏ, tay nâng lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng chậm rãi đắp lên người Tạ Ý.

Từng chút từng chút một, ta lướt qua khóe mắt, lông mày của hắn. 

Cách trăm năm nhìn nhau, một người đã chết, một người là hồn ma, cũng là chuyện lạ lùng.

Khoảnh khắc khăn voan đỏ hạ xuống, có lẽ cảm nhận được tâm trạng của ta, t.h.i t.h.ể Tạ Ý dần dần tan biến thành linh quang.

Ta siết chặt tay, không làm những hành động vô ích cố gắng nắm bắt.

Nhưng cuối cùng, ta vẫn không nhịn được, luống cuống vung vẩy trong không trung, nước mắt rơi lã chã, rơi đến nỗi cổ họng đau rát, ngay cả khóc cũng đau.

Ta dần dần cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim.

Ta từ một hồn ma phiêu bạt vô định, lại một lần nữa trở thành người.

Nhưng nhân gian này, không còn Tạ Ý nữa rồi.

Không còn cha, không còn mẹ, không còn Tạ Ý, ta vừa là Tạ Bán Xuân, cũng không còn là Tạ Bán Xuân nữa.

Ta không còn là con gái của ai, cũng không còn là muội muội của ai.

Những chiếc chuông cổ dưới mái hiên chùa bị gió thổi qua, vang lên leng keng.

Ta nhớ đến bài đồng d.a.o năm nào.

Leng keng leng keng, châu báu ngọc ngà. Hoa lan Tạ gia, cây ngọc cùng thơm.

Hoa lan Tạ gia, trăm năm c.h.ế.t hết.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com