Ngày Trở Về

Chương 3



Ngủ một giấc dưới ô vàng mơ thấy chuyện cũ, tỉnh dậy thì thấy Tạ Bán Xuân đã bày một sạp bán nan ô gắn chuông.

Ta kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm.

Vừa lắp cằm về chỗ cũ, ta vừa bay đến dưới chiếc ô Tạ Bán Xuân làm cho ta: "Chuyện gì thế này?"

"Cô nương ngủ đã lâu, ta sợ đánh thức cô nương sẽ không tốt cho hồn phách. Nhớ lúc mới gặp cô nương, cô nương mặc áo váy màu xanh lam, nên tiện tay làm thêm một chiếc ô màu xanh lam. Lại nhớ dọc đường đi, cô nương thấy hoa màu vàng đẹp, nên lại tiện tay làm thêm một chiếc màu vàng. Cứ nghĩ nghĩ, lại làm thêm một đống màu sắc kiểu dáng. Đang làm, thì có người đến mua."

Tạ Bán Xuân đếm số tiền đầy ắp: "Doãn cô nương có thích thứ gì không? Ta mua rồi đốt cho cô."

"Ngươi có năng lực kiếm tiền ngẫu nhiên này, không nên sống khổ sở thế này chứ."

Chọc trúng chỗ đau của Tạ Bán Xuân, mặt hắn xị xuống một nửa: "Không giấu gì cô nương, từ nội công đến cha ta rồi đến ta, đều không làm nên trò trống gì, làm nhục tổ tiên, thật sự xấu hổ."

Không thể nào.

Năm xưa có thầy tướng đến ở nhờ phủ Tạ gia, từ cha ta đến Tạ Ý rồi đến ta, xem mệnh từng người, phê chữ từng người.

Tạ Ý là chữ "Quý".

Mệnh của hắn đại phú đại quý, chỉ cần an ổn thi cử, thành thân, từ hắn đến con cháu đời sau, phúc lộc kéo dài, không chỉ mười đời.

Cha ta là chữ "Nhiễu".

Thầy tướng nói cha ta trong lòng chất chứa quá nhiều chuyện, ngược lại khiến bản thân vướng vào. 

Nếu có thể buông bỏ, cùng ông ấy chuyên tâm tu đạo, tiền đồ vô lượng.

Đến lượt ta, ta háo hức chờ đợi.

Tạ gia này người nào người nấy, số mệnh đều đặc biệt như vậy, quả thực giống như nhân vật chính trong truyện, vậy thì với tư cách là con gái duy nhất của Tạ gia, ta hẳn cũng phải có số mệnh phi phàm.

Nhưng thầy tướng nhìn ta mãi, nghĩ mãi, chỉ để lại một chữ, còn lại một câu cũng không nói thêm.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

"Doãn cô nương, cô đang viết gì vậy... 'Ngự', chữ này nghĩa là gì?"

Ta lắc đầu: "Chữ này đã làm ta băn khoăn mấy trăm năm rồi, ta cũng không biết rốt cuộc là có ý gì. Nói chuyện chính đi,"

Ta nghiêm túc nhìn Tạ Bán Xuân đang ngơ ngác: "Các ngươi ba đời có phải chưa từng rời khỏi ngôi nhà cũ đó không?"

Tạ Bán Xuân gật đầu.

Tạ gia đã là con cháu của Tạ Ý, không thể nào sa sút đến mức này, lại còn thảm đến mức ba đời đều sa sút như vậy.

Chắc chắn là có thứ dơ bẩn trong ngôi nhà cũ đó ảnh hưởng đến vận khí của con cháu Tạ gia.

Ta lại nhìn bản thân.

Thứ dơ bẩn nói ai là thứ dơ bẩn?

 

Trên đường về, Tạ Bán Xuân tổng cộng đã bán được ba mươi hai chiếc nan ô gắn chuông.

Ta thích nghe tiếng chuông, hắn thích nghe tiếng tiền.

Người đi đường thỉnh thoảng ngoái lại nhìn.

Thời tiết không nắng không mưa, chàng thư sinh che một chiếc ô giấy kêu leng keng, vừa nói vừa cười, trông thật ngốc nghếch.

"Doãn cô nương còn sở thích nào khác không? Biết đâu lại có thêm cách kiếm tiền."

"Sở thích của ta phải là độc nhất vô nhị, có người giống ta thì ta sẽ không thích nữa. Nếu không phải trăm năm đã trôi qua, tính tình ta đã tốt hơn nhiều, nếu là trước đây, ngươi dám bán buôn sở thích của ta như vậy, ta nhất định sẽ trừng trị ngươi thật nặng."

"Có lý. Đều là lỗi của Tạ mỗ, Tạ mỗ xin lỗi Doãn cô nương. Nhưng mà..."

Tạ Bán Xuân xoay chiếc ô: "Những chiếc ô giấy khác ta đều đề chữ 'Tạ', chỉ có chiếc đầu tiên làm cho cô, ta đề chữ 'Doãn'. Đây là độc nhất vô nhị dành cho cô."

Hắn cười: "Không giận nữa chứ?”

“Những kẻ buôn bán bắt chước kiểu dáng nan ô gắn chuông, ta đều đích thân đến chào hỏi từng người một. Cả những chiếc đã bán ra ngoài cũng đều thu hồi rồi đốt hết, ta đảm bảo, từ nay về sau, người sở hữu kiểu dáng ô giấy này, chỉ có mình muội thôi. Ta tự tay làm, từ đầu đến cuối cũng chỉ có một cái này. Không giận nữa chứ?"

Hai giọng nói chồng lên nhau, ta thoáng bàng hoàng, cho đến khi khuôn mặt ngốc nghếch đang cười toe toét của Tạ Bán Xuân tiến lại gần ta.

"Nghiêm túc vậy, thật sự giận rồi sao? Vậy ta đi đòi lại những chiếc ô giấy đó nhé."

Ta gọi hắn lại: "Thôi vậy, kiếm tiền quan trọng hơn. Nhưng mà, vật hiếm thì mới quý. Loại ô giấy này, sau này tự nhiên sẽ trở thành mốt, ngươi bán thêm nhiều nhất là hai mươi chiếc nữa thôi."

Tạ Bán Xuân cười: "Ban đầu ta cũng chỉ nghĩ bán đủ tiền lộ phí về nhà. Như vậy cô nương có thể ngồi trong xe ngựa, vừa thoải mái vừa không lo nắng."

Ta gật đầu: "Có đệ đệ như vậy, tỷ còn cầu gì hơn."

"Sao lại thật sự thành đệ đệ rồi..."

Tạ Bán Xuân lẩm bẩm gì đó, ta đang định hỏi rõ hắn đang nói gì thì trên con đường nhỏ phía trước, một tiểu cô nương ôm chiếc ô giấy vội vã chạy thẳng về phía chúng ta.

"Có, có phải Tạ công tử không?! Cô nương nhà ta từ khi có được chiếc ô giấy này, bỗng nhiên lâm bệnh nặng, ngài mau đi theo ta xem thử!"

Ta và Tạ Bán Xuân nhìn nhau.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com