Ngày Trở Về

Chương 19



Tạ Ý không hề nhúc nhích, hắn tiếp tục nói: "Những chuyện tiếp theo con muốn làm, không cần cha giúp đỡ, chỉ mong người đứng ngoài cuộc là được."

"Con muốn làm gì?"

"Con đã đồng ý hôn sự, cho dù hoàng thượng ban thuốc giải, thân thể của Bán Xuân cũng không chống đỡ nổi mười năm. Con ngày ngày nhìn thấy sinh mệnh của Bán Xuân lụi tàn, đêm đêm nghe tiếng nàng khóc nấc, con rất đau khổ, cha, con luôn luôn tuân thủ lễ pháp, chấn hưng gia tộc, con chưa từng làm sai điều gì, tại sao lại giáng họa xuống Bán Xuân? Nàng ấy bệnh rồi, con nghĩ con cũng phát bệnh mất rồi."

Giọng nói của Tạ Ý càng thêm kiên định: "Rõ ràng là tranh giành quyền lực, vậy mà kẻ ngồi trên long ỷ chỉ cần phất tay một cái, là muốn hủy hoại Bán Xuân của con. Người luôn nói hoàng quyền là trời, vậy con sẽ nói cho hoàng đế biết, người phàm có thể thắng trời. Ông ta muốn ép Bán Xuân chết, con sẽ khiến Bán Xuân sống lâu trăm tuổi, cao quý không ai sánh bằng."

Trong những ngày Tạ Bán Xuân bị giam cầm, Tạ Ý đã lặn lội khắp nơi, dốc hết nhân lực vật lực, tìm được vị tướng số họ An năm xưa.

Hắn dùng chính mệnh cách cao quý của mình làm vật dẫn, cầu xin vị tướng số giúp đỡ.

Việc dẫn mệnh cách vô cùng phức tạp, phức tạp đến mức khiến Tạ Ý phân tâm, tạo cơ hội cho hoàng đế ra tay với Hứa gia.

Người của ông ta khơi dậy mâu thuẫn giữa các vị bô lão, dùng chuyện cũ của mẹ Tạ Bán Xuân để lung lay địa vị của ông ngoại nàng.

Tạ Ý làm việc tàn nhẫn, tâm địa lại càng tàn nhẫn. 

Nếu có thể tạm thời bảo toàn Tạ gia, để hắn thực hiện việc lớn, vậy thì chỉ có thể hy sinh danh dự của Hứa gia.

Hắn tính toán tất cả mọi thứ, duy chỉ có một điều hắn không ngờ tới, đó là việc Tạ Bán Xuân đ.â.m đầu vào quan tài tự vẫn.

Hắn tìm đến vị tướng số, mục đích ban đầu là nhờ người ta sửa mệnh cách cho muộI muội, giờ đây lại biến thành hồi sinh muộI muội, cho nàng một cuộc sống giàu sang phú quý.

Gia Ý là bạn thân của Tạ Bán Xuân, để có được đèn Trường Minh, Tạ Ý nghĩ sau khi thành thân sẽ đối xử với nàng bằng lễ, đợi đến khi mình chết, nàng có thể tái giá.

Nhưng hắn không ngờ, Gia Ý cũng có tính khí giống như Bán Xuân, nàng vừa khóc vừa lên kiệu hoa, sau đó tự vẫn ngay trong kiệu.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Mọi người vội vàng thu dọn thi thể, thì phát hiện trong bụi cỏ bên cạnh, có một thị vệ đứng đó. Hắn ôm kiếm, gần như c.h.ế.t cùng lúc với Gia Ý.

Lui về đã lâu, Tể tướng họ Tạ bỗng dâng tấu chương, nói rằng cái c.h.ế.t của công chúa Gia Ý có liên quan đến rất nhiều quan viên trong triều, thậm chí có cả hoàng tử đứng sau ủng hộ, nhằm mục đích lật đổ Tạ gia để nâng đỡ người của mình.

Cái c.h.ế.t của công chúa đã gây ra cuộc tranh giành ngôi vị Thái tử kéo dài năm năm. 

Hoàng đế cũng bị chọc tức đến mức bị liệt nửa người.

Tạ Ý vào khoảnh khắc đó đã hiểu được sự im lặng của cha trong thư phòng năm xưa.

Ông ấy không phải là phủ nhận, mà là dùng phương pháp của riêng mình để phản kháng hoàng đế.

Tạ Ý ở vị trí Thừa tướng, làm nhiều việc tốt, phúc đức vô lượng, cuối cùng đã giúp vị tướng số họ An bày kế thành công.

Chỉ là sau đó, Tạ Ý chỉ còn lại mười năm tuổi thọ, hắn phải dùng mười năm này, dùng pháp lực mà mình đổi được, để từ từ đi tìm bảy khiếu của Tạ Bán Xuân.

Vì vậy, hắn trả lại chức vị cho cha.

Bảy khiếu lưu lạc, mỗi khiếu một nơi.

Hai khiếu ẩn vào chiếc áo xanh, là sự rung động không thể kìm nén của Tạ Bán Xuân.

Hai khiếu ẩn vào trong bức tranh, là sự đáp lại bằng nét bút của Tạ Ý.

Một khiếu cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của Tạ Ý, tìm đến trái tim hắn, ngủ say trăm năm.

Còn hai khiếu nữa, vẫn luôn không tìm thấy.

Lúc dầu hết đèn tắt, hắn gặp lại cha, người đã thay hình đổi dạng.

Nói chính xác hơn, là cha trở thành một đạo sĩ.

Ông ấy vui vẻ, thoải mái, nào còn thấy phong thái của vị tể tướng năm xưa hô phong hoán vũ.

"Sau khi con đi, ta đã chọn người kế nhiệm, sắp xếp ổn thỏa mọi việc của hai nhà Hứa Tạ. Chỉ tiếc là con đã phá vỡ mệnh cách của Tạ gia, sự phồn vinh của Tạ gia chỉ dừng lại ở đời con thôi."

“Cha không tức giận sao?"

"Sau khi con đi, ta đã giữ sư phụ họ An lại trong phủ, càng trò chuyện càng thấy hợp ý, nên đã bái người làm thầy. Sau khi bái sư, rất nhiều gánh nặng cứ quẩn quanh trong lòng ta bỗng chốc tan biến. Sư phụ nói đúng, con cháu đều có số mệnh riêng, cho dù không có sự che chở của tổ tiên, chỉ cần tự mình cố gắng, ắt sẽ có được thành công. Ta chẳng phải là một ví dụ hay sao."

Tạ Ý cười nói: "Cha vẫn chưa buông bỏ được."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com