Ngược dòng ký ức, ta đào ra hài cốt của vị đạo sĩ năm xưa.
Chúng ta đã bầu bạn với nhau bấy lâu, về sau, khi đại hạn của ông ấy sắp đến, thấy nơi này là một mộ thất, ông ấy liền bảo ta cứ chôn tại đây, khỏi phải tốn công đi nơi khác, còn dặn dò ta vất vả đào giúp ông ấy một cái hố.
Xem như ông ấy đã cùng ta đi đến cuối cuộc đời này.
Ta lần theo từng thớ xương, sờ đến hàm trên bên trái, phát hiện thiếu một chiếc răng.
Lại đến chỗ xương ngón chân, ta thấy một vết sẹo.
Đây là năm xưa, khi cha dẫn ta đi du ngoạn dã ngoại, ta bị sốt cao trong lều, người đã ôm ta chạy khắp nơi tìm thầy thuốc, lúc đó vấp ngã mà bị thương.
Hồi nhỏ, vì không hiểu chuyện, ta đã luôn chê cười người.
Giờ đây, khi đã trưởng thành, nhìn hài cốt trước mắt, ta vẫn muốn bật cười.
Cười ta sao lại có phúc phận được người như vậy đối đãi.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Ta đã đoán được vị đạo sĩ này là người quen cũ.
Người đã ở bên ta hai mươi năm, phần lớn thời gian ta đều thu mình trong đèn Trường Minh, chỉ khi nào buồn chán mới ra ngoài dạo chơi một lát.
Một hôm, vị đạo sĩ ấy cứ ngỡ ta đang nghỉ ngơi trong đèn Trường Minh...
Lần đầu tiên cất lên một khúc ca dao.
Khúc ca d.a.o mà ta vô cùng quen thuộc.
Vị đạo sĩ năm xưa dùng xương ngón tay gõ lên quan tài, khẽ ngâm nga: "Leng keng leng keng, châu ngọc long lanh. Hoa lan Tạ gia, cây ngọc thơm ngát."
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến lúc ông ấy xông vào mộ huyệt, vô tình nhìn thấy ta, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Ta khó hiểu nhìn ông ấy.
Có ánh sáng le lói lấp lánh bên vai ta.
Đó là hai khiếu đầu tiên.
Vị đạo sĩ do cha giả dạng, ngay từ đầu câu chuyện, đã trả lại cho ta rồi.
Cài tóc hoa lê bên mái mai khẽ lay động.
Ta gỡ nó xuống.
Ta khó mà nói rõ được, trong năm tháng dài đằng đẵng ấy, mẹ có nảy sinh tình ý với cha hay không.
Chỉ thấy cây trâm cài hoa lê mang theo tâm tư của mẹ, sau khi cảm nhận được hài cốt của cha, liền đưa ra hồi đáp mãnh liệt.
Có lẽ là đáp tạ, có lẽ là hướng về.
Hứa Khâm rốt cuộc cũng đem ký ức mà hắn chôn giấu bấy lâu, từng chút từng chút một hiện ra trước mắt ta.
Giống như mẹ và cha vào lúc này đã đạt được sự hòa giải nào đó, nắm tay nhau nhìn về phía ta, nhìn đứa con gái ốm yếu, nóng nảy năm nào cuối cùng cũng đã trưởng thành.
Hoàng đế kiêng dè thế lực Tạ gia đã lâu, không chỉ bởi vì năng lực xuất chúng của Tạ gia từ đời này qua đời khác, mà còn bởi vì thế lực đã bám rễ từ lâu của hai nhà Hứa gia và Tạ gia, đều khiến ông ta khó chịu, khiến ông ta mất ngủ, nhất định phải nhổ tận gốc.
Trước tiên ông ta nhắm vào cô con gái được sủng ái nhất của mình.
Muốn gả nàng vào Tạ gia, như vậy Tạ gia sẽ không nhận ra sát ý của ông ta, sau đó sẽ từ từ hành động.
Thế nhưng cô con gái chẳng ra gì của ông ta, trong mắt chỉ có tên thị vệ ti tiện kia.
Hoàng hậu ép công chúa không ngừng đến phủ Tạ gia, để Tạ Ý dần dần nảy sinh tình cảm, nhưng công chúa nào có để ý, nàng ấy cứ giả vờ si mê, cùng nhị tiểu thư Tạ gia vui đùa, cùng tên thị vệ kia ở riêng.
Điều thực sự khiến hoàng đế hạ quyết tâm g.i.ế.c chóc chính là sự im lặng của vị tướng số kia.
Không chỉ Tạ gia, mà cả Hứa gia, ông ta đều muốn trừ khử.
Chỉ một chuyến đi đến phủ Tạ gia, hoàng đế đã nhìn ra bí mật của con trai và con gái Tạ gia.
Đôi mắt của người đang yêu là thứ khó có thể lừa dối nhất.
Ông ta phái ám vệ đi điều tra, chưa đầy ba ngày đã rõ ràng mọi chuyện về Tạ Bán Xuân.
Nội gián cài trong phủ Tạ gia ngày ngày bỏ thuốc độc vào thức ăn của Tạ Bán Xuân.
Tuy là lợi dụng hôn sự, nhưng với tư cách là một người cha, hoàng đế cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt của vị phò mã tương lai luôn dõi theo muội muội mình.
Cho dù là giả, cũng khiến người ta ghê tởm.
Thế nhưng Tạ Ý vẫn không chịu buông tha.
Nội gián bày mưu tính kế, ép c.h.ế.t nha hoàn thân cận nhất của Tạ Bán Xuân để cảnh cáo.
Tạ Ý cuối cùng cũng chủ động cầu hôn, nhưng sau vài lần thương lượng, hắn lại xin hoàng đế ngọn đèn Trường Minh kia.
Trong thư phòng phủ Tạ gia, Tạ Ý quỳ trước án thư.
“Lúc đầu ta cứ ngỡ cái c.h.ế.t của mẹ là do người gây ra, lại càng hổ thẹn với thân phận của mình, ngày ngày đều nghĩ đến chuyện g.i.ế.c người để báo thù. Chính người đã nói cho con biết, vì sao không ai dám chê cười chuyện xấu của Tạ gia, vì sao ta chỉ có thể sợ hãi mà không dám ra tay. Là vì người đã làm được đến vị trí dưới một người trên vạn người, nếu muốn mọi tâm nguyện đều được như ý, thì phải làm được còn lợi hại hơn cả người."
Tạ Ý ngẩng đầu, "Cha, con đã làm được lợi hại hơn người rồi. Nhưng đồng thời con phát hiện, bản thân mình lại nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng càng lớn hơn. Dục vọng này, cho dù địa vị của con có lớn đến đâu, cũng không thể khiến mọi người tự lý giải cho con được. Vậy phải làm sao bây giờ, cha?"